Duck hunt
Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322510

Bình chọn: 8.5.00/10/251 lượt.

không nên quá tức giận, mau đi nghỉ đi!”

Anh cô trợn tròn mắt nhìn cô. Giọng của anh cũng không rõ ràng nữa, ngón tay đang chỉ vào mặt Trình Đoan Ngọ cũng trở nên run rẩy. “Em không đi phải không? Em không đi thì anh đi!” Nói rồi, anh cô đứng bật dậy, người lảo đảo, như sắp chạy ra ngoài.

Cuối cũng, Trình Đoan Ngọ đành phải kéo anh cô lại.

Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ to tiếng với anh trai. Nhưng đến giờ phút này thì cô không kiềm chế được nữa “Anh muốn đi đâu?” cô gằn từng tiếng: “Anh nói cho em biết đi! Anh có thể đi đâu được? Đi tìm Lục Ứng Khâm à?” rồi cô lạnh lùng giễu cợt. “Trình Lạc Minh! Lục Ứng Khâm bây giờ địa vị như thế nào, anh biết rõ hơn em. Anh định đến đó làm gì? Anh muốn tự sỉ nhục mình à?....anh có biết bên ngoài có bao nhiêu người phụ nữ muốn sinh con cho anh ta không? Anh ta để ý đến Trình Đoan Ngọ này thì cũng coi như có phúc rồi! Anh muốn đến đó mang thằng bé về. Anh có thể cho nó gì chứ? Anh nói cho em biết đi! Còn em có thể cho thằng bé cái gì? Cứ cho là em góp đủ tiền cho thằng bé đi học thì như thế nào? Nó sống với em, ngay cả khi bị ốm, em cũng không lo được cho nó, Lục Ứng Khâm có tiền. Anh ta có thể mang lại cho con thứ tốt nhất. Anh có hiểu không?”

Nước mắt của cô rơi đầy khóe mắt. Cô ngẩng cao đầu để ngăn nước mắt trào ra. Hồi lâu sau, cô lạnh lùng nói: “Trình Lạc Minh, xin anh, đừng cản trở tiền đồ của thằng bé!”

Lần phát bệnh này của anh kéo dài hơn những lần trước. chứng kiến cảnh anh trai đau đớn như vậy, Trình Đoan Ngọ vô cùng lo lắng. Cầm khăn lau mồ hôi ở lưng và ngực cho anh, mong anh sẽ bớt đau mà nước mắt cô đầm đìa.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, anh trai cô mệt mỏi mà rơi vào hôn mê. Trình Đoan Ngọ xoa dầu gió dưới mũi cho anh rồi đỡ anh nằm xuống dường nghỉ ngơi. Sau khi làm xong mọi việc, cô cũng cảm thấy người mệt lừ, bèn ngồi xuống ghế. Không có Đông Thiên, căn phòng trở nên yên tĩnh đến dị thường. cô thấy xót xa.

Cho dù cả thế giới này khinh thương cô cũng không sao, cho dù sau này Đông Thiên có hận cô đi nữa thì cũng chẳng vấn đề gì. Cô chỉ cần Đông Thiên được lớn lên trong điều kiện tốt nhất. còn cô, cô hoàn toàn không dám chắc mình có khả năng nuôi dưỡng Đông Thiên đến lúc đo hay không.

Bảy năm trước Trình Đoan Ngọ đâu phải lo lắng hay suy nghĩ về chuyện tiền nong như thế này chứ?

Từ nhỏ đến lớn, cô sống trong sự che chở, yêu thương của hàng tá đàn ông, được mọi người cưng chiều, quý mến chẳng biết đến hai từ “vất vả”. Đến lúc đi học , tất cả bạn bè trong trường đều không dám đắc tội với cô, thậm chí những cậu bé bướng bỉnh, nghịch ngợm cũng phải cúi đầu trước cô. Chính vì điều ấy đã tạo nên tính cách ương ngạnh, cao ngạo và tác oai tác quái của cô. Cô chưa bao giờ làm hại ai nhưng cũng không để yên cho những kẻ có ý định dò xét mình. Có những lúc cô tranh cãi vài câu với ai đó, chỉ vài tiếng sau là người đó gặp tai ương. Mới đầu cô cũng hạn chế những hành vi ấy, nhưng sau đó cô cũng không quan tâm nữa.

Có lẽ vì thế Lục Ứng Khâm mới ghét cô như vậy?

Kiểu người Lục Ứng Khâm thích phải giống như Du Giai Giai, một cô gái vừa yếu đuối vừa vô tư, đáng yêu. Trình Đoan Ngọ cũng biết như vậy, nhưng cô vẫn muốn kéo anh về với mình. Giờ nghĩ lại, cô bỗng nhận ra hồi đó chưa lần nào cô hỏi Lục Ứng Khâm có muốn ở bên cô hay không. Cô đã quen với việc, nếu cô đã thích cái gì thì cái đó nhất định phải là của cô.

Trước kia, Trình Đoan Ngọ lại không biết rằng Lục Ứng Khâm lại căm ghét mình đến như vậy, đến mức anh ta hủy hoại tất cả những gì thược về cô rồi tàn nhẫn đẩy cô xuống một vực sâu xa lạ, không thể nào ngoi lên được nữa…

Lần đầu gặp Lục Ứng Khâm là khi cô mười sáu tuổi. Có lẽ thực sự là số mệnh dường như anh ta được định trước là phải gặp cô, không sớm cũng chẳng muộn, vừa vặn đúng trong thời khắc đó xuất hiện trong cuộc đời cô, khiến cô vui vẻ đến mê muội. Từ đó trở đi, cô không thể cưỡng lại bản thân mình được nữa.

Lúc ấy, Lục Ứng Khâm không biết Trình Đoan Ngọ là một viên ngọc quý trên tay Trình Thiên Đạt. Bốn năm học đại học, Lục Ứng Khâm đều ở trong ký túc xá của trường. Sau khi học xong, bị thuộc hạ của TRình Thiên Đạt lôi đến Quảng Đông mưu sinh cho nên chưa một lần trở về đây. Tròn sáu năm, lần đầu tiên anh ta trở về thì gặp Trình Đoan Ngọ ở nhà Du Đông.

Lúc đó, Trình Đoan Ngọ đang ngồi chơi cùng một cậu bé bốn năm tuổi. cậu ta hình như là con trai của một đại ca xã hội đen, trên tay cầm khẩu súng lục chưa lắp đạn rồi túm lấy Trình Đoan Ngọ hỏi nọ hỏi kia.

Một đưa trẻ còn non nớt, một cô gái không hiểu biết nhiều, một lớn, một nhỏ chụm đầu lại, nghịch khẩu súng chết người kia. Trình Đoan Ngọ giải thích cấu tạo của khẩu súng cho thằng bé luyên thuyên và sai bét. Lục Ứng Khâm nhìn thấy cảnh tượng đó mà không nhịn được bật cười. người vốn chuyên nghiên cứu rất sâu về các loại máy móc và rất chuyên nghiệp như anh ta chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà lại bước đén, cầm lấy khẩu súng.

“Đây là một khẩu súng lục, tên tiếng anh là Revoler.” Anh ta lắp ráp khẩu súng một cách thuần thục. Vì trong súng không có đạn nên anh ta kéo cò súng