xe, Chu Cẩn Vũ cũng xuống xe cùng cô, đưa cô đi tới con đường dành cho khách VIP, nhìn cô đi vào bên trong rồi anh mới rời khỏi.
Hạ Chân Ngọc lại đi tới chỗ vừa rồi để tìm Lý Nguy, kết quả chỉ thấy chỉ còn lại một mình Lý Nguy ngồi ở đằng kia, toàn bộ những người khác đều không thấy đâu. Hạ Chân Ngọc đi tới liền nhìn thấy Lý Nguy biểu tình ngơ ngác không biết là đang suy nghĩ điều gì. Cô liền đẩy đẩy vào người hắn ta nói: “Lý Nguy, làm sao anh lại ngồi một mình ở chỗ này, chúng ta quay về chỗ cũ ngồi đi thôi.”
Lý Nguy nhìn nhìn Hạ Chân Ngọc, đột nhiên đứng lên kéo Hạ Chân Ngọc hỏi: “Vừa rồi Chu…Chu thị trưởng gọi em đi ra ngoài làm cái gì vậy?”
Hạ Chân Ngọc ở trong lòng nói một tiếng thực xin lỗi, rồi mới cười nói: “Vừa rồi anh không nghe thấy à, ngài ấy bảo em đi mua thuốc giảm đau cho ngài ấy, Chu thị trưởng vừa mới uống vào chén rượu kia mà đã bị đau đầu rồi.”
Lý Nguy còn có chút lo lắng, nói; “Chỉ bảo em đi mua thuốc, chưa có nói điều gì khác?”
Hạ Chân Ngọc lắc lắc đầu, Lý Nguy thấy thế mới nhẹ nhàng thở ra, nghĩ rằng thật may là Hạ Chân Ngọc không biết ý đồ của Chu Cẩn Vũ đối với cô, hắn cũng không thể nói với cô những lời mà Trương trưởng phòng và Lương cục trưởng vừa mới nói, bằng không với tình tính của Chân Ngọc sẽ để xảy ra chuyện không tốt, chỉ cần về sau hắn chú ý nhiều hơn, phòng bị nhiều hơn, Chu Cẩn Vũ cũng sẽ không có biện pháp rồi.
Hai người trở lại chỗ cũ ngồi một lát thì thấy có người đã lục tục muốn rời khỏi cũng liền đứng lên đi theo rồi trở về. Về đến nhà Lý Nguy quyết định vẫn là không nên nói rõ ràng quá mức để tránh cho cô khỏi sinh nghi trong lòng, chỉ cần nói một chút ít sự việc để cho Hạ Chân Ngọc cẩn thận hơn mà thôi.
Hạ Chân Ngọc cảm giác mấy ngày nay Lý Nguy đối với cô đặc biệt ân cần. Một ngày gọi ít nhất ba cuộc điện thoại cũng còn chưa nói, mà hắn ta còn thường xuyên hỏi cô có phải tăng ca không, nếu phải tăng ca hắn còn muốn đích thân tới đón cô, khiến cho Hạ Chân Ngọc có chút không hiểu, nhưng mà vẫn thuận theo hắn.
Hôm nay Quách chủ nhiệm cho người tới thông báo cho Hạ Chân Ngọc biết phải đi họp trong thành phố. Hôm nay Hạ Chân Ngọc cũng lại đã hẹn với Lý Nguy là hết giờ làm hắn sẽ đến đón cô, buổi tối nay hai người sẽ trở về nhà cha mẹ Chân Ngọc ăn cơm. Nhận được thông báo Hạ Chân Ngọc liền gọi điện thoại cho Lý Nguy báo là buổi chiều nay cô phải đi họp trong thành phố, bảo hắn sau khi tan làm thì về thẳng nhà cha mẹ cô luôn.
Lý Nguy nghe Hạ Chân Ngọc nói như vậy, lập tức khẩn trương, nói: “Không có chuyện gì, chúng ta vẫn là cùng nhau đi đi, khoảng mấy giờ thì em sẽ báo cáo xong, anh đi đón em.”
Ngoài miệng thì Lý Nguy nói không có gì, nhưng trong lòng đã có chút lo lắng, nhưng mà lại nghĩ là cô đi họp ở Tòa thị chính, ở nơi đông người như vậy chắc cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra, hắn ta dự định sẽ về sớm trước 20 phút để có thể mau chóng đi đến đó đón Hạ Chân Ngọc.
Hạ Chân Ngọc cùng Quách chủ nhiệm đi đến Tòa thị chính để báo cáo. Lúc họp cũng không trông thấy Chu Cẩn Vũ đâu liền cảm thấy rất hài lòng, khi họp xong cũng đã gần đến giờ tan tầm, những người khác đều đã rời khỏi phòng họp, Trương trưởng phòng đi tới, giống như ngày thường nói với Quách Hoài: “Ông anh, lâu rồi chúng ta không có tụ tập, hôm nay vừa đúng dịp, chúng ta cùng nhau đi uống một hai chén đi, dù sao ngày mai cũng là thứ Bảy vừa vặn có thể nghỉ ngơi thư giãn.”
Quách Hoài nghe Trương trưởng phòng nói xong, cười hề hề gật đầu đáp ứng, cửa phòng họp bị mở ra, Đỗ thư ký đang mời Chu Cẩn Vũ bước vào. Trương trưởng phòng trông thấy ngay lập tức liền bước đến gần cười nói: “A, Chu thị trưởng! Không phải là ngài đi tham dự cuộc họp trong tỉnh sao? Sao lại trở về gấp như vậy? Tôi còn đang nói chuyện mời Quách chủ nhiệm còn cả Tiểu Hạ đi ăn cơm đấy. Ngài đã tới rồi, đây thật đúng là trùng hợp.”
Chu Cẩn Vũ nhìn Hạ Chân Ngọc cười nói: “Là tôi cố ý trở về gấp để tham dự bữa cơm này mà.”
Trương trưởng phòng nghe xong ha ha cười lớn: “Ngài có thể để cho tôi mời ngài ăn cơm, đây là việc vui cầu còn không được, khuynh gia bại sản tôi cũng nguyện ý!”
Hạ Chân Ngọc nghe không nổi nữa, ăn bữa cơm gì mà cũng có thể khiến người ta khuynh gia bại sản, ông ta biểu lộ lòng trung thành cũng có chút quá mức rồi, vì thế trên mặt bất động thanh sắc, mỉm cười nói với Trương trưởng phòng: “Thật ngại quá, Trương trưởng phòng. Hôm nay tôi đã hẹn với chồng tôi là sẽ cùng nhau trở về nhà cha mẹ tôi ăn cơm. Hết giờ làm anh ấy liền đến đây để đón tôi, đoán chừng là cũng sắp đến rồi, tôi không đi cùng mọi người được, mọi người ăn cơm vui vẻ nha.”
Khuôn mặt đang tươi cười của Trương trưởng phòng liền ngay lập tức bị đông cứng lại, có chút mờ mịt khó hiểu liếc nhìn Quách Hoài. Quách Hoài lập tức nói: “Tiểu Hạ à, khó có được cơ hội hân hạnh cùng Chu thị trưởng ăn cơm. Cô nói với chồng của cô là lần khác hãy về nhà mẹ đẻ đi, không cần làm mọi người mất hứng.”
Cái gì mà mọi người mất hứng, không phải là rõ ràng lại muốn đẩy cô vào trong lòng của Chu Cẩn Vũ sao? Vì thế Hạ Chân Ngọc vẫn mỉm cười như cũ nhưng kiên quyết từ ch