phủ kín màu lá rụng vàng úa, bên tai ta tràn ngập
tiếng lạo xạo của lá khô gãy vụn dưới chân, lại có chút cảm giác vui
thích. Tựa vào lan can đứng trên cầu, phóng tầm mắt về phía hàng cây xum xuê những chùm hoa quế vàng rực rỡ ở phía xa xa, từng đợt hương thơm
thấm lòng người bao bọc lấy ta. Ngẩng đầu nhìn cung điện ngói đỏ cây
xanh thấp thoáng xung quanh và các cung nữ nội thị một mực cung kính đi
theo phía sau hầu hạ, trong lòng ta là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Những thứ này đều là ta lấy một đời tịch mịch cô liêu cùng tranh đấu
không ngừng để đổi lấy sự huy hoàng vinh quang, liệu có đáng hay không?
Mà cho dù có đáng hay không, ta còn có đường lui sao?
Bước tới phía bên kia cây cầu, liền bắt gặp điện Hi Dương rộng rãi sáng sủa, lẳng lặng nằm bên bờ Ngự hồ. Những đóa hoa sen từng nở rộ khoe sắc mùa
hè giờ đã héo tàn, cũng đã sớm bị dọn dẹp sạch sẽ. Ngự hồ được trang bị
một ngọn đèn lưu ly mới, đến buổi tối, ánh nến bên trong đèn lập lờ,
càng làm tôn thêm ánh sao và trăng sáng, sẽ là cảnh đẹp mỹ lệ như thế
nào đây? Đột nhiên ánh mắt của ta bắt gặp một lá cờ màu vàng óng bay
phấp phới, thị vệ đại nội san sát, lẽ nào Thượng Quan Bùi cũng ở điện Hi Dương? Ta cho đám tùy tùng phía sau lui xuống, chỉ dẫn theo Hứa cô cô
và hai thị vệ Ngự Lâm quân đi tới. Trong lòng ta âm thầm có một chút vui mừng, kỳ thực ta hi vọng có thể gặp hắn một lần trước thịnh yến, có thể tạo thành một giao ước ngầm, chí ít không nên để tới ngày mai, trước
mặt chúng thần lại khiến mọi người cảm thấy Đế Hậu xa cách. Cho dù là
gia đình đế vương, chuyện phu thê bất hòa cũng không thể truyền ra
ngoài. “Nương nương” tất cả thị vệ đại nội đều vội vàng quỳ xuống. Từ
sau sự kiện bát thuốc đó, uy tín của ta ở trong cung bỗng chốc được nâng cao.
Ta phất phất tay, cho bọn họ bình thân. Vừa muốn nhấc chân bước vào đại
điện, bỗng nhiên Thống lĩnh thị vệ Lý đại nhân vội tiến tới nói nhỏ một
câu bên tai ta: “Nương nương, Hoàng thượng đưa Đinh Phu nhân vào trong
điện Hi Dương”. Ừ một tiếng, ta quay lại nhìn hắn một cái, Lý Thống lĩnh lập tức cung kính cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ta. “Hứa cô cô,
không có sự căn dặn của bổn cung, tất cả mọi người đều phải ở bên ngoài
chờ đợi, không được phép tiến vào”. Ta nhấc chân tiến vào đại điện,
trong đại điện đã trang trí thêm nhiều đồ mới, đèn lồng mới, màu đỏ tươi thắm, mấy chiếc bàn gỗ đào màu đỏ sậm, đệm dựa bằng tơ lụa màu sắc rực
rỡ tỏa ra ánh sáng êm dịu lấp lánh, tất cả đều báo trước ở nơi này chuẩn bị tổ chức một bữa thịnh yến. Nhưng nhìn bốn phía, trong đại điện không có một bóng người, khắp nơi đều không thấy bóng dáng Thượng Quan Bùi và Đinh Phu nhân. Ta lập tức nâng cao cảnh giác, xà ngang và trụ đứng đổ
xuống một bóng đen dài, ngăn cách điện Hi Dương không đèn đuốc với khung cảnh bên ngoài rực rỡ sắc thu, hình thành một thế giới âm u khác.
Ta luồn tay vào bên trong ống tay áo, từ từ chạm vào ngăn túi bí mật giấu
cây dao găm, men theo góc tường đi vào phía bên trong điện. Đột nhiên ta nghe thấy một tiếng nói chuyện mơ hồ truyền tới từ bên trong. Ta hơi
cúi người, áp sát vào tường lần mò đi tới phía sau tấm rèm trong điện.
Xuyên qua song cửa sổ, nhìn thấy ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống tháp
quý phi, Đinh Phu nhân nằm nghiêng trên tháp, đắm mình trong ánh nắng
mùa thu ấm áp. Thượng Quan Bùi ngồi xổm trước mặt nàng, ngửa đầu lên
nhìn nàng, tuy ta không nhìn thấy gương mặt hắn, nhưng không hiểu sao
vẫn có thể tưởng tượng ra gương mặt ngập tràn hạnh phúc của hắn. “Tại
sao ta vẫn không thấy”. Ta kinh ngạc, giọng nói của Thượng Quan Bùi lại
có thể giống như một hài tử làm nũng. Tay trái của hắn nhẹ nhàng đặt
trên bụng Đinh Phu nhân, cằm đặt trên đầu gối nàng, ngẩng đầu nhìn nàng
chăm chú. Gió nhẹ thổi qua, ta chỉ thấy phần tóc dưới gáy hắn khẽ bay
bay, phản chiếu ánh sáng mặt trời như sợi đay đen bóng. “Vừa nãy Bảo Bảo xác thực đã đạp thần thiếp một cái, Có điều hiện tại có lẽ nó muốn nghỉ ngơi”. Giọng nói dịu dàng của Đinh Phu nhân khiến cho ngay cả ta cũng
sinh ra một cảm giác an tâm. Tay phải của nàng nhẹ nhàng mơn trớn trên
trán Thượng Quan Bùi, giúp hắn vén những sợi tóc khẽ lay động.
“Bảo Bảo bắt nạt mẫu thân”. Hắn vẫn không cam lòng, không chịu buông tha.
“Chờ con đi ra, xem cha trừng chị con như thế nào”. Hắn áp sát vào bụng
dưới của Đinh Phu nhân, cười nói đùa. Nghe thấy vậy, Đinh Phu nhân khẽ
thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn về phía bụng mình nói như tự nhủ: “Chờ
con ra đời, còn không biết có bao nhiêu người muốn trừng trị con đây”.
Lông mày nàng cau lại, dáng vẻ có vài phần giống với tư thái quyến rũ
của Tây Thi mắc bệnh. “Phu nhân!” Thượng Quan Bùi cắt ngang lời nàng:
“Ta tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ chuyện gì xảy ra với nàng và Bảo
Bảo”. Hắn nắm chặt lấy tay Đinh Phu nhân: “Ái thê, nàng không cần phải
lo lắng. Nàng chỉ cần dưỡng thân thể cho tốt, thay ta nuôi dưỡng một hài tử trắng trẻo mập mạp. Nếu như thần linh phù hộ, là một tiểu hoàng tử,
ta nhất định sẽ để nó làm Thái tử, tương lai kế thừa ngai vàng”. Giọng
nói của hắn rất k
