Snack's 1967
Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323001

Bình chọn: 8.00/10/300 lượt.

.....

Hắn vươn tay, vuốt ve gương mặt mềm mại, ánh mắt dò xét khắp

người cô.

- Ngươi...ngươi muốn làm gì.

- Hư, hơi gầy, nhưng có thể tạm bỏ qua. Sau này ta sẽ tẩm bổ

cho nàng.

- Ngươi...bỏ tay ra. -cô hét to

- Ai, nàng nha, hét lớn như vậy làm gì nha.

- Mau nói cho ta cách giải. -cô hét lớn

Hắn cười, tiến tới. Đưa khuôn mặt tuấn mĩ của mình lại gần,

hơi thở nam tính phả vào tai của cô, mặt cô đỏ hồng, hắn cười cười

- Làm phi tử của ta.

- Ngươi nằm mơ.

- Ai, sao đây. Muốn giả độc, mỗi tháng đều phải cùng nam

nhân có khí dương cực thịnh giao hoan ít nhất là 1 lần vào ngày trăng tròn.

- Vậy liên quan gì đến ngươi.

- A, thật tình cờ. Ta chính là dạng nam nhân đó nga.

- Ta không cần ngươi. Ta sẽ tìm người khác.

- Tiếc quá nha. Ta chính là người duy nhất nga.

- Ngươi...ngươi....Ti bỉ.

- Hắc hắc, nàng quá khen.

- Được, ngươi..ngươi muốn như thế nào thì như vậy.

- A, ái phi. Nàng cuối cùng cũng thuộc về ta.

- Ta nói trước, ta là phi tử của ngươi, nhưng ta sẽ không ở

trong cung mà ta sẽ ở bên ngoài. Tới ngày 15, ta sẽ trở lại.

- A, không được nga. Làm phi tử của ta thì phải ở trong cung

nha.

- Nếu không đáp ứng thì thôi. Ta thà chết chứ không ở chung

mái nhà với ngươi.

- ...... Thôi được. -hắn đáng thương hề hề đáp ứng

- À mà nàng tên gì? -tay cầm bút hí hoáy viết, hắn ngóc đầu

lên hỏi

- Huyết Phong. -cô liếc hắn 1 cái.- Ta nhớ ta đã nói cho

ngươi rồi mà.

- Ý ta là tên thật nha. Chứ không phải là ngoại hiệu nha.

Cô suy nghĩ 1 chút rồi trả lời

- Quách Cổ Nhi.

(Hớ hớ hớ, hô của Quách Tĩnh, môn phái cổ mộ của Cô Long, tùy

ý thêm vào 1 chữ Nhi thế là xong. Ta là thiên tài ha ha ha)

- Òh, ta đã biết.

Thư phòng xa hoa của hắn rơi vào trầm mặc. Đêm cứ thế qua

đi....

Hôm sau.....

Một nhân ảnh trắng tinh quỳ giữa đại điện nghe thái giám ban

chiếu

- Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, mến mộ Quách tiểu

thư tài sắc vẹn toàn, đoan trang hiền thục. Nay phong làm Cổ quý phi. Ban cho

cung Cổ Điệp. Lĩnh chỉ.


người đừng chê nhaz>

- Thần lĩnh chỉ.

Cô đưa 2 tay tiếp nhận cuộn giấy màu vàng mà thái giám đưa

cho.

(Hừ, giọng điệu ẻo lả nghe rợn rợn, nổi da gà hết rồi.......)

- Cổ quý phi, mong được chỉ giáo nhiều hơn. -tên thái giám nở

nụ cười cúi đầu chắp tay chào cô

- Không dám. Cổ Nhi phải phiền đến công công, mong sau này

công công giúp đỡ thêm. -cô nở nụ cười hiền lành (Fly: gỉa đó bà con ui~~~, NT:

suỵt, biết mà còn la lớn)

Tên thái giám cười cười đi mất.

- Ngươi dẹp cái dáng ngồi buồn nôn đó được rồi đó. -cô nhìn

hắn đang ngạo nghễ ngồi trên long ỷ

- Ai nha, lần đầu tiên có người dám nói dáng ngồi của ta là

dáng ngồi buốn nôn nha.

- Hừ, hiện tại ta mà sử dụng được nội lực thì ngươi chết chắc.

- Ái phi, muốn mưu sát chồng sao.

- Ta đâu dám, ngươi là thiên tử cao cao tại thượng, ta làm

sao dám động vào 1 cọng tóc của ngươi.

Hắn cười cười không nói.

- Ngươi tạm thời chưa sử dụng được nội lực, hay là ở tạm

trong hoàng cung đi.

- Cảm tạ ý tốt của ngươi, nhưng ta vẫn còn việc phải làm.

Cáo từ.

Cô xoay người đi khỏi cửa. Hắn nhìn nhân ảnh màu trắng kia,

đáy mắt lóe lên những tia kì lạ.

Giận dữ dậm mạnh đôi chân nhỏ nhắn, cô thầm rủa hắn.

(Tên hoàng đế chết tiệt, nếu không phải vì bảo vệ ngươi là con đường duy nhất để ta về nhà thì ngươi đừng hòng sống tới bây giờ. Hừ hừ hừ, đợi

đó, ta sẽ quậy tưng cung điện của ngươi)

(Ngọc Nhi: Ngươi lại muốn làm gì. Nên nhớ, bảo vệ hắn chứ không phải làm hắn chết.)

(Ai ai ai, biết rồi. Ta rủa tí không được sao)

(Ngọc Nhi:...)

Xoạt 1 cái, gương mặt tuyệt mĩ nhanh chóng trở thánh 1 gương mặt tròn tròn bầu bĩnh. Về lại căn nhà nhỏ của mình, cô hô:

- Mặc Đình a, tỷ về rồi đây.

- Tỷ, ngươi đi đâu cả buổi tối không về. -Mặc Đình bĩu môi bất mãn

- Ha ha ha, tỷ ngươi đi làm phi tử của hoàng đế. Chịu không.

- Gạt người. Có phải tỷ đi ăn mà không dắt theo muội đi có phải không. -Mặc Đình chu chu cái miệng nhỏ nhắn

- Hư, ngươi nghĩ tỷ ngươi là người như thế sao. Không tin thì thôi nha.

-cô nhún nhún vai, cầm lấy quả táo cắn 1 miếng rồi đi về giường đánh 1

giấc.

- Tỷ, dậy ngươi không được ngủ.....Ra chợ thôi. -Mặc Đình kéo kéo cái váy trắng tinh của cô, muốn kéo cô xuống giường

- Mặc Đình, để tỷ ngươi ngủ cái đã. Hôm nay cho ngươi nghỉ. Mai rồi ra chợ buôn bán.

- Haiz, được rồi. Chỉ được ngủ 1 canh giờ thôi đó. Giờ muội ra chợ mua thức ăn đây.

Nhân ảnh nho nhỏ của Mặc đình vừa khuất, cô mở đôi mắt to linh động, lạnh nhạt mở miệng:

- Ra đây đi. Ai phái ngươi tới.

- Ha ha ha, không hổ danh là Huyết Phong. -1 giọng nói lạ hoắc vang lên

- Ta nói ai phái ngươi tới. -giọng cô lạnh đến cực điểm

- Ai ai ai, đừng tức giận. Ta chỉ là muốn nhờ Huyết Phong lâu chủ đây 1 chuyện mà thôi.

- Chuyện gì?

- Tại hạ nhờ lâu chủ 1 việc rất nhỏ mà thôi.

- Việc nhỏ ngươi sẽ không tìm tới ta.

- Hì hì, việc này ta làm không được nhưng đối với lâu chủ đây thì dễ như trở bàn tay.

- Thôi được, ta tiếp nhận. Nói.

- À, là vầy....

- Không nhận. -cô lạnh lùng phất tay

- Sao th