ếp: “Bây giờ nói những điều đó đã muộn rồi, chẳng phải sao? Hơn nữa…”.
“Hơn nữa cái gì?”.
Khương Trầm Ngư nở nụ cười thê lương: “Người phụ thân có lỗi lẽ nào chỉ có một mình Cơ Anh?”.
Khóe mắt Khương Trọng giật giật, im lặng rất lâu, mới mở miệng nói:
“Trầm Ngư, con là con gái của cha, là cốt nhục chí thân của cha! Lẽ nào
con phải vì những người ngoài đó, thật sự muốn cắt đứt với cha con sao?
Trầm Ngư, cứ cho cha có lỗi với cả thiên hạ, có lỗi với muôn dân. Nhưng
cha đối với con… luôn là yêu thương hết đỗi. Ngoài Cơ Anh ra, phàm những thứ mà con muốn, có thứ gì cha không cho con?”.
Khương Trầm Ngư dịu dàng ngước mắt lên nói: “Nhưng nếu con nói con chỉ cần Cơ Anh, thì phải làm sao?”.
Khương Trọng lặng người đi, tiếp theo lại lên cơn nóng nảy, tức tối
nói: “Cơ Anh Cơ Anh Cơ Anh! Cái gì cũng đều Cơ Anh, vì một nam nhân vốn
không hề yêu con, mà con bỏ thể diện của một danh gia khuê nữ, của một
hoàng phi thậm chí là thể diện của một hoàng hậu!”.
Khương Trầm Ngư không nổi giận, vẫn dịu dàng nhạt như cũ, thậm chí
còn cười: “Con không trộm không cướp không phạm pháp, chỉ là ngưỡng một
một người mà thôi, có gì mà mất thể diện chứ? Nếu như thế mà mất thể
diện, vậy thì ca ca chọc ghẹo cô nương nhà người ta, tẩu tẩu chửi đổng
phố.khiến việc xấu trong nhà người người đều biết, cha đánh tráo chính
con gái dứt ruột đẻ ra, lại giết cặp vợ chồng già nuôi dưỡng Đỗ Quyên…
Những hành vi này, được coi là gì?”.
Khương Trọng nín thinh, không nói được gì.
Khương Trầm Ngư hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy: “Có điều mọi
chuyện trước đây con cũng không định truy cứu. Cha là phụ thân của con,
điểm này con không có quyền lựa chọn, cũng chẳng thể thay đổi. Điều duy
nhất còn có thể làm là đối đãi với cha một cách công bằng. Từ ngày hôm
nay trở đi nếu như cha làm những chuyện vị kỷ trái pháp luật, không kể
là chuyện lớn nhỏ, đều bị xử trí theo quốc pháp, tuyệt đối không nể tình riêng. Còn nếu như cha lập công cho đất nước con cũng sẽ ban thưởng. Từ nay về sau, con đường làm quan của cha như thế nào, cha nên tự mình cân nhắc”.
“Con…”.
“Bánh chẻo của mẫu thân hẳn đã đến Gia Ninh cung rồi, phụ thân, mời
đi cho. Con gái không tiễn”. Khương Trầm Ngư ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Trong căn phòng im lặng một hồi lâu, Khương Trọng thẳng lưng ngồi
nhìn con gái chỉ đứng cách mình ba bước mà giống như đang nhìn một người xa lạ.
Rất lâu sau, cuối cùng ông mới lảo đảo đứng dậy, khom lưng, hành lễ: “Lão thần cáo lui”.
Khương Trầm Ngư không quay đầu lại.
Khương Trọng đi ra đến cửa, bỗng dừng bước, do dự một lúc vẫn không
nén được quay đầu lại nói: “Công bằng của người khác, tại sao phải do
con, một người ngoài, đứng lên đòi thay họ?”.
Khương Trầm Ngư nghĩ rất lâu, mới trả lời: “Bởi vì con là Khương Trầm Ngư. Con làm được”.
Sự an bài của thế sự chắc chắn là có huyền cơ của số mệnh. Cho nên,
vận mệnh đã khiến nàng đi đến bước này, biến nàng trở thành chủ tể của
Bích quốc, vậy thì, nàng phải trả lại công bằng cho những con người yếu
thế đó.
Nàng làm được.
Tháng Giêng năm Đồ Bích thứ năm, hoàng đế bệnh nặng, Khương hậu lâm triều chấp chính.
Sau sáng lập các quy chế như tự tiến cử, thi tuyển quan giảm thuế má, dứt can qua, bớt lao dịch, chấp chính ba năm, chính tích nổi trội, quốc uy chấn hưng.
“Đồ Bích. Hoàng hậu truyện”
Tháng ba, hoa xuân rực rỡ.
Muôn vàn cỏ cây đua nhau khoe sắc trong vườn hoa, đặc biệt là hoa lê, đóa đóa trắng thơm như tuyết, tô điểm cho cảnh trí tĩnh mịch thoát tục, phô bày ý xuân ngời ngời căng tràn sức sống.
Tiếng đàn từ trong một nhã xá đẹp đẽ phía xa như nước chảy mây trôi vang vọng tới.
Nam tử đi sau Hoài Cẩn dừng bước, chăm chú lắng nghe giây lát, tấm
tắc khen ngợi: “Hay cho một khúc ‘Khúc kính thông u’(1), thật là hợp
thời hợp cảnh”.
Hoài Cẩn nhoẻn cười: “Bệ hạ thích là được rồi. Mời đi theo nô tì”. Nói rồi dẫn vị khách đến trước nhã xá.
Tiếng đàn đó dường như cũng biết có khách nên ngừng lại.
Hoài Cẩn đẩy cửa phòng, cúi mình nói: “Nô tì chỉ đưa đến đây, mời bệ hạ tự mình vào trong”.
Nam tử nhấc chân bước qua bậu cửa, cửa phòng lập tức khẽ khàng được khép lại từ bên ngoài.
Bên trong là một sảnh nhỏ vuông vắn, một tấm bình phong bằng đá ngăn
gian ngoài và gian trong. Sảnh ngoài đặt một chiếc bàn bằng gỗ đàn
hương, bên trên có bày một cây đàn, nhưng người đánh đàn đã không còn
ngồi đó. Trên bệ cửa sổ, hai bồn hoa nhài đang nở rộ, khiến toàn bộ căn
phòng tràn ngập hương hoa thanh mát. Ngoài ra không còn vật gì khác.
Bày biện không thể đơn giản hơn, nhưng đâu đâu cũng toát lên cá tính
tao nhã tự nhiên của chủ nhân. Cho dù là người thô tục hơn nữa, khi bước vào đây e rằng cũng đều trở nên giữ kẽ, huống hồ người đến lúc này vốn
là một nhã khách.
Vì thế, chàng không nói gì mà bước đến bên cây đàn, ngồi xuống, cũng
tấu một khúc. Tiếng đàn dìu dặt mênh mang, lãng đãng như gió mát, giai
điệu nhẹ nhàng, cùng với ánh dương bên ngoài cửa sổ, thật là thích ý.
Bản nhạc đã dứt, người ở phòng trong vẫn chưa lên tiếng đáp lại,
khách đến đã tự vỗ tay nói: “Không ngờ ba năm nay ta khôn