Họa Mi vỡ nát.
“Bị thương ở đâu?” Hắn hỏi, biểu tình lo lắng, giọng nói khẩn trương.
“Không có gì, chính là hơi bị nóng .”
“Ở nơi nào? Ta xem xem.”
Đổng khiết vươn tay phải, đầu ngón tay mềm mại có chút ửng đỏ. Hạ Hầu Dần nắm tay nàng cẩn thận tỉ mi, tựa như bát canh đổ làm phỏng không
phải tay nàng mà là trái tim của hắn.
Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào Họa Mi, ánh mắt tràn đầy trách cứ.
Cả sảnh đường to như vậy cũng đột nhiên an tỉnh lại, tất cả mọi người ở đâydđều im lặng không nói, chỉ nhìn vào cảnh tượng trước mắt.
Mọi người trầm mặc chăm chú nhìn cùng với ánh mắt chỉ trích của Hạ
Hầu Dần, giống như một lưỡi dao sắc bén, tàn nhẫn đâm xuyên qua Họa Mi.
Trong nháy mắt, nàng rốt cuộc không thể chịu đựng thêm nữa.
“Thật có lỗi, ” nàng vội vàng nói, thanh âm yếu ớt mà lại run run. “Ta có chút không thoải mái, xin phép cáo lui trước.”
Tiếp theo, nàng như là con thỏ bị sói đuổi bắt, bước từng bước chân run rẩy, không hề quay đầu lại chạy vội chạy ra ngoài.
Đại tuyết bay tán loạn.
Họa Mi gần như là chạy trốn quay về Mai viên.
Lúc rời đi đại sảnh thì nàng đã tỉnh ngộ. Nàng không thể tiếp tục ở lại chỗ này.
Nàng phải đi.
Bất luận là đi đến nơi nào, nàng chỉ cầu có thể rời đi Hạ Hầu gia.
Nàng cuối cùng vẫn không thể chấp nhận cùng bọn họ sống dưới một mái
hiên, hết lần này đến lần khác nhìn bọn họ mỉm cười với nhau, nhìn chăm
chú. . . . . .
Nàng dùng hai tay run rẩy chống lên bàn, đầu gục xuống, lệ trong mắt gần như rơi xuống.
Bỗng dưng có tiếng bước chân vang lên, trong chốc lát, cửa gỗ bị đẩy ra. Họa Mi ngẩng đầu lên thấy Hạ Hầu Dần.
Đây là lần đầu tiên hắn bước vào gian phòng này sau Đông chí.
Trên khuôn mặt quen thuộc tồn tại loại biểu cảm mà nàng không hề
biết. Đôi đen u ám, âm trầm nhìn chăm chú vào nàng, vẻ mặt phẫn nộ,
trong mắt hiện lên loại cảm xúc kịch liệt hơn so với phẫn nộ.
“Ngươi làm nàng bị thương.” Hắn vừa mở miệng là trách cứ.
“Nếu ta thật tình muốn thương tổn nàng, sẽ không biến thành ngay cả
chính mình cũng toàn thân ướt đẫm.” Nàng trang bị lại chính mình, trấn
định cảm xúc, lãnh đạm trả lời.
Hắn nheo lại hai mắt nhìn nàng một lúc lâu, mới nói: “Được, ngươi có thừa nhận hay không đều không sao cả.”
Nàng thẳng vai, đứng thẳng lên, nhìn trực tiếp vào ánh mắt hắn, cố
gắng không bị lời nói ám chỉ đâm bị thương. “Chàng bỏ lại khách khứa
cùng tiểu thiếp yêu thương để đuổit heo trách cứ ta?”
“Không.” Hắn chậm rãi trả lời.”Ta có việc cùng ngươi nói.”
“Chuyện gì?”
Hắn nhìn nàng, gằn từng tiếng, rõ ràng mà chậm rãi tuyên bố.
“Nàng đã có thai.”
Có thai? !
Đổng Khiết có thai? !
Một trận choáng váng hoa mắt đánh úp lại, Họa Mi chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, gần như muốn quật ngã nàng.
Đổng Khiết vào phủ đến nay, bất quá mới hơn ba tháng, bọn họ là vào thời điểm nào . . . Hắn. . . .
“Không, chàng không phải là người như thế. .. .” Nàng yếu ớt lắc đầu, cho dù sự thật xảy ra trước mắt nhưng vẫn khó có thể tin.
Hắn đứng ở tại chỗ, không nhúc nhích nhìn nàng.
“Ta là.”
“Như vậy, tám năm nay tính là cái gì?” Tám năm vợ chồng ân ái, hóa ra lại không hơn một người thiếp mới vào phủ hơn ba tháng.
Chẳng lẽ thật sự ứng nghiệm câu nói “Hiện chỉ thấy người mới cười, có ai nhìn thấy cũ nhân khóc?” ?
Hai mắt Hạ Hầu Dần càng trở âm u không đáy.
“Ta không phải là không cho ngươi cơ hội.” Hắn nhìn thẳng nàng. “Ta cũng đã đợi tám năm.”
Nàng lảo đảo sắp ngã, toàn thân run lên .
Hắn còn nói thêm: “Hương khói của Hạ Hầu gia không thể kết thúc trên tay ta.”
“Cho nên chàng không thể có lỗi với Hạ Hầu gia nhưng lại có thể thực xin lỗi ta.”
Hắn trả lời như đinh đóng cột.
“Đúng.”
Hay tay gầy yếu đặt trên mặt bàn mau chóng nắm thành nắm đấm, siết
chặt hoa văn trên vải trang trí. Hắn lại còn không buông tha nàng, tiếp
tục nói: “Ta đã quyết định, muốn nâng nàng lên thành chính thất.”
Nàng hít sâu một hơi. “Ta đây thì sao? Chàng tính an bài như thế nào?”
Hạ Hầu Dần nhìn nàng, sau đó đưa tay vào trong tay áo lấy ra một
phong thơ, trên đó là chữ viết sắc sảo, mạnh mẽ của hắn, có hai chữ “
Hưu thư ”
Hắn muốn đuổi nàng? !
Khó trách, trước lúc yến hội hắn muốn nàng đem tất cả việc thương sự
dạy cho Đổng Khiết, hơn nữa, các sự việc, từng cái từng cái một trong
tay nàng dần dần bị lấy đi, khiến cho vị trí của nàng trong Hạ Hầu gia
trở nên không có gì quan trọng.
Hắn là thương nhân rất giỏi, chẳng những mọi chuyện chu toàn, mà ngay cả hưu thê cũng đều thận trọng, tỉ mỉ cân nhắc lập kế hoạch.
Bây giờ, cho dù hắn hưu nàng cũng sẽ gây ra bất kỳ ảnh hưởng gì đối với Hạ Hầu gia.
Nàng nên sớm nghĩ ra. Hết thảy rõ ràng như vậy, mà nàng lại mù quáng
đến thế, nguyện ý tin nghe theo mỗi lời nói, mỗi lý do của hắn
Tất cả cảm xúc đều chết lặng. Họa Mi nhìn phong hưu thư kia, không có rơi lệ, không khóc nháo, ngược lại càng bình tĩnh lạ thường.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn Hạ Hầu Dần, không đưa tay ra nhận.
“Đọc đi.” Nàng yêu cầu. “Ta muốn nghe chính miệng chàng đọc lên.”
Hắn sắc mặt không đổi, rút ra hưu thư, mở ra trước mặt, sau đó tiếng
nói từng ôn nhu quan tâm,
