Polly po-cket
Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323520

Bình chọn: 8.5.00/10/352 lượt.

n mơ hồ, hắn lảo đảo ngã ngồi trên mặt đất, thân thể cảm thấy một trận đau nhức, hắn khó chịu ở trên mặt đất quay cuồng rên rỉ, “Đau quá…”

Chu Hạo Hi vội vàng chạy về bên giường, ôm lấy Tô Yên Nhi đã bất tỉnh nhân sự, lòng như lửa đốt chạy mau đến bên nàng hô to, “Truyền thái y, mau truyền thái y!”

Hắn một đường đem nàng ôm trở về tẩm cung mà không ít cung nữ, thái giám đang nhìn hắn đang ôm một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng đối phương trên người lại mặc xiêm y của tiểu thái giám. Cả bọn ngây người nhìn, ngay cả lễ nghi cũng đã quên mất.

~*~

Tô Yên Nhi hôn mê hai ngày ba đêm, các ngự y lại vô sách, không biết nàng uống phải đến tột cùng là loại thuốc gì.

Bởi vì nàng rất thanh tĩnh, cộng thêm mạch đập hết thảy đều bình thường, cũng nhìn không ra trúng chứng bệnh gì, chẳng qua là mắt thấy Hoàng Thượng thức trắng đêm canh giữ ở bên giường của nàng, ăn ngủ không ngon. Bọn họ là nô tài chăm sóc cho Hoàng Thượng vô cùng lo lắng, cũng tức chết vì sự bất lực của mình.

Trong nháy mắt đã qua ba ngày, Hoàng Thái Hậu, Chu Bối Nhi, Đường Thiệu Tổ, Tạ Vũ Nhân, còn có Tần Duy Lễ đang ở Giang Nam sau khi nhận được tin tức nhanh chóng trở về.

Mọi người nhiều lần thăm hỏi, cũng từ trong miệng Chu Hạo Hi biết được sơ lược sự việc, dĩ nhiên còn có thân phận thật sự Tô Yên Nhi. Bất quá đối với Hoàng Thái Hậu, tự nhiên cũng không thể hiểu hết chuyện.

Chu Hạo Hi hướng Hoàng Thái Hậu nói rõ, Tô Yên Nhi tiến cung giả trang tiểu thái giám thật ra là do hắn an bày.

Bởi vì nàng lo lắng không cách nào thích ứng được cuộc sống trong hoàng cung, hắn cũng sợ hù dọa mất nữ nhân duy nhất mà hắn động tâm trong cuộc đời này, mới dùng phương thức này làm cho nàng tiến cung. Có thể làm cho nàng cảm thụ hết thảy cuộc sống trong hoàng cung, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới chỉ một lần không cẩn thận lão vương gia đã gặp chính khuôn mặt thật của nàng sau đó lại nảy sinh ý đồ chiếm đoạt.



Bởi vì nàng cùng hắn đi tuần nhiều ngày không thấy, lần này hai người ở trong cung gặp nhau, hắn liền đem nàng đến Ngạnh Thượng Cung của Bá Vương. Khi thấy nàng cố gắng giãy dụa, hắn đã uy hiếp buộc nàng ăn vào một loại dược vật không biết tên, bởi vì bị ta bắt gặp, trong lòng hắn vì sợ tội đã nhanh chóng uống vào cùng loại dược vật kia.

“Hắn trên đầu chỉ mãi tồn tại chữ sắc, là vương gia làm sao lại vọng động như vậy? Người như hắn sao có thể đi theo quy y cửa phật được!” Hoàng thái hậu cảm khái vô cùng, nàng vỗ vỗ Chu Bối Nhi đứng ở phía sau, “Mấy ngày này ngươi cùng tổ nãi nãi đến vương phủ đi xem hắn một chút.”

“Vâng, tổ nãi nãi.” Chu Bối Nhi tâm không cam lòng, tình không muốn mặt mày nhăn lại.

“Vậy ta cũng đi.” Đường Thiệu Tổ cùng nàng gật đầu, nàng lúc này mới thản nhiên cười.

Ba người rời đi Càn thanh cung.

Tần Duy Lễ nhìn thê tử, “Vũ Nhân, ta xem ngươi cũng nên trở về Hi cung nghỉ ngơi đi.”

Nàng nhìn Tô Yên Nhi vẫn đang bất tỉnh một cái, gật đầu đi theo lui xuống.

Tần Duy Lễ lúc này mới chuyển hướng đến bạn tốt đã gầy đi không ít nói. “Hạo Hi, nàng sẽ tỉnh lại.”

“Ta biết, nhưng nàng sẽ quên ta, nếu quả thật giống như lời hoàng thúc nói…” Hắn thống khổ nắm chặt tay Tô Yên Nhi.

Tần Duy Lễ không nói gì. Quên lãng là một chuyện đáng sợ cỡ nào, lão vương gia này ra chiêu thật độc ác đã bước nào thành công làm Hoàng Thượng bị thương nặng.

“Một mình ngươi phải bảo trọng.”

Chu Hạo Hi lắc đầu, “Ta chỉ muốn Yên Nhi nhớ được ta.”

“Biết rồi, nàng yêu ngươi như vậy, nàng sẽ nhớ được ngươi thôi.” Hắn cũng chỉ có thể an ủi bạn tốt như thế.

Phải không? Chu Hạo Hi lẳng lặng ngắm nhìn Tô Yên Nhi, khuôn mặt nàng thật giống như là đang ngủ say. Không nên, chớ quên ta, ngàn vạn không nên…

~*~

Qua giờ ngọ, Hoàng Thái Hậu, Chu Bối Nhi cùng Đường Thiệu Tổ từ Vương phủ hồi cung, ba người vẻ mặt cũng rất ngưng trọng. Thấy vậy Chu Hạo Hi, Tần Duy Lễ cùng Tạ Vũ Nhân trong lòng cũng trầm xuống theo.

“Sao vậy?” Chu Hạo Hi hỏi.

Đường Thiệu Tổ trầm trầm mở miệng thở dài, “Lão vương gia kia buổi sáng đã tỉnh lại.”

“Thật?!” Hắn ánh mắt sáng lên. Vậy có phải hay không đại biểu Yên Nhi cũng sẽ tỉnh?

“Nhưng là…”

Chu Bối Nhi muốn nói lại thôi nhìn hướng Đường Thiệu Tổ, nhưng hắn chưa dám mở miệng vì sợ Hoàng Thái Hậu trách móc.

“Thật đáng sợ! Câu đầu tiên là hô to ‘Ta là ai’ sau đó rống ‘Các ngươi là ai’ rồi lại la hét muốn giết người. Tiếp theo, hắn đi công kích những nha hoàn, gã sai vặt vô tội chung quanh…”

“Nếu không phải Thiệu Tổ cùng đi với chúng ta, ta xem ta cùng tổ nãi nãi cũng phải gặp tai ương!”



Nghĩ đến những hình ảnh máu chảy đầm đìa kia, Chu Bối Nhi không nhịn được mà nổi lên một trận run rẩy.

Đường Thiệu Tổ không khỏi đem nàng ôm vào trong ngực, “Không có chuyện gì.”

Chu Hạo Hi nhăn lại lông mày nhìn ba người, đột nhiên hiểu, “Các ngươi cho là Yên Nhi sau khi tỉnh lại cũng có thể như vậy?”

“Bọn họ không phải là uống cùng một loại dược sao?” Hoàng Thái Hậu không nhịn được than thở, “Hoàng Thượng, ngươi cũng không thể có điều gì bất kỳ ngoài ý muốn a, ta xem bắt đầu từ bây giờ, ngươi cũng đừng gần nàng nữa!”

“Tổ nãi nãi