Snack's 1967
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322520

Bình chọn: 10.00/10/252 lượt.

làm như đang bắn, tiếng “tạch …tạch” vang lên Trình Đoan Ngọ đang dán mặt vào anh ta.

Anh ta giống như một thấy giáo kiên nhẫn,nhiệt tình giải thích, “Khẩu súng lục này có sáu lỗ đạn, dành cho người thuận tay phải nên nó sẽ chuyển đông theo hương trái, vì vậy người Trung Quốc thường gọi nó là súng lục ổ quay trái. Đặc điểm lớn nhất của súng lục là không cần phải kéo búa gõ, chỉ cần kéo cò bắn là được.”

“…”

Có lẽ là do từ nhỏ Trình Đoan Ngọ đã có tâm lý phản nghịch. Cô muốn học đủ thứ từ cha cô, Trình Thiên Đạt. cô luốn cho rằng con gái không nên kém cỏi so với con trai. Trình Thiên Đạt hay thuộc hạ của ông đều nâng niu cô như một báu vật, mỗi lần cô động vào vũ khí là họ vội vã, hốt hoảng giật lại.

Còn người đàn ông này đứng trước một cậu bé còn non nớt và một cô gái trẻ tuổi lại giảng giải rất nhiệt tình ánh mắt không có biểu hiện gì khác.

Trình Đoan Ngọ luôn cho rằng nam nữ phải được đối xử bình đẳng, và đây là lần đầu tiên trong đời cô gặp được một người đối xử với cô bình đẳng như vậy. kể từ đó, cô lén theo dõi Lục Ứng Khâm, giống như kẻ sưu tầm biến thái, cô si mê từng động tác, từng biểu hiện của anh ta.

Lục Ứng Khâm hơn cô sáu tuổi, bằng tuổi Du Đông nhưng chưa bao giờ cô gọi anh Lục Ứng Khâm là “Anh”. Từ bé cô đã mất mẹ nên không được hưởng sự dạy bảo dịu dàng của mẹ. cô cũng không có những khái niệm rõ ràng về tình cảm. Lúc cô còn chưa biết phân biệt rõ ràng thế nào là tình yêu, thế nào là si tình thì đã mù quáng để cho Lục Ứng Khâm từ từ chiếm mọi thứ trong tầm mắt mình.

Lục Ứng Khâm là người đàn ông khôi ngô, tuấn tú nhất mà cô từng gặp. Mặc dù xuất thân nghèo khổ nhưng khí chất lạnh lùng, điềm tĩnh luôn khiến anh ta nổi bật giữa đám đông. Tuy tuổi còn trẻ nhưng anh ta rất cẩn thận và bạo dạn trong công việc, vì thế anh ta giúp Trình Thiên Đạt rất nhiều. So với những bậc đàn anh có tên tuổi trong giới, anh ta cũng không kém cỏi chút nào.

Khi ấy, mọi suy nghĩ của Trình Đoan Ngọ đều ngây thơ như vậy. Một người đàn ông ưu tú như thế, nếu ở bên cạnh cô cả đời thì tốt biết mấy. Vì thế, trong ngày sinh nhật lần thứ mười bảy của cô, khi Trình Thiên Đạt đứng trước rất nhiều anh em, hỏi cô con gái yêu quý của mình rằng: “Đoan Ngọ, hôm nay sinh nhật, con muốn quà gì nào, bố sẽ mua tặng con?”, lúc ấy, mặc dù có chút ngại ngùng, cô vẫn dũng cảm đưa tay ra, chỉ thẳng vào Lục Ứng Khâm, nói rất rõ ràng: “Bố, con muốn anh ấy.”



Khi ấy cô rất ngang ngạnh, đã muốn thứ gì là phải có bằng được. Vì lúc đó người luôn bên cạnh Lục Ứng Khâm là Du Giai Giai, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, nếu bây giờ cô không hành động thì có lẽ sẽ không kịp nữa. Cô bất chấp tất cả để chia rẽ bọn họ, cuối cùng cũng đoạt được Lục Ứng Khâm như mong muốn.

Hồi đó, một cô gái mười bảy tuổi như cô đâu có biết rằng, chính hành vi nông nổi, bốc đồng đó của cô đã khiến Trình gia gặp đại họa…

Đã rất lâu rồi Lục Ứng Khâm không lái xe. Chiếc xe để lâu nên động cơ cứ kêu “ù…ù”. Anh ta cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì mà một nửa đầu như tê dại.

Nhận thằng bé từ tay Trình Đoan Ngọ, Quan Nghĩa lập tức gọi điện thoại cho anh ta: “Đại ca, thằng bé ở trong tay em rồi, em đưa nó về đó nhé?”

Lục Ứng Khâm nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Đưa đến chỗ Giai Giai.” Nói rồi, anh ta vẫn cảm thấy không yên tâm, lại nói thêm: “Tiện thể tìm máy người giúp việc rồi bảo Du Giai Giai lựa chọn.”

“Dạ!”

Lục Ứng Khâm không hỏi gì nữa, lúc định tắt điện thoại thì nghe thấy tiếng thở dài của Quan Nghĩa. Anh ta vẫn cầm chiếc điện thoại, chau mày. “Thở dài gì vậy?”

Đã nhiều năm qua, đây là lần đầu tiến Quan Nghĩa đề cập đến vấn đề ngoài công việc. Trầm lặng rất lâu, nhớ đến cảnh tượng vừa rồi của Trình Đoan Ngọ, Quan Nghĩa thấy không đành lòng, nói: “Đại ca, thực sự là anh đối xử với cô ấy quá nhẫn tâm rồi. Dù sao cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ…”

Quan Nghĩa cũng quen biết Trình Đoan Ngọ nhiều năm, vì vậy có chút thương hại cô.

“Cậu thì hiểu cái gì chứ?!” Lục Ứng Khâm rất ghét người khác nhắc đến với Trình Đoan Ngọ trước mắt mình lạnh lùng nói. “Cứ làm cho tốt việc của cậu, những việc khác không cần quan tâm!” Đã nhiều năm rồi anh ta không nổi giận với Quan Nghĩa, cũng chẳng hiểu sao lúc này lại không kiềm chế được cảm xúc như vậy.

“Dạ vâng!” Nói rồi, Quan Nghĩa lại im lặng. Lục Ứng Khâm chau mày, ngắt máy.

Trình Đoan Ngọ, cứ mỗi lần nghe đến cái tên này là Lục Ứng Khâm lại thấy rất bực bội, khó chịu. Anh ta thực sự căm ghét Trình Đoan Ngọ, vì thế ghét cả đứa con cô sinh ra, nhưng anh ta không biết tại sao mình lại muốn đoạt lại thằng bé.

Giờ đây, Trình Đoan Ngọ đã mất hết chỗ dựa, cô không thể là đối thủ của anh ta. Nhìn thấy cảnh tượng Trình Đoan Ngọ trắng tay, chẳng còn bất cứ thứ gì, anh ta thấy rất vui. Anh ta căm ghét Trình Đoan Ngọ, căm ghét những ký ức thuộc về cô, lại càng căm ghét khi cô lén lút sinh ra cốt nhục của anh ta. Rõ ràng anh ta không muốn dính dáng đến cô ở kiếp này nữa, nhưng giờ đây, cùng với sự xuất hiện của thằng bé đó, những chuyện trong quá khứ lại bày ra trước mắt anh ta.

Dù rằng cuộc sống hiện đại của anh ta rất tốt thì