“Nhưng, đây là giường của tớ” ” vậy thì thế nào, dù sao giường của cậu
cũng khá lớn, hai người ngủ cũng sẽ không chật a” nháy mắt mấy cái.”Tớ
không quen” tôi lôi kéo chăn quệt mồm.”Ngoan đi, trời sắp sáng rồi, mau
lại đây ngủ đi, yên tâm, tớ sẽ không làm gì cậu ” vừa nói đem tôi kéo
đến bên cạnh anh, đầu gối ở trên cánh tay của anh, thay tôi vén lại góc
chăn, hai cánh tay đem tôi nhốt lại, bao vào trong ngực. Ngẩng đầu nhìn
khuôn mặt ngủ say của anh, mái tóc dài rũ xuống trên trán, che kín ánh
mắt. Sống mũi thật thẳng, đôi môi thật mỏng, từng đường cong của khuôn
mặt thật nhu hòa, lại lộ ra vẻ kiên cường, thêm một chút ôn nhu. Trên
đời làm sao lại có người đẹp như vậy, mỹ nam. Tôi thật giống như có chút thích anh rồi.
Từ từ ngẩng đầu hôn 1 cái lên gương mặt của anh, liền nhanh chóng lui về trong ngực của anh, vui vẻ nhắm mắt ngủ.
Mở mắt ra, nhìn người con gái đang ngủ
say trong ngực, nghĩ tới nụ hôn nhanh chóng lúc nãy, thật giống như nằm
mơ, vui vẻ cười cười, đem cô ôm càng chặc hơn.
Hai người khóe miệng mỉm cười, thiếu nam thiếu nữ cùng nhau tiến vào mộng đẹp ngọt ngào.
Hôm sau.
Duỗi lưng một cái, ân, đã lâu không có
ngủ ngon như vậy! Thật thoải mái a! Mở ra hai mắt mông lung, thấy Phong
đang chống cằm nhìn tôi, tôi sửng sốt một chút, mới nhớ tới tối ngày hôm qua anh và tôi cùng nhau ngủ, mặt đột nhiên đỏ lên. Anh cười đem tóc
của tôi đẩy đến sau ót “Chào buổi sáng” .
“Chào buổi sáng” vừa nói vừa khẩn trương rời giường, chạy như bay vào phòng rửa mặt, bên ngoài truyền đến tiếng
cười lớn của Phong.
Rửa mặt xong sau, người làm đã chuần bị
xong bữa sáng, đơn giản ăn xong bữa sáng, Phong nói muốn đi “Huyết Phệ”
xem một chút, anh không cho tôi rời khỏi tầm mắt của anh, liền đem tôi
theo. Một đường lái xe dọc theo vùng ngoại thành đi, đi đến một nơi là 1 thôn trang nhỏ gần với thành thị, nói là thôn trang nhỏ, lại không
giống, nói giống thôn trang là vì bây giờ là lúc người người ra đồng,
ngay cả tiếng kêu hay tiếng cho sủa cũng không có, hơn nữa, muốn làm
nông cần phải ra khỏi cửa sao, nhưng là trước mắt thôn trang này một
bóng người cũng không có, hết thảy quá mức an tĩnh cùng quỷ dị! Tôi lôi
kéo tay của Phong, đem ý nghĩ của tôi nói cho anh biết, anh cười véo mũi của tôi “Nghĩ gì thế, nghi ngờ có nguy hiểm nhìn xem có gì không, tớ
không phải nói dẫn dẫn cậu đến ” Huyết Phệ “Ư, cậu đã nhìn thấy đám
người xã hội đen làm nông hoặc là dậy sớm chưa?” Tôi bừng tỉnh đại ngộ!
Anh chạy xe về phía trước, quẹo trái quẹo phải, rốt cục dừng ở một cái
nhà kiểu Nhật cũ kỹ, tôi đang muốn đẩy cửa ra, Phong kéo tôi lại “Cẩn
thận, trên cửa có cài bẫy” lấy ra một tờ thẻ, đặt ở vị trí cạnh cửa
“Tích” một tiếng, cửa tự động mở ra, ngất, thoạt nhìn cái cửa bình
thường như vậy, lại còn có bẫy, còn dùng máy cảm ứng thẻ tân tiến như
thế! Nếu là người không biết tới đẩy cửa, không chết mới là lạ! Tôi
lòng vẫn còn sợ hãi nghĩ.
Mở cửa đi vào. Mặc dù đã là cuối mùa thu rồi, nhưng trong viện như cũ có cây xanh có hoa tươi! Dọc theo 1 đoạn
đường lót đá ngắn, đi đến trước bậc thang, cửa đột nhiên mở ra, ra ngoài là một người đàn ông mặc kimônô, người này chính là người ngày đó đi
đón chúng tôi Trương Hoa khom lưng 1 góc chín mươi độ “Bang chủ” đứng
dậy làm tư thế mời, chúng tôi cỡi giày xuống ngồi vào tấm đệm nhỏ! Từ
lúc chúng tôi đến nơi này, bọn họ đã biết, cho nên hiện tại ở bên trong
phòng tụ tập 1 đám người nòng cốt của “Huyết Phệ” ở Nhật Bản, chỉ có tô
là người ngoài, nhìn bọn họ hình như muốn thảo luận đại sự, ghé vào bên
tai Phong nhỏ giọng nói ” Có muốn tớ tránh một đi 1 lúc không” Phong đối với tôi lắc đầu, ý bảo tôi an tâm ngồi. Nhưng là ngồi ở chỗ này thật
nhàm chán nga! Tôi lặng lẽ giật giật tay áo Phong. Anh nghiêng đầu không tiếng động hỏi tôi có chuyện gì, tôi dùng khẩu ngữ nói “Thật nhàm chán, tớ muốn ra ngoài đi dạo” suy nghĩ 1 chút, gật đầu, đem một cái thẻ giao cho tôi “Đừng đi xa, cẩn thận một chút” gật đầu, đối với mọi người
đang ngồi gật đầu như xin lỗi, đi ra cửa, thật ra thì ở bên cạnh anh
không nhàm chán chút nào, chỉ là có người hẹn tôi đi ra ngoài mà thôi,
từ lúc vừa vào cửa, tôi đã cảm giác được một đôi mắt cực nóng luôn nhìn
tôi, theo ánh mắt nhìn qua, là một cô bé trẻ tuổi ngồi ở trong góc, bộ
dáng tinh xảo, ánh mắt quyến rũ câu hồn, chẳng qua là khi nhìn tôi, ánh
mắt có chút khác thường. Chải lại tóc mai chỉnh tề, người mặc ki-mô-nô
thêu hoa màu trắng nhạt, nhìn ra cô rất chú tâm trong việc chọn trang
phục, toàn thân rất mâu thuẫn, thanh tú xen lẫn đẹp đẻ, xinh đẹp xen lẫn quyến rũ. Nhưng đặt ở trên người cô cũng rất hoàn mỹ, hơn nữa, cô thoạt nhìn rất ôn nhu hiền lành, trên mặt luôn mỉm cười mê người. Không làm
cho người ta có cảm giác là cô gái hay làm ra vẽ, hẳn là đại đa số các
chàng trai đều thích mẫu phụ nữ như vậy! Không biết, anh có thích không? Nghĩ đến , trong lòng đột nhiên rất khó chịu, liền dùng hoa cỏ ven
đường làm nơi trút giận “Những hoa cỏ này cũng không có trêu chọc cô đi” đột nhiên một cô gái Nhật Bản dùng tiếng Trung nói, cười c