hậm rãi đứng dậy. Nàng biết mình
không nên có loại suy nghĩ này, nhưng lại hít một hơi sau, giống như
ngày mình chờ đợi rốt cuộc cũng tới. Trong lòng nàng cũng không có bi
thương.
-“Chiêu phu nhân sảy thai. Hoàng thượng và Thái hậu đã tới đó rồi.”
-“Giúp ta thay quần áo.”
Huyền Huân và Thúc Bạch thành thục giúp Đồng Hề vấn tóc, thay quần
áo. Trong lúc ấy, Đồng Hề lại suy nghĩ Mộ Chiêu Văn tại sao lại sảy
thai? Lý do gì mà sảy thai? Nàng một chút tin tức cũng không thu được.
Bản thân mình lại không biết ai mới là đầu sỏ, lòng Đồng Hề lại càng
căng thẳng.
Có điều gì nàng chưa nghĩ tới sao? Phía Độc Cô Viện Phượng nàng vẫn
lưu ý, tự nhiên sẽ biết cách bảo vệ, hẳn là không phải nàng ta làm.
Đồng Hề không ngờ bên mình lại có cao nhân như vậy, thần không biết quỷ
không hay, làm ra chuyện mà cả Thái hậu lẫn Quý phi đều không thể làm.
Lúc Đồng Hề đến, Mộ Chiêu Văn đã tỉnh lại. Nàng ta chỉ nói là không
muốn gặp ai, Thiên Chính đế cũng liên tục bị nàng ta mời ra ngoài, nhưng lại chấp nhận gặp Đồng Hề.
-“Ta biết không phải là nương nương.” – Đồng Hề nghĩ không biết có
phải Mộ Chiêu Văn thần trí mơ hồ không, sao lại có thể nói ra những lời
phạm thượng như vậy?
Đồng Hề lặng lặng ngồi xuống.
-“A…” – Thanh âm hơi ngân. Có thể đi thẳng vào vấn đề, trò chuyện với Mộ Chiêu Văn nàng cũng rất cao hứng.
-“Đứa nhỏ của ta đối với nương nương không phải là không có uy hiếp.
Nhưng quý phi chắc chắn sẽ không vì ta mà đem tính mệnh cả gia tộc ra
đánh đổi. Nương nương người tổn hao tâm trí điều tra tội trạng của phụ
thân ta, không phải là muốn khiến ta vĩnh viễn không thể bước lên phượng vị sao?”
-“Chiêu phu nhân làm sao biết bổn cung hao tổn tâm cơ?”
Đồng Hề không ngờ Mộ Chiêu Văn lại có thể nhìn thấu đáo như vậy. Lúc
trước nàng làm thế, một mục đích khác cũng là muốn chứng minh trong sạch cho ngày hôm nay. Bởi nàng không có động cơ. Nàng hy vọng Mộ Chiêu Văn
có thể hiểu được. Nếu nàng ta đủ thông minh, xem ra nàng ta quả thật
cũng thông minh.
-“Chứng cớ phạm tội này không phải một hai ngày là có thể tìm được,
chỉ sợ là do người thân cận bên cạnh phụ thân ta tìm ra. Ngươi đã an bài người ở bên cạnh cha ta rất lâu. Quý phi không phải là chờ ngày này
sao? Vào thời điểm thích hợp đánh đòn phủ đầu, khiến ta không thể phản
kích. Ta có tài đức gì có thể khiến Quý phi và Thái hậu coi trọng như
vậy?”
Độc Cô Viện Phương đem toàn bộ sự việc nói cho Mộ Chiêu Văn biết.
Cũng chỉ có Độc Cô Viện Phượng biết toàn bộ đều là do Đồng Hề an bài.
Lúc Đồng Hề nhận được thánh chỉ chuẩn bị hồi cung, Mộ Chiêu Văn cũng
trở thành mối bận tâm nhất của nàng. Thiên la địa võng cũng bắt đầu bày
ra từ lúc đó.
-“Nhưng nương nương cho là ta muốn cái vị trí đó sao? Các người hãy
nhìn cho kỹ, trân bảo gì đối với ta cũng không đáng một đồng. Ta cũng sẽ không tranh ngôi hậu với nương nương.” – Mộ Chiêu Văn rõ ràng hiểu
được, nàng ta chỉ nguyện làm thê tử trong lòng Thiên Chính đế, cũng
không muốn làm thê tử ngoài mặt của hắn.
Đồng Hề không nói gì. Nàng xưa nay không tin những lời này. Tranh và
không tranh, ở thời điểm mình không thể tranh nữa, dĩ nhiên sẽ nói là
mình không muốn tranh.
-“Chiêu phu nhân muốn mặt đối mặt với bổn cung để nói gì?”
-“Chỉ muốn nương nương giúp ta tra ra kẻ đứng sau bức màn kia. Con của ta không thể chết không minh bạch như vậy được.”
-“Bổn cung vì sao phải giúp cô?”
-“Nương nương chẳng lẽ không lo lắng người đó sao? Nếu một ngày nương nương cũng có thai, chẳng lẽ người không lo lắng người đó sẽ lại ra tay sao? Nếu nàng ta không muốn đứa nhỏ của ta ra đời, nương nương có thể
cam đoan nàng ta sẽ để đứa nhỏ của người ra đời sao? Không phối hợp với
ta, nương nương có thể tìm ra người đó sao?”
-“Trong lòng cô đã hoài nghi ai sao?” – Đồng Hề nói theo trực giác.
-“Vậy nên ta mới cần chứng cớ.”
Đồng Hề dĩ nhiên biết Mộ Chiêu Văn hoài nghi ai. Bởi người phụ nữ này quả thật cũng rất thiếu kiên nhẫn. Đồng Hề tự dưng cũng muốn biết người đó rốt cuộc là ai.
Huống chi, Vạn Mi Nhi tiến cung, nàng cũng cần trợ thủ. Nàng còn phải đề phòng Vạn Mi Nhi và Độc Cô Viện Phượng liên kết nữa.
Nhất thời danh tiếng của Chiêu phu nhân lại trở nên nổi bật. Nàng ta
giống như gấu ngủ đông, từ chối bất cứ ai tiếp cận. Đây cũng là điều
Đồng Hề không thể giải thích. Nàng cho rằng không có đứa nhỏ, không phải là càng nên lấy lòng Hoàng thượng sao? Nhưng Mộ Chiêu Văn còn cự tuyệt
luôn cả Thiên Chính đế.
Chẳng qua thoạt nhìn, Thiên Chính đế dường như cũng không thể vào Vi
Vũ đường của Mộ Chiêu Văn. Trên đường từ Nam Hàn hành cung về Đại Minh
cung, nàng ta cũng không ngồi cùng xe giá với Hoàng đế.
Kỳ thực Đồng Hề vội vàng muốn biết chân tướng cũng không kém gì Mộ
Chiêu Văn, mà có kém cũng chẳng kém hơn bao nhiêu. Chỉ là trong lòng
nàng mơ hồ sợ hãi, không dám suy xét vấn đề.
Mộ Chiêu Văn vốn hành sự cẩn thận, người có thể động tay động chân
với nàng ta quả thật không nhiều lắm. Đồng Hề đem toàn bộ nữ tử trong
cung từng người một loại bỏ cũng không nghĩ ra ai có bản lĩnh này.
Việc Đồng Hề hy vọng là thật sự do Độ