ng đành lòng để cho Tiểu Hạ phải uống rượu mà.” Sau đó ông ta lại cùng Lý Nguy nói chuyện, nói là ở trong mắt Chu Cẩn Vũ Hạ Chân Ngọc có bao nhiêu xuất sắc, rồi lại được coi trọng đến cỡ nào, còn muốn hắn ta một lát nữa phải thay Tiểu Hạ mời Chu thị trưởng mấy chến.
Chu Cẩn Vũ uống xong đưa chén trả lại cho Hạ Chân Ngọc, rồi lại bảo nhân viên phục vụ rót cho cô một ly nước trái cây. Anh cười cười bắt đầu gắp thức ăn cho cô, Hạ Chân Ngọc tức giận không chịu được, thừa dịp Lý Nguy bị Trương trưởng phòng cuốn lấy liền nói: “Anh làm cái gì vậy, đừng có gắp.”
Tay của Chu Cẩn Vũ vẫn tiếp tục không ngừng gắp đồ ăn cho cô, thân mình anh dịch chuyển về phía Hạ Chân Ngọc nói: “Anh gắp thức ăn cho vợ yêu thì có làm sao, em không nghĩ tới anh à, ngay cả một nụ cười cũng không có.” Nói xong tay trái của anh lại đặt lên trên đùi Hạ Chân ngọc.
Hạ Chân Ngọc lập tức muốn né tránh, nhưng Chu Cẩn Vũ đã sớm có phòng bị nhanh chóng ấn đùi cô nói: “Đừng nhúc nhích, em không sợ sẽ bị bọn họ nhìn ra sao?”
Tên đáng ghét này, Hạ Chân Ngọc oán hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không dám cử động nữa, cô hỏi: “Vì sao anh lại gọi Lý Nguy đến đây, anh muốn làm cái gì?”
Chu Cẩn Vũ đưa mặt mình dán sát bên tai Hạ Chân Ngọc, giọng nói có chút vô tội: “Làm sao anh gọi hắn ta tới được? Trong trường hợp này, với thân phận của anh có thể nhớ tới hắn ta sao? Là Lương cục trưởng của phân cục hắn đưa tới, nói hắn ta là người anh hùng thầm lặng lại còn có chút khen ngợi, khiến cho anh cũng không hiểu ra sao cả.”
Hạ Chân Ngọc nghĩ nếu không phải là anh làm cho Lý Nguy phải đi công tác để điều tra phá án, thì Lương cục trưởng sẽ dẫn Lý Nguy đến trước mặt anh để chào hỏi sao? Điều này cũng không tính là cái gì, hiện tại đáng giận nhất chính là bàn tay kia của Chu Cẩn Vũ đã hơi chút quá đáng, cô cũng thầm oán bản thân sao lại mặc cái váy này làm gì. Cô lặng lẽ đưa tay mình xuống dưới gầm bàn để ngăn cản bàn tay của Chu Cẩn Vũ.
Chu Cẩn Vũ nở nụ cười, thấp giọng nói: Vợ yêu, để cho anh sờ một chút, sao mà phải sợ, nếu không của anh cũng để cho em sờ còn không được sao?” Nói xong anh rút tay ra, kéo tay Hạ Chân Ngọc đặt vào cái đó ở giữa hai chân mình, anh giữ chặt tay cô cọ xát qua lại.
Khuôn mặt Hạ Chân Ngọc lúc trắng lúc hồng, cô dùng lực muốn rút tay mình về, kết quả là tay của Chu Cẩn Vũ lại trực tiếp mò mẫm vào trong váy của cô. Hạ Chân Ngọc cũng không dám lại đưa tay ra ngăn cản anh, nhưng Chu Cẩn Vũ được một tấc lại muốn tiến thêm một thước đem chiếc quần lót của cô khiều sang một bên, bàn tay trực tiếp xoa nắn vuốt ve nơi mềm mại non nớt của cô.
Hạ Chân Ngọc đã muốn chết tâm rồi, cô nhỏ giọng nói: “Anh đừng như vậy có được không, rút tay ra đi.”
Chu Cẩn Vũ trên mặt thì bày ra vẻ chững chạc đàng hoàng, còn miệng thì lại khẽ nói: “Anh nghĩ là không thể, anh chỉ muốn sờ sờ một chút cho đỡ thèm mà em cũng quản, nếu không bây giờ chúng ta liền đi ra ngoài, vào trong xe của anh, anh sẽ hầu hạ em.”
Hạ Chân Ngọc không thèm nói chuyện, cô tận lực di chuyển thân mình sang bên cạnh để cách xa Chu Cẩn Vũ một chút, cô bình tĩnh cầm đôi đũa nhưng cũng không có gắp thức ăn. Chu Cẩn Vũ dịu dàng vuốt ve trong chốc lát, lại đem một ngón tay đâm vào bên trong, khe khẽ gảy gảy rồi chuyển động ra vào. Hạ Chân Ngọc hút một ngụm khí, chịu đựng từng trận tê dại truyền đến, có chút ngồi không yên.
Lúc này Lý Nguy ở bên kia cũng đang cùng Trương trưởng phòng trò chuyện, hắn ta cũng không còn khẩn trương như lúc trước, lại bưng một chén rượu đứng lên nói với Chu Cẩn Vũ: “Chu thị trưởng, cảm ơn ngài hôm nay đã quan tâm cùng khích lệ tôi, tôi nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng. Hơn nữa tôi càng muốn cảm ơn ngài ngày thường đối với Chân Ngọc đã có nhiều chiếu cố và coi trọng. Một lần nữa tôi kính ngài một ly.” Nói xong liền trực tiếp uống cạn chén rượu.
Chu Cẩn Vũ hài lòng nở nụ cười hết sức thâm sâu, nhưng một câu cũng chưa nói, chỉ là anh gia tăng thêm lực đạo trong tay, đồng thời chân anh cũng cuốn lấy chân của Hạ Chân Ngọc không cho cô vùng vẫy né tránh. Sắc mặt Hạ Chân Ngọc càng lúc càng không thích hợp, loại cảm giác trí mạng này tích lũy ngày càng cao, cô muốn tách ra lại bị Chu Cẩn Vũ cố tình áp chế không cho cử động, chỉ có thể cúi đầu cắn chặt môi dưới chịu đựng, cô sợ mình không khống chế được sẽ phát ra âm thanh, cũng không còn tâm tư nào đi để ý đến bọn họ nói gì đó.
Lúc này Chu Cẩn Vũ đã mở miệng, thanh âm có chút nhanh: “Lương cục trưởng, xem ra Lý Nguy là một đồng chí xuất sắc, nếu cần thiết, có phải hay không nên cân nhắc một chút?”
Lương cục trưởng lập tức nói: “Vâng, nên là như thế, nhưng mà hiện tại vẫn còn tồn tại một ít khó khăn khách quan. Trong cục cũng có nhiều đồng chí làm lâu năm, biên chế của cục cũng là có hạn. Chỉ có điều là nếu Chu thị trưởng ngài muốn đề bạt, thì cho dù có khó nữa tôi cũng nhất định làm được.”
Lý Nguy nghe xong cuộc đối thoại này thì hoàn toàn bị choáng váng, Chu thị trưởng đang nói cái gì, cất nhắc sao? Chẳng lẽ là bọn họ đang nói đến chuyện sẽ cất nhắc hắn ta, chuyện này thật đúng là không thể tin được.
