XtGem Forum catalog
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324490

Bình chọn: 8.5.00/10/449 lượt.



Thần ư, trời sắp tối khoảng cách lại quá xa, căn bản thấy không rõ lắm.

Này vùng biển bên kia không thể chạy xe sang được, cho nên không có tìm

qua, dừng xe lại bên đường, “Phong ca ca, sao vậy, làm sao đột nhiên

dừng xe lại” Anh tò mò hỏi, ân, chẳng lẽ Phong ca ca thấy cái gì! Hi

vọng không sẽ gặp phải cô ta.

“Anh, em ngồi trên xe đừng đi ra, anh ra đi xem một chút lập tức trở lại, biết không?”

Thuận theo gật đầu, nhìn anh mở cửa

xuống xe “Phong ca ca, chờ một chút, đem áo khoác mặc vào đi, bên ngoài

lạnh lắm” cởi xuống áo khoác đưa cho anh “Không sao, trong xe rất ấm áp ” nhìn ra anh do dự, đưa tay nhận lấy áo khoác mặc vào, nhìn Anh ngồi

trong xe hướng anh phất tay, xoay người hướng lan can đi tới, nhảy qua

hàng rào bảo vệ hướng bóng người kia đi tới, nhìn bóng lưng rất giống a, đi nhanh vài bước. Ân, Thần hôm nay hình như cũng mặc quần áo màu này,

là Thần sao? Chạy nhanh đến.

Đứng ở sau lưng cô, nhìn cô bé trước mắt đang ôm 2 vai cuộn thành 1 khối cả người không ngừng run rẩy, bóng lưng tóc dài màu tím quen thuộc, đau lòng kêu lên “Thần” là ảo giác sao? Làm sao thật giống như nghe được thanh âm của anh, không thể nào, nhất định là ảo giác, anh hiện giờ hẳn là cùng Lưu Xuyên Anh ở chung một chỗ, làm sao lại tới tìm tôi, nghĩ tới nước mắt lại chảy ra, nghe thanh âm nức

nở bị đè nén của cô, trái tim anh tan nát rồi.

“Thần” ngừng khóc, làm sao có thể, cảm giác rất chân thật, lại nghe thấy thanh âm của anh rồi, vừa xuất hiện ảo giác sao?

“Thần” không đúng, không phải là ảo giác, là thật, anh tới.

Mờ mịt ngẩng đầu, trước mắt một mảnh

mông lung, cái gì cũng không nhìn thấy, muốn đưa tay lau khô nước mắt,

nhưng là tay đã chết lặng, không có bất kỳ tri giác. Thử từ từ hoạt động thân thể, mới di chuyển 1 chút, toàn thân cũng truyền đến cơn đau nhói

tim, không tự chủ rên rỉ lên tiếng, nghe được tiếng tôi rên rỉ, vội vàng đi lên trước đem tôi ôm lấy, từ từ mở rộng thân thể cứng ngắc của tôi.

Xương cốt phát ra “Khanh khách” tiếng

vang, trời ạ, cô giữ vững cái tư thế này bao lâu nữa, thân thể giống như khối băng vừa lạnh lại vừa cứng, nhìn cô tiều tụy, cô là Thần ư, tóc

tím mềm mại xốc xếch quấn quýt ở chung một chỗ, ánh mắt sưng đỏ nhắm

chặt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có chút huyết sắc, đôi môi

bị đông cứng thành màu xanh tím, cả người không có có một tia tức giận

“Chết tiệt” làm sao lại không biết quý trọng bản thân, tại sao lại muốn

tự hành hạ mình như vậy. Ngu ngốc! .

Tựa đầu cố định ở trước ngực, hai tay

qua lại xoa xoa cánh tay không có nhiệt độ. Hy vọng có thể cho cô một

chút ấm áp. Cảm giác bị ôm lấy đặt ngang ở trên đá ngầm, xương cốt

“Khanh khách” rung động “Đau” rên rỉ lên tiếng, cảm giác có người không

ngừng qua lại xoa xoa cánh tay, nhưng là không có một chút tác dụng,

lạnh, hướng người nọ trong ngực lui một chút, nghe được có người thấp

giọng nguyền rủa một tiếng, thanh âm này, thật giống như Phong, là anh

sao? Thật muốn nhìn rõ bộ dáng của người kia, nhưng là mí mắt nặng nề

căn bản là không mở ra được!

Cảm giác người trong ngực thân thể run

rẩy càng thêm nghiêm trọng, cởi xuống áo khoác bao vây ở trên người cô,

ôm lấy cô hướng xe chạy đi. Nhìn về phía ngoài cửa sổ, là Phong ca ca

trở lại, ân, còn ôm một người, là Băng Thần, vốn là khuôn mặt vui vẻ

tươi cười lập tức trở nên âm trầm, nhưng trong nháy mắt liền biến mất,

trên mặt làm bộ rất lo lắng chạy đến ngoài xe “Phong ca ca, Thần tỷ tỷ

làm sao vậy, làm sao biến thành cái bộ dáng này ” giúp bọn họ mở cửa xe, phong đem Thần đặt ngang chỗ ngồi trên xe “Anh, một lát nói cho em biết sau, em lái xe đi, lập tức đi bệnh viện” ôm đến bên xe , đem Thần ôm

thật chặc vào trong lòng “Nga, được” mặc dù trong lòng rất không vui,

nhưng cũng không khỏi không làm theo, vội vã ngồi vào trên ghế lái, khởi động xe đi đến bệnh viện gần đấy. Anh cũng là chọn cách lái xe kiểu tự

sát, chạy lung tung, năm phút đồng hồ sau dừng ở trước cửa bệnh viện,

không đợi xe đậu xong, Phong vội vả ôm Thần chạy bộ vào bệnh viện, “Bác

sĩ, bác sĩ” chạy vào bệnh viện rống to một trận, y tá nhìn thấy một

thiếu nam ôm một thiếu nữ đi vào, mau chạy ra đem xe đẩy đẩy đi tới,

Phong đem Thần cẩn thận đặt ở đẩy trên kệ, bác sĩ đã chạy tới vạch ra mí mắt của Thần, lộ ra ánh mắt hiện đầy tia máu, lập tức an bài giải phẫu, chậm sẽ không kịp, Hu Thị (anchan:trong bản convert dịch là Hushi là cái gì ta cũng ko biết nhưng chắc là hộ lý hay y tá gì đó, từ nay cứ gặp từ này ta sẽ đổi thành y tá nhé) vội vàng cho đeo bình dưỡng khí cho Thần , mọi người ba chân bốn cẳng đem

Thần đẩy vào phòng giải phẩu, Phong muốn đi vào, y tá ngăn chặn ở ngoài

cửa “Thật xin lỗi, bệnh nhân cần tiến hành cấp cứu ngay , thỉnh người

nhà chờ ở bên ngoài ” đóng cửa lại, phòng giải phẩu ba chữ to sáng lên

đèn đỏ! Anh ngay sau đó chạy tới “Phía ngoài tìm không được chỗ đậu xe,

thật vất vả đem xe dừng được, Thần tỷ tỷ thế nào” nóng lòng đi tới đi

lui trước cửa, Anh thấy Phong như vậy, trong lòng rất không vui. Hừ! Tốt nhất chết ở bên trong, vĩnh viễn biến mất, như