ơn giản, không muốn mọi
người cùng mạo hiểm, tôi nhìn bọn họ lắc đầu “Không cần, rất nguy hiểm,
tớ có thể tự mình làm, hơn nữa tớ ở Nhật biết rất nhiều bang phái, bọn
họ cũng sẽ hỗ trợ, yên tâm đi” .
“Bất kể cậu có đồng ý hay không, tớ cũng muốn đi, tớ không muốn cậu mạo hiểm, càng không muốn cậu gặp bất kỳ
nguy hiểm nào” Phong.
“Đúng vậy, hơn nữa cậu không phải không biết chúng tớ là Huyết Phệ sao” Hạo.
“Đúng vậy, ở đó cũng có phân bộ của
Huyết Phệ, chúng tớ có thể giúp 1 tay” Vũ. Tôi suy nghĩ hồi lâu, được
rồi, mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng là nhiều người thì có thêm lực
lượng. Tôi Gật đầu “Chúng tớ cũng muốn đi” Phỉ Phỉ.
“Phỉ ngoan, rất nguy hiểm, các cậu ở lại đây chờ tin tức của chúng tớ đi” Hạo khuyên can Phỉ Phỉ.
“Không được, ba chị em bọn tớ vĩnh viễn ở chung một chỗ” Phỉ quệt mồm nói, tôi suy nghĩ một chút, Phỉ cùng Mộng
quả thật không nên đi. Thứ nhất, rất nguy hiểm, thứ hai, nếu như bại lộ
thân phận mà nói…, cũng là bại lộ một mình tôi bọn họ có thể âm thầm
thao túng. Mộng cùng Phỉ nhìn tôi , hi vọng có thể cho bọn họ đi. tôi
lắc đầu “Hạo nói rất đúng, các cậu đi quá nguy hiểm, hơn nữa, chúng tớ
cũng không yên lòng, một bên phải phòng ngừa người khác ám hại, một bên
còn phải chăm lo cho các cậu, như vậy sẽ trở ngại đến hành động của
chúng tớ “
“Còn có, Phong cùng đi với tớ là được
rồi, Hạo cùng Vũ ở lại chiếu cố 2 người họ, tớ cảm giác chuyện này không đơn giản” Bọn họ còn muốn nói điều gì. Nhưng bị tôi cắt đứt, “Cứ như
vậy đi, phong, chúng ta đi thôi” ngồi trên xe, gọi điện thoại, cho thư
ký Cao, đi tới phi trường, một loạt phi cơ tư nhân đã chờ sẵn, Tôi cùng
Phong ngồi lên phi cơ lên đường đi đến Nhật Bản! Phong ngồi ở bên cạnh
tôi, “Yên tâm đi, bác trai bọn họ sẽ không có chuyện gì” Băng Thần tựa
đầu trên vai Phong, mệt mỏi quá a! Phong thuận thế ôm vai tôi, để tôi
tựa vào trong ngực của anh, lẳng lặng nghe tiếng đập kiên cường của tim
anh, thanh âm ấy khiến tôi cảm thấy yên tâm, nhắm mắt lại, tôi ngủ lúc
nào cũng không hay!
Nhìn cô nằm trong ngực lẳng lặng ngủ,
trong đầu tất cả mọi biểu hiện của cô điều hiện lên: Cô lạnh lùng, thông minh, kiên cường, dũng cảm, giảo hoạt, lúc cô mỉm cười, lúc đỏ mặt.
Đột nhiên cảm giác trước ngực ướt át,
Phong cúi đầu nhìn, cô nhíu chặt đôi mày, nước mắt trong suốt tràn mi,
anh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt, tâm bỗng nhiên đau đớn, đáy mắt
hiện lên một tia lo lắng. Anh thề anh sẽ khiến những kẻ khiến cô đau
lòng phải khổ sở vạn lần.
Trong trường học.
“Hạo, bọn họ có không có chuyện gì chứ” Phỉ lo lắng lôi kéo tay Hạo hỏi.
“Ân, yên tâm đi, bọn họ không có chuyện gì” Hạo ôm thật chặc vai Phỉ, hy vọng có thể cho cô một chút cảm giác an toàn.
“Phỉ, cậu đừng suy nghĩ lung tung, bọn họ sẽ rất an toàn ” Mộng “Hơn nữa, không phải là còn có” Huyết Phệ “Sao? Cậu an tâm đi” .
Nơi xa, chết tiệt, xem ra kế hoạch phải
trì hoãn một thời gian ngắn rồi, hừ, Băng Thần, coi như số cô gặp may,
chờ cô trở lại tôi sẽ cho cô biết tay!
Phi cơ đáp xuống phi trường Nhật Bản
ởTokyo.”Bang chủ” một người đàn ông trung niên đứng ở trước mặt bọn họ
cung kính nói. Phong gật đầu, hướng tôi giới thiệu nói, “anh ta là bạn
của tớ ở “Huyết Phệ” phân bộ Nhật Bản”, tôi nhìn anh ta, sau gật đầu coi như là đáp lại. Đi theo anh ta cùng đi ra đại sảnh của phi trường, mở
cửa 1 chiếc Rolls-Royce Phantom kênh kiệu.
2 người trước sau ngồi vào xe. tôi điện
cho Phỉ, báo bình an! Xe chạy thẳng 1 đường đến ngoại ô, dừng lại trước
căn biệt thự được xây dựng theo kiến trúc Châu Âu, tôi không còn tâm
tình mà thưởng thức, tôi cùng Phong đi vào biệt thự.
Bởi vì đi vội vàng, chúng tôi cũng không mang bao nhiêu hành lý, Phong để tôi nghỉ ngơi một chút, anh đi giải
quyết 1 số vấn đề, tôi nhìn ra cửa, gọi điện thoại đến “ Hồn Tế”
“Cảnh, điều tra như thế nào rồi” .
“Bang chủ, tạm thời còn không có tin tức gì” Cảnh.
Tôi nói cho Cảnh biết địa chỉ nơi này để anh ta đến đón, cầm lấy áo khoác chuẩn bị ra ngoài.
“Tiểu thư, thật xin lỗi, Thiếu chủ phân
phó, tiểu thư không thể đi ra ngoài” mở cửa, một nam hộ vệ ngăn cản cô,
dùng tiếng Nhật nói, không để ý tới anh ta, đẩy tay anh ta ra tiếp tục
đi về trước, anh ta chạy lên trước ngăn cô “Tiểu thư, xin đừng làm khó
dễ tôi” vẻ mặt kia dường như nói rằng, nếu tôi không trở về, thì đừng
trách anh ta sẽ dùng vũ lực ép buộc, đột nhiên thừa dịp anh ta không chú ý, lấy ra con dao được vắt ở phía sau, dưới thắt lưng, chém 1 nhát anh
ta liền bất tỉnh trên mặt đất, đột nhiên bốn phía nhảy ra ra mấy hộ vệ,
nhanh chóng vây quanh, nhảy vút lên
cao, đá nhanh như chớp. Một loạt người ngả lăn trên mặt đất. Nhanh chóng bay qua cửa sắt của biệt thự, hướng đến xe đã chờ bên ngoài, chạy đi! (anchan: em nó như siu nhơn ý, biết bay á)
Rời đi biệt thự, đi tới tổng bộ “Hồn tế”.
“Bang chủ” các phân đường Đường chủ.
“Uh, có tin tức gì không” tôi hướng đường chủ chịu trách nhiệm ngành tình báo nói.
“Có, bắt đi bác trai là người của tổ
chức sát thủ, Ảnh Khôi, cũng chỉ có hắn mới có năng lực ngang với “Hồn
Tế” của chúng ta lặng yên
