g, cô nghiêng đầu ngắm nghía, đột nhiên bật cười, trông
rất đỗi thơ ngây.
Quả cầu lại từ từ rơi
xuống trúng đầu gối, cô hất nhẹ, lại bay lên không, cô xoay người muốn đón bằng
gót chân, nhưng “bốp” một tiếng, quả cầu đã rơi xuống đất. Chàng lặng lẽ nhìn,
lúc này cô đang ngạc nhiên ngoái đầu, mắt mở to nhìn quả cầu trên nền đất, vẻ
mặt nghiêm túc đến buồn cười, nhìn một lát mới mấp máy môi gọi hầu nữ, đứng
dưới bóng cây bên ngoài chàng nghe thấy cô nói với người hầu: “Đem vứt cái này
đi”.
Cô hầu ngạc nhiên: “Vứt
đi, phu nhân nói không cần nữa sao?”. Cô trở gót đi vào trong: “Vứt đi, nó
không thích ta, ta cũng không thích nó”.
Đèn trong cung đã tắt,
bên tai lại vẳng lên những lời thuộc hạ bẩm báo về quá khứ của Oanh Ca, cô được
nuôi lớn, học giết người, sống đến hai mươi tuổi trong ánh đao ánh kiếm, bị
thương, bị Dung Tầm vứt bỏ, cuối cùng bị coi là vật thế thân vào cung thay cô
em thế nào, từng đoạn trường thuộc hạ đều nói rõ.
Chàng không sành đánh giá
vẻ đẹp của phụ nữ, nhưng cảm thấy khi Oanh Ca đá cầu dưới ánh đèn vừa rồi nhẹ
nhàng như con bướm tím chao lượn, duyên dáng như tiên nữ du xuân. Dặn dò tiểu
thái giám mấy câu, chàng trở bước, theo đường cũ quay về, gió thu hiu nhẹ, hải
đường chớm trổ hoa. Chàng thầm nghĩ Dung Tầm đã ngốc khi vứt bỏ cô, nhưng đưa
cô vào cung hóa ra lại tác thành cho mình, đây quả là duyên phận.
Không phải vừa gặp đã
yêu, từ thương xót đến yêu chỉ vẻn vẹn ba ngày, có thể người đời sẽ nghĩ ba
ngày quá ngắn, nhưng có thể người ta chưa hẳn biết, đối với mối tình định mệnh,
một cái nhìn cũng là dài, huống hồ ba ngày, huống hồ nhiều cái nhìn như vậy,
chàng xót xa yêu.
Chuyện sau đó như đã nhìn
thấy trong giấc mơ của Oanh Ca. Dung Viên hỏi cô có biết tình yêu của bậc quân
vương là gì, cô trả lời, tình yêu của quân vương rộng lớn như hải hà, ân trạch
ban khắp nơi, chàng không tán thành, như vậy sao có thể gọi là yêu, đó chỉ là
bổn phận của quân vương đối với muôn dân.
Chàng không giống những
bậc quân vương chỉ ban ơn mưa móc. Ở ngôi cao thường lạnh, hiểu cô, chàng muốn
có cô bên mình, vị trí đó ba người quá chật, một người quá cô đơn, chàng chỉ
muốn con người duy nhất đó, con người vừa yếu đuối vừa kiên cường, vừa âm thầm
nhẫn nhịn, vừa gan góc đương đầu, từng là sát thủ, nhầm lẫn vấp váp thế nào
cuối cùng trở thành người của chàng.
Chàng biết cô muốn bỏ đi,
tìm mọi cách giữ cô lại, ngoài tự do những gì cô muốn chàng đều có thể cho cô.
Chàng cũng biết, con người cô đã phủ lớp băng dày, cho dù được tự do, cô cũng
không thể sung sướng, quá khứ đớn đau khiến cô ngay cả khi khóc cũng không biết
khóc thật lòng.
Chàng muốn trân trọng cô,
muốn cô sung sướng vô lo, giống mọi cô gái nhỏ thơ ngây không bận tâm thế sự,
để chàng nâng niu trong lòng bàn tay.
Chàng đã tính xong tất
cả, nhưng lại sơ suất quên một điều, đó là số mệnh. Trong kế hoạch của chàng,
cô sẽ chung sống lâu dài bên chàng, chàng sẽ bảo vệ cô, giống như bảo vệ mỗi
tấc đất của lục địa dưới chân, khi trăm tuổi họ sẽ nằm trong một chiếc quan
tài, dẫu trong lăng tẩm lạnh lẽo, hai người cũng không cô đơn.
Nhưng khi số mệnh đến
chàng mới thấy cuộc đời mình không dài như đã nghĩ, nói chi đến trăm năm.
Dung Viên sinh thiếu
tháng, lúc nhỏ nhiều bệnh tật, phụ thân chàng đã mời danh y khắp nơi, đa phần
dự đoán tiểu công tử nếu được chăm sóc chu đáo có thể sống qua tuổi mười tám,
nếu muốn sống lâu hơn, chỉ có cầu xin ông trời.
Lão Trịnh hầu vương không
còn cách nào khác, dứt khoát đưa chàng đi học đao thuật, mong qua đó có thể bồi
dưỡng tăng cường sức khỏe. Không biết cơ duyên thế nào, ở chỗ sư phụ dạy đao
thuật, chàng lại gặp thánh dược Bách Lý Việt người vốn thoắt ẩn thoắt hiện,
không biết bằng cách nào vị thánh dược đó đã chữa khỏi mọi bệnh tật hồi nhỏ của
chàng, từ đó cả Trịnh vương thất tôn Bách Lý Việt là thượng khách.
Từ khi lãoTrịnh hầu qua
đời, tám năm chàng không gặp lại Bách Lý Việt, lần gặp lại chính là vào dịp
cuối năm khi Oanh Ca được phong Tử Nguyệt phu nhân. Bạn vong niên tái ngộ, câu
đầu tiên Bách Lý Việt sắc mặt nghiêm trọng, hỏi: “Một năm trở lại đây bệ hạ có
bị trúng độc gì không?”.
Đến nước này chàng mới
hiểu, chất độc chàng bị ngấm từ móng vuốt con báo gấm khi chàng chế ngự nó
trong đêm trừ tịch năm trước mặc dù không phải là chất kịch độc, nhưng với
riêng chàng lại là đòn chí mạng. Thì ra, năm xưa Bách Lý Việt trị bệnh cho
chàng dùng rất nhiều độc vật để luyện thuốc, vạn vật tương sinh tương khắc, một
khi đã dùng những thuốc đó, cả đời tuyệt đối không thể chạm đến ba cây thuốc
là, tử quỳ vân anh, tương mộ cúc, đông hoặc thảo. Nghe đồn trên đất Cửu Châu
này đông hoặc thảo đã tuyệt diệt, người thiên hạ không biết hình dạng thế nào,
tính chất ra sao, nhưng chất độc bôi vào vuốt con báo lại chứa không ít đông
hoặc thảo.
Ngự Cẩm viên lạnh giá,
mái hiên cong của Dung Nguyệt cung thấp thoáng dưới tán cổ thụ, chàng nhìn đăm
đăm về hướng đó hồi lâu, thong thả hỏi Bách Lý Việt: “Quả nhân còn sống được
bao lâu?”.
“Khoảng ba tháng nữa bệ
hạ bắt đầu