Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327592

Bình chọn: 7.00/10/759 lượt.

ám người đó bình thường đều anh nhường tôi, tôi lại nhường anh, khi ấy đều tranh nhau về trước, cuối cùng vứt cô và quản lý Chu ở lại. Mà quản lý Chu ‘trung hậu’, cô còn nhớ rõ hôm nay anh có lái xe tới.

Vở kịch này đúng là ngoài ý muốn, cô vốn cứ tưởng tiệc tối đã kết thúc, cô cũng nên cảm ơn rồi rút lui, nhưng sắp tới ngưỡng cửa của thắng lợi lại bị bạn bè thông đồng bán đứng. Chưa đến phút cuối quả nhiên không nên sớm đắc ý.

Thẩm An Nhược không thèm quan tâm đến lời cảnh cáo của Trình Thiếu Thần, tiếp tục giữ nguyên tư thế, anh bèn nghiêng người kéo tay cô xuống. Cô định vùng ra nhưng nhìn ghế trước lại đành kìm lại. Cô gầy, mặc áo cộc tay, anh dùng một tay cũng có thể kéo bàn tay của cô lại, nhưng lại buông ra rất nhanh.

Quản lý Chu sau khi nói địa chỉ liền tựa vào ghế nhắm mắt ngủ, cho đến lúc xuống xe vẫn còn chưa tỉnh, vậy mà vẫn nhớ quay lại vẫy tay với Thẩm An Nhược: “Trợ lý Thẩm, tôi đi trước đây, uống nhiều rồi, không tiễn nhé. Xin lỗi chủ tịch Trình, tôi không uống được rượu, khiến ngài chê cười rồi.”

“Đâu dám.” Trình Thiếu Thần khách khí đáp lời.

Mọi người diễn kịch quá cao siêu, Thẩm An Nhược chỉ biết âm thầm nghiến răng.

**** Tôi là đường phân cách bờ vực sụp đổ ***

Tiểu Trần hỏi: “Anh Thiếu Thần, đi đâu đây?” Liếc nhìn sắc mặt của Thẩm An Nhược, lập tức mở miệng cung kính nói: “Chị An Nhược, chị muốn đi đâu?”

“Tôi về nhà.” Thẩm An Nhược giờ không thể cười nổi nữa rồi.

Tiểu Trần lại nhìn Trình Thiếu Thần, nhận được sự đồng ý mới lái xe đi.

Xe tiến vào tiểu khu, đi qua trung tâm dịch vụ, Thẩm An Nhược liền kêu dừng xe, cầm túi bước xuống, Trình Thiếu Thần cũng xuống xe đi cùng.

“Em đi mua đồ.”

“Anh đi cùng em.”

Tiểu Trần thò đầu ra nhìn, cảm thấy có gì đó không ổn, kêu: “Bên này không được phép đỗ xe, em đến bãi đỗ, anh Thiếu Thần gọi điện cho em nhé” rồi lập tức chuồn mất.

Thẩm An Nhược đang đi rất nhanh, đột ngột quay lại, Trình Thiếu Thần suýt nữa va vào cô.

“Em đi mua băng vệ sinh, anh đi theo làm gì?” Cô hùng hổ gào lên với anh.

Trình Thiếu Thần ngẩng đầu ngắm trăng, thản nhiên nói: “Em chưa tới ngày mà?”

Rõ ràng là anh muốn trêu tức cô. Thẩm An Nhược quay đầu bước tiếp, anh giữ tay cô từ phía sau, cô vùng mà không thoát được, bực tức nói: “Chủ tịch Trình, anh cũng muốn mượn chức vụ quấy rối nữ nhân viên ư?”

Trình Thiếu Thần bị cô chọc cười nhưng vẫn không chịu buông tay: “Không phải em muốn anh dọn sạch đồ của mình sao?”

“Cuối tuần vào ban ngày, em sẽ để lại chìa khóa cho anh. Lúc khác em không tiếp khách, nhất là loại đàn ông vừa bỉ ổi vừa hạ lưu.” Cô bị chọc giận nên lời nói lại càng khó nghe hơn.

Trình Thiếu Thần không nhịn được cười, cuối cùng cũng buông tay cô ra, cô quay người chạy mất, quên cả nhìn đường, suýt thì trẹo chân, may mà anh nhanh tay kéo cô lại, ôm chặt vào lòng.

“Buông ra, đừng chạm vào tôi!” Thẩm An Nhược bắt đầu hét, không quan tâm trên đường có người hay không, Trình Thiếu Thần nhanh chóng dúi đầu cô vào ngực mình, khiến cô kêu không ra tiếng.

Nhưng tiếng hét vừa rồi của cô cũng thu hút sự chú ý, một giọng nói già nua vang lên từ đằng xa: “Bên đó có chuyện gì không?” Lại có tiếng nỏi: “Cô gái, có cần giúp gì không?”

Cô vừa nghe đã nhận ra giọng nói này là của ai, nhưng thà rằng bọn họ không nghe thấy thì hơn. Đó là cặp vợ chồng già gần bảy mươi sống cùng tầng với cô, mỗi tối họ thường cùng nhau đi bộ ba, bống tiếng đồng hồ, cô còn học được một bài Thái cực quyền với họ.

Cô cố thò đầu ra, bỗng nhiên bị một luồng sáng làm chói mắt, rồi lại bị Trình Thiếu Thần dúi đầu vào ngực. Ông già cầm đèn pin soi về phía họ: “Tiểu Thẩm, có phải cháu không?” Ông thật là gan dạ, nghe nói ngày trước đã từng đi lính, xem ra đúng là thế thật.

“Có phải ông Triệu không ạ? Hai cụ vẫn minh mẫn quá.” Trình Thiếu Thần hòa nhã nói.

“Là Tiểu Trình à. Lâu lắm không thấy cháu. Ra nước ngoài à?”

“Vâng, cháu ra nước ngoài ạ.”

“Hai đứ sao vậy, cãi nhau à?”

“Vâng ạ, cháu chọc tức cô ấy, cô ấy đang giận cháu ạ.”

“Đi mau đi mau, nhiều chuyện quá, phá hoại vợ chồng người ta thân mật.” Tiếng bà Triệu cũng vang lên.

Cô muốn thò đầu ra nhưng bị anh tiếp tục ấn vào, cô nghe thấy ông Triệu trước khi đi còn nói nhỏ một câu đủ cho bọn họ nghe thấy: “Thanh niên các cháu, muốn thu phục được phụ nữ thì phải lừa, nghiêm túc lừa, kiên trì lừa.”

Trình Thiếu Thần hơi cử động một chút, chắc đang giơ tay ra hiệu cho ông Triệu, cô còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cười thầm của anh.

Thẩm An Nhược quyết định cả đời này sẽ khinh bỉ anh. Anh hại cô bị đồng nghiệp cười trộm sau lưng không tính, còn khiến cô không ngẩng mặt lên được với hàng xóm.

Tiếng bước chân của vợ chồng ông Triệu xa dần, Trình Thiếu Thần vẫn chưa có ý định buông ra, cô phản ứng một chút liền bị anh ôm chặt hơn, bèn hung hăng cắn anh. Áo vest của Trình Thiếu Thần để lại trong xe, sơ mị lại rất mỏng, cô cắn lên vai anh một miếng to, càng lúc càng mạnh, không chịu nhả ra. Anh kêu lên một tiếng, thế nhưng không đẩy ra, chỉ sống chết ôm chặt lấy cô.

Thẩm An Nhược có một chiếc răng nanh nhỏ, cô đem toàn bộ sức lực tập trung