Teya Salat
Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324325

Bình chọn: 8.00/10/432 lượt.

ngước mắt liếc nhìn người phụ nữ phía trước, gương mặt đó cười thật ngọt ngào, thân thiết, nhưng trong mắt thì vẫn còn nét gian trá.

“Kiều Kiều, cô yên tâm, tôi sẽ không nói chuyện này cho cậu nhỏ của cô đâu.”

Thị trưởng cười híp mắt, đưa tay vỗ vào bàn tay nhỏ bé của Mạnh Nhược Kiều.

“Kiều Kiều, chuyện này giao cho cô nhé.”

Mạnh Nhược Kiều hơi nhếch môi, nhìn chằm chằm vào nụ cười ác ý kia, hiểu được ý tứ trong lời nói.

Cô mà không làm theo, người phụ nữ gian trá này tuyệt đối sẽ đi mật báo!

Rõ là… Cô rất khó chịu với kế hoạch này, cuối cùng thì vẫn phải nhận!

Tên đã lắp cung, cô không thể không thoả hiệp.

Nếu cậu nhỏ biết cô với người nhà họ Mạnh vẫn giữ liên lạc thì cậu nhỏ sẽ rất tức giận. Cậu nhỏ mà tức giận thì người khổ sẽ là cô.

Nhìn chằm chằm vào điện thoại, Mạnh Nhược Kiều thở dài.

Xét cho cùng, chính ba cô là người rước lấy tai hoạ, rõ ràng là đã cưới vợ rồi mà vẫn đưa mẹ cô về, mà mẹ cô đến chết vẫn yêu ba cô, mặc dù cậu nhỏ ngăn cản thế nào, mẹ cô vẫn cam tâm tình nguyện trở thành vợ bé.

Chính vì vậy mà cậu nhỏ rất ghét bố cô, hai người hoàn toàn không có quan hệ gì, mà cô rời khỏi nhà họ Mạnh, cũng không quay về nhà nữa nhưng vẫn duy trì liên lạc với bố..

Hết cách rồi, rõ ràng cô khinh bỉ tính trăng hoa của bố, rõ ràng đã là ông lão năm mươi mấy tuổi rồi vẫn theo đuổi những cô gái trẻ bằng tuổi cô, thật không biết xấu hổ! Nhưng mà…

Cô bấm phím di động, đổ chuông mấy hồi, liền truyền đến thanh âm thân mật của ông.

“Bảo bối, làm sao con có thời gian mà gọi cho bố vậy?” Ông Mạnh vui vẻ trong lời nói, thấy thật khó tin, cô con gái này có thể gọi điện cho ông.

“Bố hiện giờ có bận lắm không?” Nghe được thanh âm vui vẻ của bố, Mạnh Nhược Kiều không nhịn được nhếch môi, tuy bố cô rất trăng hoa chơi bời nhưng ông vẫn rất thương cô và cô cũng vậy.

“Không vội, không vội.” Vì cô, ông cái gì cũng dừng lại, tự tay chỉ thị hội nghị tạm ngừng, cho tất cả cán bộ rời khỏi phòng họp. “Sao vậy? Hiếm khi con gọi điện cho bố, có chuyện gì sao?”

Bình thường đều là ông gọi cho cô, kể từ ngày cô rời khỏi nhà, cô rất lạnh nhạt và ít liên lạc với ông, nếu không phải ngày ngày ông cố gắng gọi cho cô thì chắc cô đã quên người cha này rồi.

Nghe thấp thoáng tiếng đi qua đi lại trong ống nghe, Mạnh Nhược Kiều nhíu mày: “Bố đang họp sao?” Chắc ông lại vì cô mà tạm ngừng cuộc họp rồi.

“Chỉ là hội nghị nhỏ, không vội đâu.” Ông Mạnh từ microphone nghe được tiếng xe, không khỏi nghi ngờ: “Bảo bối,con đang ở đâu vậy?” Ông nhớ trong thị trấn nhỏ không ầm ĩ như vậy.

“Con đang ở Đài Bắc.” Vừa nói xong, cô liền nghe thấy tiếng ghế rơi xuống đất trong điện thoại.

“Đài Bắc?” Ông Mạnh khiếp sợ đứng dậy, âm lượng không khỏi phóng đại.

“Làm sao con lại đến Đài Bắc? Sao lại không nói với bố? Đã xảy gì chuyện gì? Có phải cậu nhỏ đuổi con ra ngoài không? Tên khốn nạn kia, không sao, con về ở với bố, nếu không muốn ở nhà, bố liền tìm người giúp con thuê nhà trọ...”

“Bố!” Mạnh Nhược Kiều không chịu được cắt lời: “Bố nghĩ nhiều quá rồi, cậu nhỏ không đuổi con ra ngoài nhà.”

Trên thực tế, cô đã nói dối cậu nhỏ là đi Hoa Liên chơi mấy ngày, nếu để cậu nhỏ biết cô đi Đài Bắc thì cô chết chắc rồi.

“Thật sao?” Ông Mạnh không tin lắm: “Vậy sao con đi Đài Bắc vậy? Con đang ở đâu? Để bố đi đón con.”

“Bởi vì…” Cô ngẩng đầu nhìn về tòa cao ốc to lớn sáng rực phía trước, không nhịn được thở dài. “Bố giúp con một chút.” Việc cầu người thì cô không ngại, chỉ thấy nói ngây thơ như vậy thật là ghê tởm.

“Làm sao rồi? Đã xảy ra chuyện gì?” Từ trước đến giờ con gái ông rất kiên cường, tự dưng hôm nay lại nhờ ông giúp đỡ, ông Mạnh lo lắng vô cùng.

“Con đang đứng trước cửa tòa nhà tập đoàn T.K, bố có thể gọi điện để con nói chuyện với người phụ trách dự án khu nghỉ mát được không?” Nếu không phải cô bị chặn ở cửa, liên tiếp bị cự tuyệt thì cô đã không gọi cú điện thoại này.

Vốn là muốn tự dựa vào chính mình, vì vậy liền gọi điện thoại đến tập đoàn T.K, muốn tìm người quản lý để nói chuyện hợp tác, nhưng vẫn bị tiếp tân ngăn chặn, thử mấy lần liên tiếp, rồi hết cách, dứt khoát đi tới Đài Bắc, xông thẳng vào tòa nhà của tập đoàn T.K, khách khí hỏi tiếp tân có thể hẹn trước với cấp trên hay không, nhưng mãi mà không có tiến triển gì, chẳng còn cách nào khác, cô đành phải gọi điện thoại cầu cứu.

Ai! Cô quá ngây thơ rồi, cô chỉ là trợ lí của thị trưởng một thị trấn nho nhỏ, làm gì để những cán bộ cáo cấp kia có thể hứng thú với ý định hợp tác với một thị trấn nhỏ vắng vẻ đây? Lần này thực sự chỉ có thể dựa vào quan hệ thôi.

“Cao ốc T.K? Con sao lại tới đó vậy? Cái gì mà khu nghỉ mát… Bảo bối, con, phải làm gì vậy?” Ông Mạnh hỏi han.

“Bố, đừng hỏi gì cả, giúp con trước đã... A!” Mạnh Nhược Kiều gấp đến độ đi tới đi lui, không chú ý tới cửa đang có một chiếc xe Benz màu đen đang tới, người lái cũng không ngờ sẽ có người đi ra, chỉ nhanh gấp thắng xe.

Mạnh Nhược Kiều hoảng sợ, điện thoại trên tay rơi xuống, bồm bộp một tiếng, đúng lúc bánh xe đi qua, cán gãy đôi.

Cô ngây ngốc nhìn điện thoại bị dẫm nát thành mảnh vụn, nói không ra lời.

“T