Snack's 1967
Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325163

Bình chọn: 7.00/10/516 lượt.

ộn nhạo ý cười, tiếng cười cũng đầy vẻ nhiệt tình.

Đóa hoa hồng đêm trong bóng tối lúc này lại đột nhiên nở rộ.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu mình tuyệt đối không phải kẻ mất búa kia.

Vì Diệp Mai Quế chính là hoa hồng đêm.

oOo

"Cậu em, mau lên!" Chị thở hổn hển. "Mau mời chị."

Tôi không chút lưỡng lự, ưỡn ngực hóp bụng, thẳng người hành lễ, đầu gối không cong.

Tay phải nâng lên, lại vẽ thành hình vòng cung hoàn mỹ về phía thân thể.

Động tác tay phải của tôi vừa ngừng, chị cũng gần như đồng thời nâng váy khom chân.

Chị quay về phía những người dang tới chuẩn bị mời nhảy, mỉm cười, nhún vai.

Sau đó kéo tay phải tôi, chuẩn bị vào vị trí. Sau khi vào vị trí, chị nói: "Cậu em, động tác lần này chuẩn thật đấy."

"Cám ơn chị."

"Đáng tiếc vẫn còn một khuyết điểm."

"Khuyết điểm ở đâu?"

"À. Em không chịu cười." Chị quay lại đối mặt với tôi: "Nào, cười thêm một lần cho chị xem nào."

Tôi cố gắng kéo miệng lên muốn vẽ thành một đường cong hoàn mỹ, tạo thành một nụ cười.

Nhưng khóe miệng như nặng ngàn cân, dù thế nào cũng không kéo lên nổi.

Chị lẳng lặng nhìn tôi một lúc, cuối cùng nói: "Không sao, không cần miễn cưỡng."

Chị à, đây đã là điệu nhảy cuối cùng của chúng mình ở quảng trường này.

Cho dù thế nào, em cũng chẳng thể cười nổi.

Trong điệu nhảy cuối cùng của "The Last Dance" đèn thường tối.

Vì mọi người quen tạm biệt trong bóng tối.

Cho nên trước khi tiếng nhạc "Hoa hồng đêm" vang lên, ngọn đèn dần tối đi.

Mặc dù trong bóng tối tôi vẫn thấy rất rõ ánh mắt chị.

Nhưng tôi lại không thấy được khuôn mặt chị.

Tôi không ngừng chuyển động vòng quanh chị, ánh mắt vẫn nhìn vào mắt chị.

Tôi như nhìn thấy đóa hoa hồng đêm nhụy hoa, còn có giọt sương như ẩn như hiện trên đó.

Chị nhẹ nhàng ca bài hoa hồng đêm, tiếng ca tuy nhẹ nhưng cũng rất rõ ràng."

Câu "Trập trùng hoa ảnh vấn vương không rời" chị hát thật hay.

Mỗi khi nghe chị hát câu này, tôi luôn thấy được một đóa hồng đêm lẳng lặng đứng yên giữa đêm đen, giữa nơi hoang dã.

Bồi bạn với đóa hoa đó, chỉ có ánh trăng nhu nhược chiếu rọi xuống bóng dáng cô đơn đó.

Chị có cô độc không, tôi không biết.

Tuy chị là cô nhi, nhưng trong câu lạc bộ chị nhất định không cô đơn.

Vì câu lạc bộ chính là nhà của chị, hơn nữa có rất nhiều người thích chị.

Nhưng qua đêm nay, chị sẽ rời khỏi.

Nhất định chị sẽ cảm thấy cô đơn?

Tiếng ca của chị khiến tôi nghe mà nhập thần, quên cả động tác dưới chân.

Tới lúc tôi kinh ngạc phát hiện ra, tiếng nhạc đã tới "Mộng hoa biết gửi chơi vơi nơi nào".

Hoa hồng đêm đã kết thúc.

Tiếng nhạc dừng lại liền có rất nhiều người mò mẫm trong bóng tối tới gần chị, từ biệt, chị vẫn mỉm cười vui vẻ.

Đợi những người xung quanh rời khỏi, chị nhìn quanh bóng đêm xung quanh, nhanh chóng thấy tôi.

Chị lại vẫy tay với tôi, tôi lập tức đi tới.

"Nếu không phải trước kia em luôn trốn trong bóng tối giờ chị cũng chẳng tìm được."

Chị mỉm cười rồi nói: "Đi với chị một quãng đi."

"Ừm."

Chúng tôi rời khỏi quảng trường, dọc đường đi đều không nói chuyện với nhau, chị đi về phía xe đạp của mình.

Chị đi rất chậm, thi thoảng còn quay đầu nhìn lại quảng trường.

Tôi rất muốn nói với chị, cho dù rời khỏi quảng trường chị cũng tuyệt đối không cô đơn.

Vì chị là một đóa hoa hồng đêm kiều diễm, tuy có lẽ chị nở rộ thật cô đơn, nhưng nhất định sẽ có rất nhiều người thích chị, thân cận với chị.

Rốt cuộc đến nơi để xe đạp của chị.

Chị nắm lấy tay nắm, nhẹ nhàng gạt chân chống, quay lại nói với tôi: "Cậu em, tuần sau chị sẽ tới Đài Bắc."

"Chị tìm được việc rồi sao?"

"Ừ, tìm được rồi."

"Chúc mừng chị."

"Cám ơn." Chị lại mỉm cười.

"Sắp bắt đầu học kỳ rồi, em cũng đã năm thứ tư. Phải làm gương cho đàn em đấy."

"À, vâng."

"Không chỉ khi mời nhảy mặt phải cười, khi khiêu vũ cũng vậy. Biết chưa?"

"Vâng. Em biết."

"Mời nhảy phải thật phóng khoáng, khiêu vũ phải thật thoải mái, học nhảy phải thật chuyên chú. Hiểu chưa?"

"Vâng. Em hiểu.

Chị dắt xe đạp, bắt đầu bước đi. Tôi cũng đi theo sau chị.

"Hình như còn rất nhiều thứ muốn nói, nhưng trong thời gian ngắn lại chẳng nghĩ ra."

Chị cười nói: "Em có cảm thấy chị rầy rà quá không?"

"Không đâu, chị. Em thích nghe chị nói."

"Vậy em thích nghe chị hát không?"

"Ừm. Chị hát rất hay."

"Cám ơn."

"Em sau này..." Chị lại nhìn về phía quảng trường: "Phải nhớ quan tâm tới mình nhiều hơn, cũng phải nói với người khác nhiều lên. Em nói quá ít."

"Chị, chị yên tâm, em sẽ cô gắng."

"Ừ. Vậy là được rồi." Chị lại mỉm cười.

Chị dừng bước, chân trái đạp lên bàn đạp, đột nhiên quay đầu lại hỏi tôi: "Cậu em, em cảm thấy hoa hồng đêm là gì?"

"Hoa hồng đêm là một bài hát, một điệu nhảy, còn..." Tôi nghĩ một chút: "Còn cả chị cũng rất giống hoa hồng đêm."

"Chị giống sao?"

"Vâng." Tôi gật đầu: "Chị rất giống hoa hồng đêm.

Chị nở nụ cười, ánh mắt đó, nụ cười đó, vốn chính là hoa hồng đêm.

"Cậu em, em thích hoa hồng đêm không?"

"Chị, em thích hoa hồng đêm."

"Thật chứ."

"Ừ."

"Được. Giờ chúng ta không cần xưng hô cậu em nữa." Chị mỉm cười: "Em nói với chị xem, em thích hoa hồng đêm chứ?"

"Em thích hoa hồng đêm."