XtGem Forum catalog
Họa Mi

Họa Mi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323575

Bình chọn: 8.5.00/10/357 lượt.

từng ngẫu nhiên nhắc nhở nàng, nhớ mặc thêm y

phục, phải ăn nhiều hơn, đừng để bị lạnh, bị đói vang lên, gằn từng

tiếng đọc nội dung phong hưu thư.

“Liễu thị Họa Mi gả nhập Hạ Hầu gia nhiều năm, chưa từng có con, nay

lấy hưu thư này làm chứng, từ nay về sau đoạn tuyệt danh phận phu thê,

ngày sau nam hôn nữ gả đều không liên quan. Người lập thư, Hạ Hầu Dần.”

Đọc xong, hắn dùng bàn tay từng vì nàng cài trâm chải tóc đưa ra phong

hưu thư.

Phía trên hưu thư đã sớm có dấu điểm chỉ của hắn.

Nàng nhìn phong hưu thư kia, đứng chết lặng thật lâu.

Dù là trong mộng cũng không thể tưởng được, tám năm vợ chồng ân ái, đổi lấy chỉ là một trang giấy hưu thư?

Nàng nghĩ là chính mình hiểu hiểu rõ nam nhân này.

Nàng nghĩ là bọn họ tâm tâm tương liên.

Nàng nghĩ là suốt cả cuộc đời này sẽ cùng hắn sống chết bên nhau.

Nàng nghĩ là. . . . . . Nàng nghĩ là. . . . . . Nàng nghĩ là. . . . . . Nàng nghĩ là. . . . . .

Ngay từ lúc đầu, tất cả đều là do nàng “nghĩ là”.

Là nàng gieo gió gặt bảo, dẫn thiếp vào nhà, oán trách được ai?

“Được.” Nàng tiếp nhận hưu thư, cố nén lệ trong mắt, thậm chí còn mỉm cười. “Được lắm.” Nàng lập lại, cẩn thận gấp hưu thư lại rồi mới lấy từ trong tay áo ra một chuỗi chìa khóa chưa từng rời khỏi người nàng

“Đây là chìa khóa lầu các của Hạ Hầu gia,” nàng nhìn hắn, đem chìa khóa đặt trên bàn. “ Trả lại ngươi.”

Hạ Hầu Dần lạnh lùng nghiêm mặt xuất ra một xấp ngân phiếu cùng với

vé tàu, đặt lên trên bàn. Hắn không lấy chìa khóa mà xoay người sang chỗ khác, không hề nhìn nàng, âm điệu lạnh lùng như băng.

“Trong này là một vạn lượng ngân phiếu cùng với vé tàu, ngươi cầm lấy tất cả rồi đêm nay ra đi đi!” Hắn đưa lưng về phía nàng, âm điệu giá

buốt hơn gió.”Ta không hy vọng ngươi tiếp tục ở lại đây, tránh lại làm

cho nàng bị thương.”

“Đừng lo lắng, ta đi ngay.” Họa Mi ngẩng đầu nhìn bong dáng hắn một

lần cuối. “Vé tàu ta cầm đi, nhưng tất cả ngân phiếu ngươi đều giữ lại

đi!” Nàng cầm hưu thư cùng với vé tàu, cái gì cũng không lấy, xoay người liền đi ra ngoài.

Mai trong vườn, từng gốc hoa mai quý báu tất cả đều đứng yên.

Nàng đi đến một gốc cây hoa mai, bẻ một cành mai. Năm đó khi gả đến

Hạ Hầu gia, nàng mang theo cành mai này mà đến, nay nàng phải rời khỏi,

cũng muốn đem một cành mai cùng nhau rời đi.

Bông tuyết từng trận từng trận rơi xuống, nàng bước qua tuyết đọng,

tránh đi đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, theo lối nhỏ hướng cổng chính đi

đến. Mới đi đến trước cửa, quản sự đã đuổi kịp.

Trên tay lão nhân cầm một chiếc ô, cùng áo khoác ngoài mùa đông của nàng.

“Phu nhân!” Quản sự gọi, trên gương mặt đầy nếp nhăn có vài giọt nước mắt.”Phu nhân, để cho ta. . . . . . để cho ta…Cho phép ta đưa người ra

khỏi thành!”

“Không cần.”

“Phu nhân…”

Nàng cười tự giễu.”Ta đã không còn là phu nhân.”

“Không, phu nhân vĩnh viễn là phu nhân.” Quản sự kiên trì, cố chấp

muốn thay nàng phủ thêm áo ngoài. “Bên ngoài tuyết rơi, ngài không cho

ta đưa đi, ít nhất mặc thêm áo ngoài vào.”

Họa Mi cười nhẹ không cự tuyệt, phủ thêm áo ngoài rồi lại muốn bước đi.

“Phu nhân,” lão nhân lại gọi, những giọt lệ già nua rơi xuống. “Ô cũng cầm đi!”

“Không cần.” Nàng lắc đầu, đối với lão nhân mỉm cười.”Quản sự, từ nay về sau phải bảo trọng.” Nói xong, nàng liền bước vào giữa bão tuyết mờ

mịt.

Từng trận lại từng trận tuyết rơi xuống.

Gần cuối năm, trời lại sắp vào đêm, đại tuyết làm cho người đi đường

vội chạy trốn từ trước. Trên đường lớn chỉ có nàng một người lẻ loi độc

hành, dấu chân nho nhỏ hiện lên trên tuyết rất rõ ràng.

Trong thành, gió tuyết tung bay nơi phía chân trời.

Lòng nàng sầu muộn đau đớn.

Trái tim thật sự có thể vỡ nát rĩ máu sao?

Bông tuyết hạ xuống, dần dần bao trùm dấu chân, nàng nhìn thẳng phía

trước, càng đi càng xa, bóng dáng càng lúc càng nhỏ, không một lần quay

đầu lại.

Bóng dáng của nàng cuối cùng cũng biến mất giữa đại tuyết mờ mịt.

Phong tuyết tung bay nơi chân trời.

Trong thành.

Bông tuyết nhẹ nhàng bay vào qua cửa sổ

mở rộng, lọt vào lầu hai lương hành Hạ Hầu, hạ xuống trên vai của một

nam nhân. Hắn đứng ở trước cửa sổ, không sợ phong lạnh tuyết hàn, lẳng

lặng đứng thẳng bất động, nhìn vào thân ảnh tiêm nhược càng đi càng xa

trong bão tuyết.

Hắn nhìn nàng rời đi, trên gương mặt

thanh lãng không hề có một tia biểu tình. Chỉ có cặp mắt đen tinh

tường,sâu thẵm không đáy kia, sau khi nàng bước ra khỏi Hạ Hầu phủ, mới

tháo gỡ tầng tầng lớp lớp ngụy trang, để lộ ra ngũ tạng thiêu đốt đau

nhức.

Quản sự đi lên lầu hai, đứng sau lưng hắn dùng tay lau nước mắt, nghẹn ngào mở miệng.

“Hổ gia, phu nhân đã rời đi.”

“Mọi chuyện đều an bài ổn thỏa chưa?” Hạ Hầu Dần không có quay đầu, vẫn nhìn chăm chú vào trong trời tuyết, bóng dáng nàng dần dần biến mất.

“Đã xong.”

“Phái người đuổi theo.”

“Đã đuổi theo .”

“Đừng để cho nàng gặp chuyện không may.”

“Đã biết.”

Đổng Khiết vẫn mãi đứng ở một góc, vẻ

mặt bất lực, trong mắt đầy lệ. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đau như

cắt, cuối cùng cố lấy dũng khí rụt rè hỏi: “Hổ gia, thật sự phải làm như vậy sao?”

Trong khoảng th