thật sâu, cô trịnh trọng nói: “Đông Thiên, con có muốn gặp bố không?”
Đông Thiên chớp mắt, rõ ràng đang rất mong chờ. Một lát sau, cậu bé lại nói hoàn toàn ngược lại, “Không muốn, có mẹ với bác là đủ rồi.”
Trong sáu năm qua mặc dù Đông Thiên không hề nhắc đến một tiếng “bố” nhưng biểu hiện vừa rồi của cậu bé lại thể hiện rõ điều ấy. Dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, sao có thể che đậy được cảm xúc của mình chứ?
“Đông Thiên , trước kia bố phải đến một nơi rất xa, mẹ sợ con nhớ bố quá nên không nói cho con biết. Bây giờ bố đã trở về, Đông Thiên có bố rồi biết chưa?”
Đông Thiên mở to đôi mắt trong trẻo, không dám tin hỏi lại: “Thật sao?”
“Thật!”
“Vậy bố Đông Thiên đâu?”
“Mẹ con mình sẽ gặp bố ngay bây giờ, nhưng Đông Thiên phải hứa với mẹ, nhất định phải nghe lời bố, như thế thì bố mới yêu con.”
“…” Đông Thiên im lặng một lúc rồi chau mày, ngẩng đầu lên nhìn Trình Đoan Ngọ. “Mẹ. có phải mẹ không có tiền nên không cần Đông Thiên nữa không?”
Sự nhạy cảm của thằng bé khiến Trình Đoan Ngọ thấy tức ngực, nỗi chua xót dâng lên trong lòng rồi trào lên khóe mắt.
“Không đâu!” Đôi mắt Trình Đoan Ngọ đỏ hoe. Cô an ủi Đôg Thiên, cũng tự an ủi chính mình: “Đông Thiên ngoan như vậy, làm sao mẹ bỏ Đông Thiên được chứ?”
Có lẽ là có chút linh cảm, Đông Thiên bỗng òa khóc, đôi mắt tròn xoe đỏ hoe. Bàn tay nhỏ bé, trắng nõn túm chặt lấy áo của Trình Đoan Ngọ. “Mẹ, sau này con sẽ ăn ít cơm thôi, con sẽ không ăn vặt nữa, con cũng sẽ không đi học nữa, con không muốn gặp bố. Mẹ ơi, sau này Đông Thiên sẽ ngoan ngoãn. Mẹ ơi, đừng bỏ Đông Thiên, có được không? Đông Thiên không cần bó, Đông Thiên chỉ cần mẹ và bác thôi” Cậu bé đau đớn cầu cứu khiến long cô đau đớn như bị dao đâm.
Trình Đoan Ngọ nhìn cậu bé khóc mà cũng khóc theo. Cô ôm chặt con trong lòng, miệng líu ríu: “Mẹ sẽ không bỏ Đông Thiên, mẹ sẽ không…”
Cậu bé giãy giụa thế nào cũng không thắng được cô. Mặc kệ cho nó gào thét thảm thương, cô vẫn tàn nhẫn trao nó cho kẻ có vẻ mặt không chút biểu cảm kia – Quan Nghĩa. Quan Nghĩa đón lấy cậu bé, định rời đi thì Trình Đoan Ngọ vô thức túm lấy vạt áo của anh ta, môi run rẩy, cô muốn nói với anh ta vài lời cuối cùng cũng chẳng thể nói được gì, run rẩy buông tay, lưu luyến nhìn theo Đông Thiên càng ngày càng xa.
Đông Thiên khóc đến đỏ hoe mắt, khản cả tiếng. Cu cậu ra sức giãy giụa trong lòng Quan Nghĩa, kêu gào gọi: “Mẹ!” Trình Đoan Ngọ chỉ có thể đứng chết lặng ở đó, nước mắt âm thầm rơi.
Chiếc xe chở Đông Thiên liền khởi động rồi lao đi. Trình Đoan Ngọ đứng bên đường nhì theo chiếc xe đi xa dần cho đến lúc khuất hẳn. Cô đứng đó rất lâu, đến mức những người đi đường phải tò mò dừng lại hỏi có phải cô đang “nghĩ quẩn” hay không…
Long cô giờ đây hoàn toàn trống rỗng, cô cứ như thế mơ hồ trở về nhà.
Còn anh trai cô, đáng lẽ giờ này đang phải ở nhà hàng buffet thì lại ngồi ở nhà, sắc mặt nghiêm nghị.
Trình Đoan Ngọ đang rất mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng che dấu tâm trạng, nhếch khóe miệng hỏi: “Anh, sao lại về sớm thế? Buffet ăn không ngon à?”
Anh cô vẫn nhồi đó, chẳng nhúc nhích, nhìn cô với ánh mắt vô cùng khinh bỉ và coi thường.
“Sao vậy?”
“Đông Thiên đâu?”
Trình Đoan Ngọ không trả lời, noi sang chuyện khác: “Em đói rồi, nhà còn gì ăn không?”
Anh cô tức giận, đẩy đổ chiếc ghế trước mặt Trình Đoan Ngọ, tiếng va đập vang khắp nơi trong phòng. Anh lớn tiếng quát: “Anh hỏi em Đông Thiên ở đâu?!”
Trình Đoan Ngọ quay mặt đi, đau khổ cắn chặt môi không nói gì.
Anh cô vô cùng tức giận, đến mức từ trên ghế nhảy dựng lên. Anh chìa tờ séc mà Lục Ứng Khâm đưa cho cô quát lên: “Cái gì đây? Trình Đoan Ngọ! nói cho anh nghe xem nào, cái này là cái gì?”
Trình Đoan Ngọ vô thức nhìn tờ séc đang rơi xuống từ tay canh của cô. Trên đó vẫn còn in đậm chữ ký của Lục Ứng Khâm, bây giờ nó như con quái vật đang nhe nanh, múa vuốt tiến về phía cô. Cô gần như mất đi ý thức, im lặng nhìn mọi thứ trước mặt, lạnh lùng thốt ra một từ: “Tờ séc.”
Đồng tử của anh co lại rồi dãn ra, anh nhìn cô với ánh mắt không thể tin nổi. “Em điên rồi à? Đông Thiên là con của em! Em nuôi nó bao lớn như vậy chỉ vì có năm mươi vạn này thôi sao?! Trong mắt em, Đông Thiên chỉ đáng giá có năm mươi vạn thôi sao? Em dùng tính mạng của mình để đổi lấy thằng bé rồi lại lấy thằng bé đổi lấy năm mươi vạn. Trình Đoan Ngọ! Em điên rồi à?”
“Roẹt … roẹt…roẹt …roẹt…” tiếng xé giấy vang lên, như một sự giả thoát Trình Đoan Ngọ khỏi sự bó buộc và buồn bã. Cô có gắng hít thở thật lâu lạnh lùng nhìn anh xé vụn tấm séc. Rồi anh vứt đống giấy vụn nát đó vào mặt cô.
Những mảnh vụn nhỏ bé mà sắc nhọn táp vào mặt cô giống như những lưỡi dao đâm, nhưng cô như không cảm thấy đau đớn, cứ ngây người nhìn những mẩu giấy vụn bay lượn trong không trung….
Anh cô vẫn gào lên: “Trình Đoan Ngọ! em thèm khát năm mươi vạn này nhưng anh thì không! Bây giờ hãy lâp tức đi đón Đông Thiên về đây cho anh! Nghe rõ chưa?” Anh cô tức giận đến mức khóe miệng co rúm lại, cơ mặt cũng co giật.
Trình Đoan Ngọ biết đây là dấu hiệu của bệnh cũ tái phát, nhưng cô vẫn bất chấp, đứng dậy nói: “Anh đừng nói nữa,