nói: “Diệp Thiếu Phong, ta hữu lễ mời,
ngươi không chịu. Sáng sớm lại như chạy trốn mà ra khỏi thành. Ta đáng
sợ như vậy sao?”
Diệp Thiếu Phong rất nhanh đứng dậy xuống
giường, tránh ra xa mấy bước mới nói: “Hứa phu nhân mặc dù tuổi đã ngoài ba mươi, nhưng phong vận vẫn còn, là mỹ nhân hiếm thấy, ta làm sao sợ
được? Sáng sớm ra khỏi thành là thực có chuyện gấp, kính xin Hứa phu
nhân thông cảm, sớm thả ta đi.”
“Nếu như ta nói, ta muốn nhốt ngươi cả đời thì sao?”
Diệp Thiếu Phong rất nhanh đáp: “Đây không phải là chuyện Hứa phu nhân nên làm.”
Hứa phu nhân mê muội nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn mỹ vô trù của Diệp
Thiếu Phong, “Vậy đây là chuyện ai nên làm? Trong lòng ngươi nhất định
cảm thấy ta không biết xấu hổ, là một đãng phụ khiếm nhã dâm oa, nhưng
ngươi có biết không, muốn cướp người không phải chỉ có mình ta. Còn có
một người khác có lẽ ngươi có nghĩ cũng nghĩ không ra. Thay vì nói là ta cướp ngươi, chẳng bằng nói ta cứu ngươi. Ha ha, bây giờ lão già kia
nhất định đang tức đến giơ chân!” Hứa phu nhân nói đến đây, không khỏi
cười đến run rẩy hết cả người.
Diệp Thiếu Phong thở dài một tiếng: “Ta biết ngay…”
“Ngươi biết?” Nhìn Diệp Thiếu Phong không hề có vẻ giật mình, Hứa phu nhân ngược lại kinh ngạc.
Ai, hắn đã sớm biết không nên tiến vào vũng nước đục Hứa gia này mà, bây giờ muốn thoát ra cũng khó!
“Hứa phu nhân, mặc kệ là ngươi cướp ta hay cứu ta, ta cũng tuyệt đối không
cam chịu ngươi uy hiếp, mặc cho ngươi làm gì thì làm.”
“Ngươi!”
Lông mày Hứa phu nhân dựng lên, muốn phát tác. Nàng dùng mọi cách lấy
lòng hắn, thế nhưng hắn lại không cảm kích chút nào, làm cho mặt nàng
trông rất khó coi. Nhưng việc đã đến nước này, đã cướp về, đương nhiên
không thể dễ dàng thả cho hắn đi. Nàng cười lạnh một tiếng: “Diệp Thiếu
Phong, ngươi không đồng ý cũng tốt, nghe lệnh cũng được. Ta sẽ nhốt
ngươi cho đến ngày ngươi quỳ gối cầu ta! Chỉ trách bộ dạng ngươi quá
tốt, quá biết quyến rũ nữ nhân. Ngay cả lão gia kia… Hừ!” Nàng lộ ra một vẻ mặt chán ghét cực độ, lời còn chưa nói xong đã phẩy tay áo bỏ đi.
Thấy nàng rời đi, Diệp Thiếu Phong thở ra một hơi.
Ban nãy trong lúc nói chuyện, hắn đã quan sát qua gian phòng này. Ba mặt là tường, chỉ có một lối ra. Mà lối ra vừa rồi đã bị khóa kín từ bên
ngoài. Xem ra là một mật thất. Đã là mật thất, theo lí thuyết phải xây
bên trong Hứa phủ. Bây giờ hắn chỉ hi vọng người biết vị trí mật thất
này chỉ có Hứa phu nhân cùng thân tín của nàng, nếu không hắn thật sự có chút nguy hiểm.
Trước kia Hứa lão gia thỉnh hắn qua phủ để vẽ
cho tiểu thư bứa họa tuyển hôn, hắn đã cảm thấy Hứa lão gia mà bên ngoài đồn đãi hoang dâm vô độ này, không chỉ ham nữ sắc, đối với nam sắc càng thêm cố chấp khác thường. Phục vụ bên cạnh Hứa lão gia đều là nam tử
trẻ tuổi tuấn tú, bọn họ mặt hoa đào, eo không đầy nắm tay. Mà Hứa lão
gia đối với hắn, cũng cho thấy có mưu đồ khác rất rõ ràng.
Chỉ
tiếc, hắn cũng không định định cư ở nơi này, hơn nữa cũng không có
chuyện gì cầu Hứa lão gia, cho nên Hứa lão gia không làm gì được hắn.
Chỉ đành phải mặc cho hắn họa xong lại đưa hắn xuất phủ.
Không ngờ, đạo cao một thước, ma cao một trượng. Cuối cùng vẫn bị người ta bắt được.
Chuyện đến nước này, hắn cũng sẽ không than vãn “thói đời bạc bẽo, lòng người
đổi thay”, cũng sẽ không tức giận “trên đời này quả là không có vương
pháp rồi.”. Những năm này hắn chu du các nơi, đã sớm nhìn rõ bộ mặt quốc gia. Mục nát từ trên xuống dưới. Dân chúng gặp nạn, muốn dựa vào vương
pháp tới cứu, chỉ sợ ngược lại là họa vô đơn chí.
Cũng được, đã bị bắt, thì cứ bình tĩnh lại. Thất kinh dù sao cũng không phải biện pháp tốt để tự cứu.
Nếu Tín Hoa biết đồng dưỡng phu mà nàng dốc lòng bồi dưỡng, bây giờ là dê
trong miệng cọp, nàng có hối hận năm đó vứt bỏ hắn hay không?
“Họa sĩ ca ca, ăn cơm.”
Mật thất tối tăm, xếp chân ngồi tĩnh tọa trên giường, không hề hay biết đã
bao lâu trôi qua. Cho đến khi cửa chợt bị đẩy ra nghe ken két, một tiểu
cô nương bưng thức ăn đi tới, Diệp Thiếu Phong mới nhận ra thật có chút
đói bụng.
Vừa mở mắt ra, hắn kinh ngạc phát hiện tiểu cô nương
này chỉ mới có năm sáu tuổi, thân thể nho nhỏ, lảo đảo đi vào, cái mâm
có vẻ lớn quá sức nàng. Hắn vội vã xuống giường đi tới đỡ lấy.
“Tiểu muội muội, chỉ có mình ngươi sao?”
Tiểu cô nương gật đầu một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, hết sức đáng
yêu. “Phi nhân nói, về sau Tú Tú sẽ ăn cơm cùng họa sĩ ca ca, họa sĩ ca
ca không ăn, Tú Tú cũng không thể ăn, họa sĩ ca ca mà chạy, Tú Tú vĩnh
viễn cũng đừng nghĩ đến ăn cơm. Cho nên Tú Tú nhất định phải trông kĩ
họa sĩ ca ca mới được.”
Diệp Thiếu Phong nhướng mày. Nói vậy
chẳng phải nếu như hắn muốn chạy, còn phải mang trên lưng một “gói đồ
nhỏ” theo sao? So với phái tôi tớ đến trông chừng, ngược lại tiểu cô
nương này càng có thể cản bước hắn. Hứa phu nhân này tâm kế thật sâu!
“Cha nương Tú Tú đâu?”
Tú Tú nhe răng cười một tiếng: “Tú Tú không có cha nương. Họa sĩ ca ca, Tú Tú đói bụng, ăn cơm đi!”
Diệp Thiếu Phong cười khổ, cửa ở chỗ đó, hơn nữa còn không khóa,