của anh trai vang lên như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào cổ khiến cô không còn nói được lời nào. Cô có cảm giác từng dòng nước mắt dâng lên trong lòng mình. Cô không biết nên giải thích như thế nào, mặt tái nhợt, bất lực đáp: “Đâu có, em chỉ muốn bắt đầu lại một cuộc sống mới thôi…” nước mắt cô lặng lẽ rơi. Giọng nói của Trình Đoan Ngọ ngày càng nhỏ, cuối cùng nấc nghẹn không thành tiếng: “Anh Du Đông…Anh ấy nói là anh ấy muốn lấy em…Anh… anh chúng biết mà… Chẳng ai muốn lấy em cả…Anh, em cũng chỉ là một người phụ ữ, cố gắn gượng trong thời gian dài như vậy em cũng mệt mỏi rồi, em cũng muốn tìm một người đàn ông. Em đã phải mất nhiều năm như vậy để sửa chữa lỗi lầm của mình, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Bây giờ có người muốn lấy em, cũng không được sao?”
“Đoan Ngọ…” Anh nắm chặt đèn pin, cố nén giọng nói đang run rẩy. “Không phải là anh không muốn em lập gia đình. Du Đông và em thực sự không hợp nhau đâu, nếu em sống với nó, cả đời em sẽ không thể không dây dưa đến Lục Ứng Khâm. Đông Thiên đã trả cho nó rồi, anh không muốn em lại rơi vào tay nó nữa, em hiểu không?”
“Anh, em không quan tâm, em chẳng còn gì cả, chỉ còn lại trái tim chẳng đáng một xu này. Trước kia, em bó tay, bất lực trước Lục Ứng Khâm, anh ta đã khinh bỉ em như thế nào, anh cũng biết rồi mà. Giờ ngay đến trái tim này cũng đã nguội lạnh, chúng ta còn gì phải sợ nữa chứ?”
“…” cuối cùng thì Trình Lạc Minh vẫn im lặng chất nhận quyết định của Trình Đoan Ngọ. nhiều năm qua, anh cũng quen với việc thuận theo những quyết định của cô rồi.
Sau khi Trình Thiên Đạt qua đời, hai anh em bọn họ chỉ biết nương tựa vào nhau. Anh bị bệnh nên cũng chẳng thể chia sẻ hay gánh bớt áp lực cuộc sống giúp cô. Anh cũng luôn hy vọng sẽ có một người đàn ông thật lòng chăm sóc em gái thay mình. Nhưng đã nhiều năm trôi qua mà chẳng có người đàn ông nào xuất hiện. Rồi dần dần, niềm mong muốn của họ cũng biến thành sự tuyệt vọng.
Là máu mủ ruột thịt, sao anh lại không hiểu niềm mong mỏi đáng thương đó của Trình Đoan Ngọ cơ chứ. Anh biết rõ Du Đông cũng không phải là người thích hợp nhất với Trình Đoan Ngọ nhưng cũng không đành lòng tổn thương cô. Cô đã quá mệt mỏi rồi, anh chỉ hy vọng lần này ông trời sẽ thật lòng thương xót cho số phận của em gái anh…
Từ sáng sớm, Trình Đoan Ngọ đã có cảm giác bất an.
Cô mới đi vệ sinh một chút mà khi quay lại đã thấy mấy hộp sữa chua xếp trên giá bị ai đó làm đổ, vỡ hết. Trước kai, cô cũng đã gặp chuyện này. Siêu thị vốn là nơi có nhiều người qua lại, hệ thống theo dõi cũng chẳng có tác dụng gì khi mà tổn thất cũng chỉ là vài hộp sữa chua, đồng nghiệp cũng sẵn sàng giúp cô tìm ra thủ phạm, nhưng có vài hộp sữa thì bồi thường cũng chẳng đáng gì, cứ coi như là mình gặp xui xẻo vậy.
Thời gian gần đây, tâm trạng của cô cũng khá tốt nên không quá để ý đến chuyện nhỏ này. Chỉ có điều, trong lúc thu dọn, cô sơ ý để bị đứt tay, từng giọt máu đỏ cứ thế rơi. Cô vội vã lau đi, vừa lau vừa lẩm bẩm mình thật đen đủi.
Thế là mất cả buổi sáng, cuối cùng cũng dọn dẹp xong đống hàng của một ngày đen đủi. Đến trưa, cô thay quần áo, chuẩn bị cùng đồng nghiệp đi ăn. Ai ngờ, vừa thay xong quần áo, cô bị một người đàn ông chặn ở cửa phòng nghỉ của nhân viên, chính là người mà cô đã gặp cách đây không lâu – Quan Nghĩa.
Đương nhiên cô biết chẳng tự dưng mà Quan Nghĩa đến tìm mình. Trong lòng có chút căng thẳng, cô cố tỏ vẻ bình tĩnh, hỏi: “có việc gì vậy?”
Quan Nghĩa ngạo mạn nhìn cô,vẻ mặt rất nghiêm trang. “Ông chủ muốn gặp cô.”
Trình Đoan Ngọ có ý phản kháng, cứng rắn nói: “Rốt cuộc, ông chủ Lục còn muốn thế nào nữa đây? Anh ta muốn tôi cút, tôi cũng đã cút rồi. Anh ta muốn con trai tôi, tôi cũng đưa cho anh ta rồi. Anh ta còn muốn gì nữa nào?”
Nét mặt của Quan Nghĩa vẫn không thay đổi, dường như anh ta đã đoán được sự phản kháng của cô. “Ông chủ có việc muốn gặp cô, hi vọng cô có thể đi cùng tôi, như thế sẽ dễ cho tất cả mọi người.”
“Dựa vào cái gì mà tôi phải đi theo anh chứ?” Trình Đoan Ngọ đẩy Quan Nghĩa tránh sang một bên. Anh ta vẫn đứng trơ đó. Trình Đoan Ngọ tức giận nói: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh không tránh ra tôi báo cảnh sát đấy!”
Cuối cùng, nét mặt của Quan Nghĩa cũng có chút biến đổi. Anh ta nhìn cô với ánh mắt có chút khó xử, hít một hơi thật sau, nói: “Đoan Ngọ, việc gì cô phải làm loạn lên thế chứ? Cô biết là dù thế nào đi nữa thì cô cũng không thể thắng nổi anh ấy mà.”
Trình Đoan Ngọ tức giận mở trừng mắt. “Là tôi giày vò hay chính anh ta giày vò tôi? Quan Nghĩa, nếu anh còn coi tôi là bạn thì xin anh tránh đường cho tôi đi!”
“Đoan Ngọ, ngày hôm nay cô rời đi, thế ngày mai thì sao? Ngày kia thì sao? Còn…còn con cô nữa. Ôi, tôi thật không biết nói thế nào với cô, hà cớ gì cô phải tự hủy họai mình như vậy? Vẫn chưa đủ sao?”
“Trước kia tôi ngu ngốc, nhưng bây giờ thì tôi tỉnh ngộ rồi, được chưa?” Nhắc đến con, Trình Đoan Ngọ đành phải chấp nhận đầu hàng, cô thở dài bất lực. “Vì những sai lầm của quá khứ, tôi đã phải trả giá đắt như vậy mà vẫn chưa đủ sao? Tại sao vẫn chưa buông tha cho tôi chứ?”
“…”
Cuối cùng thì Trình Đoan