ười mà hắn thực sự cảm kích là
Hoàng hậu ta. “Thưởng cho thị vệ thủ hạ của ngươi, mỗi người năm mươi
lượng bạc trắng.” Ta từ nhỏ đã hiểu được, quyền lực và tiền tài là công
cụ thu mua lòng người tốt nhất. “Thưởng cho Liêu cô cô và Trịnh Thái y,
mỗi người một trăm lượng hoàng kim.” Tuy rằng hai người bọn họ, một
người đã là tâm phúc của ta, một người không thể bị mua chuộc, nhưng ta
là làm cho người khác xem, người làm việc cho ta, ta sẽ không bạc đãi.
Có thưởng tất có phạt. “Người đâu, đưa Phó Hạo Minh tới Hình bộ, chờ Hình
bộ xử quyết.” Bất luận Hình bộ phán quyết hắn sống chết ra sao, cũng
không liên quan gì tới ta. Mà ta biết, dựa vào quan hệ của hắn và Thượng Quan Bùi, Hình bộ nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để hắn sống
sót.
Phó công tử, ta làm như vậy, coi như là tha cho ngươi một con đường sống,
cũng không phụ đêm trong miếu Quan Âm hôm đó. Thời khắc bị người ta kéo
ra ngoài, hắn quay đầu lại nhìn ta thật kỹ. Đôi mắt màu hổ phách kia
quen thuộc như vậy, bên tai ta lại vang lên câu nói đêm đó hắn nói với
ta: “Xá đắc xá đắc, hữu xá hữu đắc.” Đúng vậy, để giành được điều mình
muốn, hiện tại ta chỉ có thể bỏ qua. Phó công tử, ngươi bây giờ liệu có
cảm thán, khi ấy tự mình gieo họa, một lời thành tiên tri. Trong lòng ta không khỏi cảm thấy chút bi thương, hôm nay từ biệt, e rằng mãi mãi
không có ngày gặp lại.
“Nương nương, Nguyên Mỹ nhân kia nên xử trí thế nào?” Liêu cô cô cẩn thận hỏi
ta. Ta quay đầu nhìn Thượng Quan Bùi một chút, hắn nhìn thoáng qua ta
rồi lại quay đầu đi. Trong lòng ta cười lạnh một tiếng: thì ra ngươi
cũng đã rõ ràng vận mệnh của nàng ta. “Bổn cung lấy lòng dạ từ bi, để
nàng được chết toàn thây. Ban cho nàng ba thước lụa trắng đi.” Ta nhẹ
nhàng nói ra câu này. Mất đi một đối thủ ở hậu cung, cũng là một chuyện
tốt. Liêu cô cô cả kinh, không dám tin tưởng nhìn ta một chút, lại
giương mắt nhìn Thượng Quan Bùi một chút. Thượng Quan Bùi vẫn không nhúc nhích, tựa như những lời vừa rồi ta nói, hắn đều không nghe thấy gì. Ta nghĩ hắn cũng hiểu đạo lí “Xá đắc xá đắc, hữu xá hữu đắc” này. “Nô tì
tuân chỉ.” “Hoàng hậu, nàng hôm nay bị kinh hãi, nên nghỉ sớm một chút.
Khi khác trẫm sẽ trở lại thăm nàng.” Ta nghĩ hắn là vội vã muốn tới điện Từ Dương nói chuyện với Mạc Phu nhân, ít nhất phải nhắc nhở mẫu thân
hắn, hắn vẫn còn chưa ngồi vững vàng trên ngai vị Hoàng Đế này, tốt hơn
hết là đừng chọc tới ta.
Như vậy là đã đủ, giết một người răn trăm người. Người chết là ai không quan trọng, mấu chốt chính là có thể răn đe trăm người.
Mùa hè bước qua vội vã, nháy mắt đã tới đầu thu, ta vào cung cũng đã được
ba tháng. Bức tường cao của tử cấm thành vẫn tươi đẹp như ngọn lửa đỏ
rực, ngăn cách ta và thế giới bên ngoài, tựa như hai đường thẳng song
song vĩnh viễn chẳng gặp nhau. Từ sau sự kiện bát thuốc đó, Thượng Quan
Bùi cũng không còn đến điện Chiêu Dương nữa. Ta nghĩ, hắn nhất định đã
đạt thành giao ước nào đó với mẫu thân mình: Mạc Phu nhân trong khoảng
thời gian ngắn sẽ không tới tìm ta gây phiền phức, mà Thượng Quan Bùi
cũng sẽ không tới lâm hạnh ta. Một Hoàng hậu không được Hoàng thượng lâm hạnh, thì vĩnh viễn sẽ không có hoàng tử, vì thế, cuộc chiến không khói súng bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Ngày mai chính là tiết Trung thu mười lăm tháng tám, dựa theo quy củ, Hoàng
thượng sẽ triệu tập tất cả các thiên hoàng quý tộc tại điện Hi Dương,
trọng thần triều đình cũng tụ tập lại, quân thần cùng chung vui, mừng
ngày tốt lành. Đây cũng là ngày lễ long trọng đầu tiên ta tham dự kể từ
khi làm Hoàng hậu, vì thế trong lòng vẫn cảm thấy có chút căng thẳng.
Mỗi ngày ta đều nghe Liêu cô cô báo cáo với ta, đêm qua Thượng Quan Bùi
ngủ lại ở chỗ phi tần nào, ta vẫn chỉ trưng ra bộ mặt không cảm xúc, tựa như đang nghe việc vặt của láng giềng vậy, ngoại trừ gật đầu và nói “đã biết”, thì không còn chút tâm tình biến hóa gì. Nhưng mỗi khi màn đêm
tĩnh mịch buông xuống, chiếc giường khổng lồ kia đều khiến cho ta cảm
thấy sợ hãi. Tình cảnh của đêm hôm đó giống như một thước phim, từng
chút từng chút hiện lên trước mắt ta.
“Nếu như nàng không phải họ Tư Đồ, thật là tốt biết bao”. Ngón tay hắn nhỏ
dài hữu lực, gương mặt sáng ngời có thần. Đêm hôm đó ta mơ màng ngủ, còn hắn nằm ở bên cạnh ta. Nếu như hắn vĩnh viễn không trở lại điện Chiêu
Dương, vậy thì cả đời ta phải kết thúc trong cô quạnh như vậy sao? Mỗi
lần suy nghĩ này thoáng vụt qua, đều khiến ta cảm thấy nghẹt thở. Mỗi
lần như vậy, ta đều phải uống một cốc nước lớn, cố gắng hít thật sâu để
cho mình trấn tĩnh lại. Ta đang sợ hãi sao? Sợ bản thân còn chưa trải
qua những năm tháng thanh xuân, đã giống như rơi vào đầm lầy, từ từ chìm sâu xuống, mà không có khả năng cứu vãn? “Hứa cô cô, theo ta tới Ngự
hoa viên một lát. Ta tới xem điện Hi Dương đã sắp xếp ra sao rồi”.
Ta có thể cảm nhận được cảm giác sợ hãi tới nghẹt thở kia lại dần dần dâng lên, ta không dám tiếp tục ở trong điện Chiêu Dương nữa. Cuối thu, bầu
không khí trong lành, khiến cho lòng người thoải mái lên không ít. Giẫm
trên con đường mòn