Teya Salat
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322531

Bình chọn: 9.5.00/10/253 lượt.

Lục Ứng Khâm đã nói đều hiện lên trong đầu cô, tốt có, xấu có. Khoảnh khắc ấy cô bỗng thấy đầu mình bị lấp đầy lời nói của

anh. Ký ức nặng nề ấy khiến cô không thể nào thở nổi, khoảng thời gian

giày vò đó như đè lên tuyến nước mắt của cô, cô không biết mình có thể

nói gì, có thể làm gì. Cô hướng mắt nhìn Lục Ứng Khâm, hành động của anh tựa như thước phim quay chậm hiện ra trước mắt.

Lục Ứng Khâm

nhặt khẩu súng dưới mặt đất lên.. rồi chậm rãi đứng dậy… Lục Ứng Khâm

lên đạn…phát ra tiếng kêu lách cách… Rồi Lục Ứng Khâm chầm chậm đưa đầu

súng lên huyệt thái dương…

Trình Đoan Ngọ thấy căm hận, cô vô cùng căm hận bản thân mình.

Tại sao, tại sao trong giây phút này cô lại không muốn rời xa anh…

Trái tim mà cô đã vùi sâu từ rất lâu rồi, tình cảm mà cô đã kìm nén và đóng kín từ lâu rồi bỗng chốc như quay trở về…

Cô hận… cô vô cùng căm hận… Vì trái tim… của chính cô…có chết vẫn không thay đổi…

Lục Ứng Khâm vẫn chưa bóp cò.

Trong vài giây ngắn ngủi, Trình Đoan Ngọ bỗng vung mạnh tay, ngón ta thon dài của cô đặt lên bàn tay đang căng cứng của Du Đông…

Đông tác của cô quá nhanh, đến mức… chẳng ai nhìn thấy rõ trong khoảnh khắc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…

“Pằng!” một tiếng súng vang lên, xe rách bầu không khí yên lặng trong nhà kho bỏ hoang ấy…

Dường như tất cả trở nên im lặng như tờ, mọi nỗi sợ hãi đều dừng lại, tất cả ân oán đều dừng lại, tất cả đều dừng lại…

“Đoan Ngọ…” Hai người đàn ông cùng hét lên đau đớn, nhưng Trình Đoan Ngọ lại

cảm thấy âm thanh ấy vừa xa xôi lại vừa vang vọng, tựa như từ một nơi

rất xa, rất xa vọng lại.

Người cô mềm nhũn, cô ngã xuống đất,

nhưng chẳng cảm thấy một chút đau đớn, cuối cùng cô đã được giải thoát

rồi… Cuối cùng … cô cũng được giải thoát rồi… d∞đ∞l∞q∞đ

Tất cả

mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ nhạt, loang lổ, cô chẳng còn nhìn thấy

gì nữa, tựa như bóng đêm đang ập đến, cô chẳng còn nhìn rõ thức gì… Cô

không còn nhìn thấy nữa…

“Lục Ứng Khâm…” Trình Đoan Ngọ líu ríu,

giọng nói nhỏ đến mức chính mình cô có thể nghe thấy… Cô muốn nói điều

đó nhưng cuối cùng lại không kịp nói ra câu cô đã chon giấu nơi thẳm sau trai tim mình.

Lục Ứng Khâm, em yêu anh…

Cô vẫn chưa kịp nói ra điều ấy.

Mắt cô tối sầm lại, cô thấy bố cô, anh cô và Đông Thiên đến đón cô…

Cô mỉm cười, một nụ cười giải thoát và hạnh phúc… Cô tiến về phía trước,

đi cùng những người thân thiết nhất của cô…rồi khi quay đầu nhìn lại, cô chẳng nhìn thấy gì nữa…

Lục Ứng Khâm, em yêu anh.

Cuối cùng thì câu nói ấy vẫn chôn vùi cùng với sinh mạng của cô…

“…”

Vụ án của Du Đông, chúng em đã cố gắng hết sức rồi, nhưng anh ta nhận hết

mọi tội lỗi nên chúng em thực sự không còn cách nào nữa.” Quan Nghĩa bất lực nói trong điện thoại.

“Còn cô bé Lạc Lạc, có thệt không phải là con của Du Đông không? Rốt cuộc Minh Nguyệt là ai? Tôi không nhớ ra người phụ nữ đó.”

“Đại ca nhớ không sai đâu. Nếu em nhớ không nhầm thì đại ca mới chỉ gặp Minh Nguyệt một lần, lúc ấy đại ca tưởng cô ấy là Trình Đoan Ngọ, lại còn

gọi “ Trình Đoan Ngọ” nữa. Sau đó, khi nhận ra mình nhận nhầm người, đại ca còn nói xin lỗi cô ấy. Chỉ có đúng lần đó thôi.”

“Vậy tại sao trong di thư cô ấy lại viết Lạc Lạc là con tôi?”

“vậy thì đại ca phải đi hỏi Minh Nguyệt. Kết quả xét nghiệm AND đã chứng minh đứa bé là đó là con Du Đông.”

“…”

“Đại ca thực sự muốn nhận nuôi Lạc Lạc sao?”

“Ừ, là tôi đã nợ Du Đông.”

“Ngày mai có thể làm xong thủ tục.” Sau khi đã báo cáo tất cả các công việc,

Quan Nghĩa ngập ngừng một lúc rồi hỏi một câu riêng tư: “Dạo này Đoan

Ngọ đã khá hơn chưa ạ?”

Lục Ứng Khâm thở dài một tiếng. “Vẫn thế.”

“…”

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, kgi Lục Ứng Khâm còn chưa bóp cò

thì nghe thấy Trình Đoan Ngọ nắm lấy tay của Du Đông bóp cò trước rồi…

Cô giết chết chính mình để kết thúc mọi chuyện. Cô dùng cách đó để cứu anh.

Nếu lúc ấy tay Du Đông không run rẩy mà bắn lệch đi một chút, nếu viên đạn

đó xuyên qua huyệt thái dương của cô thì có lẽ.. cô thực sự không còn

nữa…

Nhưng sự cố nghiêm trọng ấy đã để lại di chứng cho cô…

Lục Ứng Khâm tắt điện thoại, kéo cửa, bước vào trong phòng. Người phụ nữa ở trong vừa nhìn thấy Lục Ứng Khâm liền mỉm cười, chạy đến ôm lấy anh…

“…”

“Lục Ứng Khâm, sao anh lại thở dài rồi? Có thật là trước kia anh đối xử với em không tốt không?”

“Ừ”

“Có thật là chúng ta đã kết hôn rồi không?”

“Ừ, Chung ta đã đăng ký kết hôn mà.”

Trình Đoan Ngọ khẽ sờ lên đầu. “Tại sao em lại trúng đạn?”

“Vì em muốn cứu anh.”

“Vậy có phải trước kia em rất yêu anh không?”

“Ừ.”

“Em yêu anh như vậy, tại sao anh lại đối xử không tốt với em?”

“Xin lỗi.”

“Tại sao lại xin lỗi?”

“Trước kia em rất yêu anh nhưng anh lại đối xử không tốt với em.”

“Không sao, Lục Ứng Khâm, chỉ cần sau này anh đối xử tốt với em là được rồi, dù sao em cũng chẳng nhớ chuyện gì nữa rồi.”

“…”

Lục Ứng Khâm yêu cô nhưng chẳng thể nhiều bằng tình yêu mà cô dành cho anh. Cô đã mất hoàn toàn trí nhớ mà cuối cùng vẫn tha thứ cho anh…

Trình Đoan ngọ nằm trong vòng tay anh ta nhìn anh với đôi mắt trong trẻo vào vẻ mặt đầy mã