i, nếu không phải Băng Thần điện thoại di động bị
ngắt, bọn họ cũng không cần phải ở chỗ này cùng anh ta nói nhảm.
“Cô” đây là, “Phát sinh chuyện gì nữa”
Thư ký Cao mới từ ký túc xá ra ngoài đã nhìn thấy năm thanh niên nam nữ
cùng an ninh ở cải vả cái gì đó.
“Thư ký Cao, bọn họ tìm Băng tổng, nhưng công ty cũng đã tan việc, cho nên” Cô hiểu rõ gật đầu, nhìn về phía năm người, lễ phép nói “Thật xin lỗi, chúng tôi đã tan việc, xin hỏi các
người là? “
“Chúng tôi là bạn của Băng Thần” Mộng.
“Nga, vậy mọi người xin chờ một chút” Cô tiến đến vài bước, gọi điện thoại cho Tổng tài “Uy” .
“Băng quản lý, phía dưới có 3 nam 2 nữ tìm cô”.
“Cho cho họ lên đây đi” .
“Được” Cúp điện thoại, sờ sờ bụng, ngực cũng dính vào lưng rồi, thật đói nga, đám nha đầu này, lâu như vậy mới đến.
Thư ký Cao dẫn mọi người hướng đến thang máy chuyên dụng của chủ tịch, đưa tay đè xuống mấy chữ 52, thang máy từ từ đi lên, “Leng keng” đến, cô mở cửa dẫn trước mọi người hướng phòng
làm việc của Tổng tài “Cốc cốc “
”Vào đi” Bên trong truyền ra giọng nữ băng lãnh.
”Tổng tài, người đã dẫn tới rồi” Băng Thần cũng không ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói.
“Ân, để cho bọn họ đi vào, cô tan việc đi”
Thư ký Cao gật đầu mời bọn họ tiến vào sau đó đóng cửa lại, hô, rốt cục có thể tan việc. Ngẩng đầu nhìn hướng các nàng 5 người
”Thần, chúng tớ đến rồi” Phỉ.
“Thật xin lỗi, Thần, chúng tớ đến chậm” Mộng xin lỗi nói.
“Không có chuyện gì, ngồi đợi một lát,
tớ sắp xong rồi” Tôi cười nói, vừa cúi đầu làm báo cáo. Mọi người cười
đùa ngồi ở trên ghế sa lon, Mộng cùng Phỉ Phỉ thì ở trong phòng làm việc đi dạo khắp nơi, Phỉ Phỉ như phát hiện ra châu lục mới, kêu lên “Oa!
Còn có phòng ngủ nga, thật tinh xảo ” .
“Hư, nhỏ giọng một chút, Thần đang làm việc đấy?” Hạo buồn cười nhắc nhở Phỉ Phỉ.
Phong ngồi ở trên ghế sa lon nhìn người
đang cắm đầu làm việc, cảm giác được có ánh mắt đang nhìn mình, tôi
ngẩng đầu, cùng Phong bốn mắt nhìn nhau. Thấy trong mắt của anh ôn nhu,
bất giác tôi đối với anh gật đầu mỉm cười, như nhớ ra tôi vội cúi đầu
làm việc. Kỳ quái, tôi tại sao muốn cười với anh, chẳng lẽ, tôi thừa
nhận anh là bạn của mình! Tôi thật giống như không thế nào bài xích anh
nga, mặc kệ nó, nhiều bạn cũng không tồi a, ít nhất đối với “Hồn tế”
phát triển mới có lợi.
Cô mới vừa rồi mỉm cười với anh, anh
không có bị hoa mắt chứ! Chẳng lẽ cô đã tiếp nhận anh, không bài xích
anh sao! Phong khóe miệng không tự chủ cong lên. Bốn người xem xét xong
phòng ngủ khi đi ra ngoài thì nhìn thấy một cảnh tượng: Phong ngây ngốc
ngồi ở trên ghế sa lon cười khúc khích nhìn Băng Thần đang vùi đầu làm
việc. Mọi người đi tới nhìn xem 2 người họ, kỳ quái, Phong làm sao vậy,
như biến thành kẻ ngốc, Vũ đưa tay đẩy đẩy Phong, lại không có phản ứng. Tôi cảm giác được mọi người có cái gì không đúng, ngẩng đầu nhìn lên,
ngất, Phong đang nhìn tôi cười khúc khích, Vũ ở bên cạnh đẩy Phong. Để
tài liệu đại khái sửa sang lại sau, Tôi đứng dậy, chào hỏi mọi người,
nhìn Phong còn ngây ngốc ngồi, đi qua đẩy anh “Uy, đi, ăn cơm đi” phục
hồi lại tinh thần, Phong lôi kéo tay của Tôi. Cười nói “Cậu mới vừa cười với tớ” mọi người nhìn tôi, tôi gật đầu, có cái gì không đúng sao? Tôi
không thể cười sao? Kỳ quái! “Cậu không bài xích tớ sao?” Phong cẩn thận hỏi.
“Tớ tại sao lại bài xích cậu, chúng ta không phải là bạn sao?” Tôi nghi ngờ hỏi.
……………..
Mọi người vui vẻ đi ăn cơm tối, ngồi ở
trước bàn chờ món ăn, Tôi hữu khí vô lực nói “Làm sao còn không mang
thức ăn lên a, thật đói nha” .
“Thần, buổi trưa chưa ăn cơm sao” Phỉ Phỉ nghi ngờ hỏi.
Tôi gật đầu “Tớ quên mất” mọi người té xỉu, ăn cơm cũng có thể quên mất.
Hô! Hảo thỏa mãn nga, ăn ngon ăn no, một bàn lớn món ăn Tôi một mình ăn hơn phân nửa! May mắn là ở trong tiệm,
không có người ngoài nhìn thấy, nếu không thanh danh cả đời của tôi đều
hủy cả! Phong ôn nhu thay tôi chà lau hạt cơm dính trên khóe miệng, mọi
người mập mờ nhìn chúng tôi, cúi đầu cười cười! .
Bọn họ nói ăn quá no rồi, muốn đi tản
bộ, trợ giúp tiêu hóa! Được rồi, nếu tất cả mọi người nghĩ như vậy thì
đi, mọi người ra khỏi tiệm cơm, dọc theo bên cạnh một con đường vắng đi
tới. Hạo ôm Phỉ Phỉ đi trước, đối với mọi người mấy cảnh này đã quá quen mắt, tập mãi cũng thành thói quen rồi. Nhưng khi nhìn Vũ cùng Mộng nắm
tay đi cùng một chỗ, tôi liền không giải thích được rồi, bọn họ khi nào
thì ở cùng một chỗ. Tôi ngẩng đầu nhìn Phong đi bên cạnh, hai người
chúng tôi cùng 1 tư thế đi trên đường, hai tay để ở trong túi quần, miễn cưỡng đi theo phía sau mọi người, tôi dùng khuỷu tay huých vào tay
Phong, anh nghi hoặc nhìn tôi, lại nhìn Mộng cùng Vũ, anh cười cười, ghé vào bên tai tôi nhỏ giọng nói, thanh âm rất nhẹ, hơi thở phun trên mặt
tôi, cảm giác rất ngứa. Không biết làm sao mặt tôi đột nhiên đỏ ửng như
cái mông khỉ. Phong thấy tôi đỏ mặt, không nhịn được cười ra tiếng, bốn
người quay đầu lại, nhìn phong đang cười đến vui mừng “Phong, chuyện gì
cao hứng như thế a, nói cho chúng tớ nghe với” Hạo.
Nghe Hạo nói thế, mặt Băng Thần càng đỏ