ũng cướp được tờ giấy kia, vừa mở ra đã nhìn thấy bên trong chỉ viết có năm chữ cực xấu – Hải Đường hoa bất thác.
Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, lật qua lật lại mấy lần, hỏi: “Ngũ ngôn đâu?”.
Sách La Định chỉ câu kia: “Vừa đủ năm chữ mà!”.
Hiểu Nguyệt cuộn tờ giấy lại đánh hắn: “Cần có bốn câu, ngươi lại chỉ viết một câu mà dám nói là Ngũ ngôn tuyệt cú hả!”.
“Tuyệt cú chẳng phải là một câu sao, chứ còn muốn mấy câu nữa?”. Sách La Định vẫn không phục.
“Ngươi đần chết.”. Hiểu Nguyệt giải thích cho hắn: “Cần phải có ba câu nữa, hơn nữa, sao lại viết Hải đường hoa bất thác chứ? Chẳng có vần điệu gì hết!”.
Sách La Định cầm bài của mình lại, vừa quay đầu đã thấy bốn phía mọi người đang cười mình rồi.
Đám người Đường Tinh Trị vừa mới nghe được câu “Hải Đường hoa bất thác” đã cười văng, Trình Tử Khiêm ngồi trên một cái ghế đá cũng chỉ biết lắc đầu – Tên Sách La Định đó mù chữ mà!
Sách La Định khoanh tay bứt rứt – Phải viết ba câu nữa sao?
Suy nghĩ một chút, hắn lại nhìn thấy mấy cánh hoa nhỏ màu đỏ dưới sương sớm rất đẹp, liền viết thêm một câu: “Dã hoa dã đỉnh hảo.”.
Hiểu Nguyệt ngồi phía sau đỡ trán, Hồ Khai bên cạnh cũng nhìn thấy, đập bàn cười ngặt nghẽo.
Lúc này mọi người cũng chẳng chuyên tâm viết nổi nữa rồi, tò mò không biết câu thứ ba Sách La Định sẽ viết cái gì.
Sách La Định chống cằm suy nghĩ thật lâu – Câu thư ba viết gì bây giờ?
Lúc này, chẳng biết từ khi nào Tuấn Tuấn đã chạy vào sân thư trai Hải Đường, chắc là nó thấy chỗ này náo nhiệt quá nên đến, lúc này nó đang nằm bên chân Trình Tử Khiêm, vẫy đuôi nhìn Hiểu Nguyệt trong phòng học, còn vẫy đuôi nhìn Sách La Định nữa.
Sách La Định vừa nhìn thấy ý thơ đã dâng trào, viết câu thứ ba: “Cẩu nhi vĩ ba dao.”
Bạch Hiểu Nguyệt che mặt, mọi người xung quanh nhịn không được cười lớn, tất cả đều nóng lòng muốn biết lát nữa Bạch Hiểu Phong thấy bài thơ này rồi sẽ phản ứng thế nào, xem ra Sách La Định sẽ phải bắt đầu học lại từ Tam Tự Kinh rồi.
Câu thứ tư….
Sách La Định chống cằm, nghiêng người tựa vào bàn ngủ gật, dù sao thì cũng còn đến nửa canh giờ nữa mà, kiểu gì chẳng nghĩ ra.
Lúc này, Thạch Minh Lượng đã viết xong ba bài cho cả ba huynh đệ của hắn rồi, bọn Đường Tinh Trị bắt đầu chép lại.
Thạch Minh Lượng thấy Sách La Định bọn họ, khẽ mỉm cười, hỏi: “Có muốn ta viết giúp ngươi một bài không?”.
Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng Sách La Định cau mày.
Sách La Định ngáp một cái, rất bất ngờ mà phất tay: “Miễn đi.”.
Hồ Khai cười: “Tác Tướng quân không có cái tài của văn nhân, nhưng lại có được khí chất thanh cao của văn nhân à.”.
Đường Tinh Trị và Cát Phạm ở bên cạnh cũng cười.
Sách La Định chống cằm nhìn bốn người họ, hình như định nói cái gì đó nhưng lại lười, ngáp tiếp.
Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau nghe mà khó chịu, lúc này, Hạ Mẫn ngồi ngay trước bọn Đường Tinh Trị quay đầu lại nhìn mấy người họ một cái: “Văn nhân không chỉ cần có thanh cao mà còn cần phải thành thật, ba người đều đi nhờ người khác làm hộ còn có tư cách cười người khác sao? Ít nhất thì Tác Tướng quân còn thành thực hơn các người.”.
Nguyên Bảo Bảo nhẹ nhàng kéo Hạ Mẫn, ý muốn nói – Không cần gây gổ với bọn họ.
Đám người Đường Tinh Trị nhìn nhau một cái, sau đó cùng cười văng.
Thạch Minh Lượng chống cằm nhìn Hạ Mẫn: “Không phải Hạ tài nữ thích tài tử sao? Đổi vị rồi à? Hay là biết chắc mình không có phần thắng cho nên mới tìm mối thấp hơn?”.
Mặt Hạ Mẫn thoáng cái đỏ bừng.
Đường Nguyệt Yên ở bên cạnh cũng quay sang xem náo nhiệt, vẻ mặt ngây thơ cười đến ngọt ngào.
Đường Nguyệt Như ngồi bàn trên thì vẫn cúi đầu viết, có vẻ không nghe thấy gì.
Nguyên Bảo Bảo trợn mắt trừng Thạch Minh Lượng: “Ngươi nói nhăng cuội gì đó?”.
Thạch Minh Lượng nói xong thì quay qua nhìn Sách La Định một cái: “Sách Tướng quân, thanh cao cũng chẳng thể ăn được, bài thơ này nếu như truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến người ta cười đến rụng răng đó.”.
Sách La Định đột nhiên gật đầu một cái: “Nghĩ ra câu thứ tư rồi.”.
Mọi người sửng sốt, lại thấy Sách La Định cầm bút viết ra mấy chữ xấu xí vô cùng: “Kê Áp tra tra khiếu.”.
Mọi người nhìn nhau một cái, bài Ngũ ngôn mà Sách La Định viết chính là:
“Hải đường hoa bất thác
Dã hoa dã đỉnh hảo
Cẩu nhi vĩ ba dao
Kê áp tra tra khiếu.” (1)
Mặc dù không vẫn không niêm nhưng đọc ra nghe lại khá vần, sau đột nhiên lại có người hỏi: “Bài thơ này tên gì?”.
Mọi người quay đầu lại thì đã thấy Bạch Hiểu Phong chắp tay sau lưng vào từ bao giờ. Đám người Đường Tinh Trị liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng đang mong chờ Sách La Định bị mắng.
Ai ngờ Sách La Định lại vung tay một cái, tuyệt bút hạ xuống đề tên cho bài thơ – Tảo Khóa Chân Nhiệt Náo. (2)
Sau khi đề tên xong, Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng nhịn không được mà phì một tiếng, Hạ Mẫn cũng khẽ hé môi cười, Thạch Minh Lượng thì đen mặt, nói: “Lạc đề rồi.”.
Sách La Định cười: “Lạc đề sao? Rõ ràng ta tức cảnh sinh tình mà.”.
Thạch Minh Lượng cau mày: “Cẩu thí bất thông.” (3).
Sách La Định càng vui hơn: “Ngươi là người mà cũng biết cẩu thí bất thông à? Hay là nó nói cho ngươi biết?”.Vừa nói vừa chỉ Tuấn Tuấn ngoài
