Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322580

Bình chọn: 7.00/10/258 lượt.

ện khác để xua tân bầu không khí căng thẳng đến khó thở kia. Cô hờn dỗi vỗ nhẹ lên vai Du Đông, cong miệng trách: “Anh, anh bận đến như vậy cơ à? Không phải đến cả đám cưới của em và Lục Ứng Khâm, anh cũng bận đến nỗi sẽ không đến được đấy chứ?”

Vỗn biết rõ chuyện của Trình Đoan Ngọ và Lục Ứng Khâm, Du Giai Giai cố tình nhắc đến chuyện kết hôn của hai người họ, chẳng phải là muốn cô nghe được hay sao?

Trình Đoan Ngọ mỉm cười. Du Giai Giai đã đánh giá cô quá cao rồi. thực ra, cô đã tỉnh giấc mộng đó từ lâu. Cô hiểu rằng có những người đàn ông mà cả đời này cô cũng không thể chạm đến. nhưng không hiểu sao tim cô vẫn nhói đau. Cô cũng không hiểu nỗi đau này đến từ đâu nữa, chỉ biết rằng trong thời khắc đó, cổ họng như tắc nghẽn không thể nói nên lời.

Du Đông nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của cô, nhẹ nhang xoa xoa để cô dần cảm nhận được hơi ấm. Anh cười, đáp: “Khi nào định ngày rồi thì báo cho anh biết để anh chuẩn bị quà mừng.” rồi anh vỗ vai Lục Ứng Khâm, nghiêm túc, nói: “ Đối xử tốt với em gái tôi đấy! không thì đừng trách huynh đệ vô tình!”

Lục Ứng Khâm lạnh lùng “Hừ” một tiếng. anh ta không phản đối mà cũng chẳng thừa nhận, chỉ đứng trơ ra đó trong khi Du Giai Giai vẫn đang ôm chặt lấy cánh tay anh ta. Bộ vest xám sang trọng càng khiến anh ta trở nên lịch lãm, nho nhã hơn người. khuôn mặt tuấn tú , ngũ quan sắc nét nhưng vẻ mặt không giấu được sự châm chọc, anh ta cứ nhìn Trình Đoan Ngọ chằm chằm. Ánh mắt ấy rất phúc tạp khiến cô cmar thấy không thoải mái, người nóng bừng. Hồi lâu sau, cô cúi xuống, từ từ lùi lại phía sau DU Đông. Hành động đó của cô càng khiến Lục Ứng Khâm muốn chế nhạo. Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Trình Đoan Ngọ, rõ ràng anh ta đang cười nhưng lời lẽ chẳng khác nào băng giá: “Trình Đoan Ngọ, cô nói xem có phải cô đã cố tình muốn gây sự không? Cô định giở trò gì vậy?” Nơi đáy mắt anh ra chất chứa nỗi căm ghét, khuôn mặt vô cùng lạnh lùng. “Du Đông, anh có ý gì vậy?”

Anh ta hung hăng tiến đến, kéo mạnh Trình Đoan Ngọ. Cánh tâu đầy vũ lực của anh ta khiến cô lảo đảo, nhanh chóng bị lôi ra khỏi sự che chắn của Du Đông. Cô bị Lục Ứng Khâm phơi bày trước mặt nhiều người. Cô tê dại ôm lấy cánh tay, cúi đầu, không nói bất cứ lời nào, trông cô khi ấy thật đáng thương. Cô có cảm giác như có một ngọn đèn chói sáng đang chiếu rọi trên đỉnh đầu mình, muốn né tránh cũng không được.

Lục Úng Khâm dường như vẫn chưa hả dạ với sự sỉ nhục đó. Cô lại nghe thấy giọng nói vừa quen vừa lạ của anh ta vang lên: “Du Đông, tôi cảnh cáo anh, hãy biết đối nhân xử thế một chút, đừng có loại nào cũng kéo theo bên mình, tôi không muốn nhìn thấy người phụ nữ này thêm một giây một khắc nào nữa, đừng để cô ta xuất hiện bên cạnh anh! Nếu không, cho dù anh là anh trai của ai đi nữa, đừng trách tôi trở mặt!.”

Anh ta phủi nhanh bàn tay vừa chạm vào Trình Đoan Ngọ, nét mặt thể hiện rõ sự căm ghét cô, giống như cô là thứ rác rưởi bẩn thỉu nhất thế gian này vậy.

Anh ta tức giận bỏ đi, không quên lạnh lùng quát một câu: “Cút hêt đi.”

“…”

Cô mới bước thì chợt nghe thấy hình như có ai đó gọi, cô bỗng giật mình.

Con ngõ không có đèn điện nên lại càng u tối và lạnh lẽo.

“Trình Đoan Ngọ!” Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau lưng khiến cô có cảm giác ớn lạnh. Cô rút điện thoại ra, qua chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ điện thoại để nhìn xem là ai. Một bóng dáng trông rất quen thuộc ở phía xa. Cô nheo mắt nhìn, thử lên tiếng hỏi: Anh? Là anh phải không?”

Trình Lạc Minh vẫn đứng ở đó, không hề nhúc nhích. Anh vẫn cầm chặt chiếc đèn pin nhưng không bật. Ánh trăng yếu ớt chiếu xuống người anh và Trình Đoan Ngọ, chiếu xuống những vùng nước trên đường rồi hắt lên khiến bầu không khí ngập tràn vẻ mông lug, huyền ảo. Trong khoảnh khắc ấy, sự tĩnh mịch đến rơn người bủa vây lấy hai anh em họ.

Trình Đoan Ngọ nhìn anh trai vẻ khó hiểu, “Sao vậy? anh ra ngoài mà không mang theo đèn pin à? Cũng chẳng nói gì cả. Anh sao lại đứng trơ như vậy chứ?”

Trình Lạc Minh nhìn Trình Đoan Ngọ rất lâu rồi lạnh lùng hỏi: “Ai đưa em về vậy?”

Trình Đoan Ngọ cười: “Anh Du Đông, chẳng phải anh cũng biết anh ấy sao?”

Trình Lạc Minh đùng đùng nổi giận: “Trình Đoan Ngọ em có bị điên không hả? Mấy hôm nay em vui vẻ đi ra ngoài, hóa ra là đi cùng cái thằng Du Đông ấy? Trình Đoan Ngọ! Tại sao em không nhớ hết gì vậy? sao cứ muốn qua lại với những kẻ liên quan đến Lục Ứng Khâm thế?”

“Em đâu có…” Trình Đoan Ngọ dần hiểu ra anh trai đang hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Bây giờ anh Du Đông không có quan hệ gì với Lục Ứng Khâm nữa, anh ấy tách ra ngoài làm ăn riêng rồi.”

“Thế thì sao nào?” Trình Lạc Minh nghiêm trọng quát. “Quan hệ giữa Du Đông và Lục Ứng Khâm như thế nào? Em còn không biết à? Nó sẽ thoát khỏi Lục Ứng Khâm sao? Là em ngu ngốc hay em nghĩ anh là thằng ngốc? em đừng nghĩ anh không biết tình cảm của em thế nào, em muốn dựa vào Du Đông để gặp được Lục Ứng Khâm chứ gì? Trình Đoan Ngọ, em còn chút thể diện hay không đấy? Em có biết liêm sỉ không? Lục Ứng Khâm sỉ nhục em đến như vậy mà em vẫn thấy chưa đủ sao? Còn chưa nhớ à?”

Những lời trách móc


XtGem Forum catalog