lại không được bao lâu, liền lập tức giật mình mở mắt ra, ngay tức khắc cô quay đầu lại nhìn Chu Cẩn Vũ, hổn hển nói: “Anh làm cái gì đó?”
Chu Cẩn Vũ cũng ngước mắt nhìn Hạ Chân Ngọc, hạ thân của anh đang chôn sâu ở trong thân thể cô cũng bắt đầu chậm rãi ma sát, lực đạo trên tay cũng được gia tăng đem hai chân Hạ Chân Ngọc vặn bung ra một chút, sau đó giọng nói khàn khàn của anh vang lên: “Chân Ngọc, em không thể cự tuyệt anh, biết không?”
Nói xong liền lấy tay đỡ lấy chân của Hạ Chân Ngọc, sau đó nghiêng thân mình thong thả mà mạnh mẽ ra vào trong thân thể cô. Miệng anh cũng tiến đến sát bên tai Hạ Chân Ngọc, khẽ cắn một ngụm vào vành tai nhỏ nhắn của cô, thở hổn hển nói: “Bảo bối ngoan, không đói bụng có phải hay không? Vậy chú cho cưng ăn cái này nha, được không, hửm?”
Mặc dù Hạ Chân Ngọc rất tức giận vì Chu Cẩn Vũ đột nhiên tập kích, nhưng mà chỉ có thể bị động thừa nhận, một thoáng chốc Chu Cẩn Vũ đã khiến cho cô dâng lên khoái cảm, bụng dưới vừa căng trướng lại vừa tê dại, một cỗ nhiệt lưu từ chỗ sâu trong thân thể tuôn trào ra ngoài, cô vừa định rên rỉ ra tiếng, Chu Cẩn Vũ liền từ phía sau nhoài lên, trực tiếp hôn lên môi của cô.
Hạ Chân Ngọc mồ hôi đầm đìa mặc cho Chu Cẩn Vũ ở phía sau lưng mình ra vào càng lúc càng nhanh, không bao lâu sau khoái cảm tích tụ trong cơ thể đột nhiên đạt tới cực hạn, trong đầu Hạ Chân Ngọc hiện lên một đạo bạch quang, sau đó thân thể hoàn toàn xụi lơ.
Cùng lúc đó, Chu Cẩn Vũ cũng bị khoái cảm run rẩy mãnh liệt trong cơ thể Hạ Chân Ngọc hút lấy, toàn thân anh như tê dại, vì thế anh bóp chặt lấy đùi Hạ Chân Ngọc nhanh chóng và mãnh liệt kích thích một trận. Sau đó đưa tay gắt gao đè chặt vào bụng dưới của Hạ Chân Ngọc co giật một hồi rồi phát tiết vào sâu trong cơ thể cô.
Một lát sau, Chu Cẩn Vũ mới rút lui ra ngoài, anh xoay người Hạ Chân Ngọc lại, thấy hai mắt cô vẫn còn sương mù hơi thở gấp gáp, liền cười cười hôn lên chóp mũi của cô, nói: “Vẫn còn chưa có tỉnh lại sao? Chân Ngọc, hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh sẽ đối tốt với em.”
Hạ Chân Ngọc nghe Chu Cẩn Vũ nói xong cũng không đáp lại lời nào, chỉ là lại nặng nề ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Hạ Chân Ngọc lại nói với Chu chủ nhiệm xin nghỉ phép thêm hai ngày, bởi vì vẫn cô đang suy nghĩ xem làm như thế nào để nói cho cha mẹ cô biết chuyện cô đã ly hôn, thật sự là cô không còn lòng dạ nào để làm việc.
Suy nghĩ một ngày cuối cùng cô quyết định trở về nhà. Hai vợ chồng ông bà Hạ thấy Hạ Chân Ngọc đang trong giờ làm việc lại về nhà thì cảm thấy có chút ngạc nhiên. Hạ Chân Ngọc cởi giày đi vào phòng, cô bảo cha mẹ ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, cắn cắn môi nói: “Cha, mẹ, con muốn nói với cha mẹ một chuyện, hai người nghe xong cũng đừng quá lo lắng hay tức giận. Chuyện này đều là do con không tốt, con đã không bàn bạc trước với cha mẹ, vẫn luôn giấu diếm cha mẹ.”
Hai vợ chồng ông bà Hạ liếc mắt nhìn nhau, lại đồng thời nhìn về phía Hạ Chân Ngọc, không biết rốt cuộc con gái mình muốn nói điều gì.
Hạ Chân Ngọc hít sâu một hơi, mới chậm rãi nói: “Con và Lý Nguy đã ly hôn rồi.”
Lời vừa ra khỏi miệng, trong phòng khách là một mảnh lặng im, một lát sau, bà Hạ mới nói: “Đã làm xong xuôi các thủ tục rồi hả?”
Hạ Chân Ngọc gật gật đầu, nói: “Đã xong rồi ạ, là đưa ra tòa ly hôn, chính con là người đề suất.”
Bà Hạ còn nói thêm: “Mấy ngày nay con vẫn luôn ở trước mặt chúng ta than phiền, có phải là vì đánh dự phòng trước cho mẹ và cha của con hay không? Chân Ngọc, con lần này đã có chút quá mức rồi, chuyện lớn như vậy cư nhiên lại tự mình làm chủ. Lúc trước khi con lựa chọn kết hôn với Lý Nguy, mẹ và cha con mặc dù không phải là thực vừa lòng, nhưng mà cũng để tùy con quyết định, một câu phản bác cũng không nói. Hiện tại con lại đột nhiên ly hôn, chúng ta còn có thể nói cái gì, con là đứa trẻ quyết đoán, chỉ có điều là chúng ta thực lo lắng cho con mà thôi.”
Nước mắt Hạ Chân Ngọc lập tức rơi xuống, cô nghẹn ngào nói: “Cha, mẹ! Con biết con đã làm cho hai người phải thương tâm khổ sở. Con thật sự có ý định cùng Lý Nguy sống yên ổn qua ngày, nhưng mà đã xảy ra một việc, con đã nghĩ rằng bản thân mình có thể tự giải quyết được, nhưng sau đó thực sự là không có cách nào khác rồi. Chính con lựa chọn con đường này, vô luận là kết quả gì con cũng có thể chịu đựng, thế nhưng con lại làm cho cha mẹ phải phiền muộn theo con, con thực xin lỗi hai người.”
Ánh mắt của ông Hạ cũng có chút ướt át, ông thở dài nói: “Con gái, tính cách của con chính là quá mạnh mẽ, chuyện gì cũng đều tự mình quyết định, có một số việc con thực thông minh, nhưng mà trong việc nhìn người, con vẫn là không tinh tường bằng những người già như chúng ta. Nếu đã ly hôn rồi, hãy mau chóng chuyển về nhà ở đi, con và Lý Nguy rốt cuộc là bởi vì lý do gì?”
Hạ Chân Ngọc không thể nào nói ra miệng, chỉ đem bệnh án của Lý Nguy đưa cho cha mẹ xem. Bà Hạ xem xong lập tức nổi giận, nói: “Thân thể của Lý Nguy có bệnh tại sao lại không sớm nói ra, vẫn còn hại người như vậy! Không được, tôi không thể bỏ qua dễ dàng như vậy, tôi phải đi đến nhà bọn họ tranh lu
