ới hiểu được câu: “Chỉ mong được sống với nhau lâu dài để chia sẻ hạnh phúc”.
Những thứ như nhật ký của Gia Hảo, sự thật về vụ tai
nạn… hoàn toàn biến mất trong lúc này.
Hôm sau cô đến gặp ông Niên như đã hẹn và rồi đi làm…
mọi thứ thuận lợi chẳng khác gì nước chảy vào ruộng.
Ông Niên là người nhẹ nhàng, tác phong làm việc chậm
chắc. Bình thường chẳng mấy khi ông đến công ty. Mấy lần hẹn gặp cô đều ở quán
trà, nhưng mùi thơm nồng nàn của trà không làm mụ mị đầu ông. Hiệu quả làm việc
cực cao, ra quyết định rất nhanh. Ông quyết định giao việc quản lý tạp chí cho
cô.
Mấy hôm nay cô thấy mình may mắn đã gặp được ông sếp
tốt, nhưng rồi suy nghĩ của cô nhanh chóng tiêu tan. Hôm đi làm đầu tiên cô gặp
ngay Đàm Áo ở công ty.
“Sao anh lại ở đây?”.
Đàm Áo trả lời thẳng thắn: “Tôi đến làm việc, lần này
cô làm sếp tôi đấy”.
Cô giật mình: “Anh xin thôi việc rồi à?”.
Anh hờ hững gật đầu: “Cô đi đâu tôi theo đó”.
Cô đã ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Cô đành gọi anh vào trong văn phòng, kéo rèm xuống rồi
nghiêm mặt nói với anh: “Đàm Áo, anh có biết anh đang làm gì không?”.
“Tất nhiên là biết chứ”.
“Anh theo đuổi như thế này có ý nghĩa gì không?”.
“Anh thấy có là có”. Đàm Áo nói thẳng.
“Anh đang gây áp lực cho tôi đấy”.
Đàm Áo cười đắc ý: “Nếu em không để ý thì anh có gây nhiều
áp lực cũng có tác dụng gì đâu”.
Cô tức phát điên lên, chẳng biết phải làm gì với con
người này nữa. Cô thấy mình thật vô dụng, giờ thì cô hiểu tại sao Thiếu Hàng
lại giữ thái độ mặc kệ với Trương Quần.
Đều quen nhau cả, nên cô nghĩ ra một cách. Cô nói cho
Thiếu Hàng biết suy nghĩ của mình, anh không có ý kiến gì chỉ nói: “Tùy em, em
muốn làm gì thì làm”.
Gia Ưu thấy anh không nhiệt tình liền hỏi: “Anh thấy
không được à?”.
Anh ngước mắt nhìn cô: “Đàm Áo là người dễ dàng thay
đổi tình cảm thì đâu phải đợi đến ngày hôm nay để cho em giới thiệu”.
Cô nghĩ nhiều thành quẫn rồi: “Biết đâu được đấy. Khoa
học đã chứng minh rằng, nhốt một người đàn ông và một người đàn bà vào chung
một phòng, dù không biết nhau, không có tình cảm thì sau một thời gian họ cũng
sẽ nảy sinh tình cảm”.
Anh nhếch môi: “Làm gì có gian phòng đó”.
“Chúng ta có thể tạo cho họ”.
“Em phúc hậu quá đấy”.
“Điều này…”, cô nhấm nhẳng nói: “Vâng, em thừa nhận là
em đang cố. Nhưng nếu họ đến với nhau được thì tốt quá còn gì. Không nói gì Đàm
Áo, chỉ nói Trương Quần thôi, cô ấy đã bị nhỡ nhàng nhiều vì anh. Mẹ cô ấy giờ
nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống đấy, chỉ mong chém chết anh thành trăm mảnh
thôi”.
Anh gượng cười: “Vậy thì cứ thử đi, làm được gì anh sẽ
cố gắng”.
Thế là cuối tuần cô đứng ra tổ chức đi lao động công
ích. Cô rủ cả hai người ấy đến trung tâm của Đóa phụ giúp một tay.
Thực ra Trương Quần chẳng có hứng thú gì, nhưng nghe
nói Thiếu Hàng đến liền đến sớm hơn giờ hẹn mười mấy phút. Đàm Áo bị tắc xe nên
đến muộn nhất. Hai người trước đó đã quen biết nhau, hôm ở quán bar nói chuyện
với nhau vui vẻ nên lần này gặp cười nói tưng bừng.
Gia Ưu đang tắm cho một con chó. Cô thấy cặp đôi ấy
quá xứng: “Trương Quần là người thông minh, nhanh nhẹn chỉ có điều không chịu
thể hiện tính cách của mình, Đàm Áo cũng vậy!”.
“Cậu nói xem, tại sao hai người ấy lại cứ khăng khăng
như vậy nhỉ?”.
Đóa như đang nghĩ gì đó bật cười nhìn cô: “Ưu à, tớ
thấy trong tình cảm cậu không ngốc chút nào!”.
Gia Ưu đỏ bừng mặt: “Ngay cả cậu cũng nói tớ như thế
à”.
“Tớ có gì nói đấy…, cậu chưa bao giờ trải qua cái cảm
giác chờ đợi, yêu đơn phương nên không cảm nhận được đâu. Giờ muốn gì được đấy,
thật mừng cho cậu”.
Đóa xúc động nói, sau đó quay về chủ đề cũ: “Tớ nghĩ
cả hai người ấy đều hiểu rõ rằng tình cảm này chỉ là vô vọng, nhưng muốn họ
dừng chắc chắn không thể. Họ không đành lòng, không chịu đâu”.
Gia Ưu thấy xao xuyến trong lòng, đang ngẫm nghĩ thì
nghe thấy Đóa nói thêm: “Họ kiên trì như vậy cũng là chung thủy với trái tim
mình”.
Bỗng Gia Ưu thấy mình tội lỗi quá: “Vậy tớ định gán
ghép họ… thì…”.
“Thôi thì cứ thử xem sao, chưa chắc đã thành đâu”. Đóa
nói khẳng định.
Gia Ưu im lặng, nước mắt trào ra. Cô chẳng buồn vun
vén gì nữa, thôi thì để mặc sợi dây tơ hồng tới đâu thì tới.
Xây dựng được ê kíp mới cũng có mấy trợ thủ đắc lực,
công việc chuẩn bị cho ra tạp chí dần đi vào quỹ đạo. Dù nhiều việc vặt, nhưng
vẫn được tiến hành rất quy củ.
Cô mải mê bận rộn vì công việc, cả tuần ít nhất phải
có ba buổi chiều đến báo cáo tình hình công việc cho ông Niên.
Đây là lần thứ tư nên cô thả lỏng cơ thể, ngả lưng dựa
vào chiếc ghế mềm mại, bên tai văng vẳng giọng nói cuốn hút của bác sĩ Lã. Ông
nói chậm rãi, cực hấp dẫn, lôi tuột cô từ thế giới thực tỉnh táo vào trong viễn
cảnh mông lung, huyền ảo.
Bác sĩ Lã là người rất chú trọng đến chất lượng cuộc
sống. Từ dàn âm thanh Hi-fi đến bộ ấm trà cổ nhìn biết ngay đáng giá cả đống
tiền. Dịch vụ khám của ông cũng tỉ mẩn và kỹ càng như những gì ông trau chuốt
cho cuộc sống.
Bố trí một gian phòng đầm ầm tràn ngập âm thanh nhẹ
nhàng, cốc trà trắng tinh khiết đi kèm thêm món bánh