hơi nóng, vậy thì nhất
định là có kẻ ở trong điện sắc thuốc. “Ngươi cùng với Trịnh Thái y tới
từng cung điện trong hậu cung, tỉ mỉ, nghiêm túc cẩn thận xem xét. Nếu
như trong cung điện nào có mùi xạ hương và long diên hương, ngươi lập
tức mang tất cả mọi người ở đó, từ trên xuống dưới, đều tới điện Chiêu
Dương.” Ta lộ rõ ý cười, vẻ mặt nhu hòa. “Bổn cung cho ngươi mang cái
này đi theo” ta từ bên trong ống tay áo rộng lấy ra một khối lệnh bài
màu vàng rực rỡ. Lúc đó ta nghe thấy Thượng Quan Bùi ở bên cạnh cũng
không kìm được phát ra một tiếng “A” khe khẽ. Đúng vậy, thậm chí ngay cả hắn cũng chưa từng nhìn thấy. Khối lệnh bài này là bảo vật gia truyền
chỉ thuộc về Hoàng hậu Từ Đồ gia.
Gió xuân lướt qua gương mặt xinh đẹp, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành.
Không sai, khối lệnh bài trong tay ta chính là “Phượng Hoàng lệnh” do
Thái tổ Hoàng Đế Thượng Quan Đạt ngự bút thân thư ban tặng Hoàng hậu Tư
Đồ gia. Mặt phải của tấm lệnh bài là hình một con phượng hoàng vươn cổ
bay cao, mặt trái là hai chữ “Chí tôn” lớn, nét chữ khỏe khoắn mạnh mẽ.
Khối lệnh bài này trong truyền thuyết mang cái tên kỳ diệu – lệnh bài
“Phượng Vũ Cửu Thiên”, tượng trưng cho địa vị chí cao vô thượng ở hậu
cung của Hoàng hậu Tư Đồ gia. Nói cách khác, ta muốn thống trị hậu cung
như thế nào, ngay cả Hoàng thượng cũng chưa chắc có thể nhúng tay vào.
“Liêu cô cô, nếu như có người không chịu theo tới điện Chiêu Dương, hoặc dám
to gan phản kháng, ngươi liền phụng mệnh bổn cung, tiền trảm hậu tấu!”
Ta chậm rãi nhận trà sâm Lạc Nhi dâng lên, khẽ nhấp một chút, ngữ khí
nhẹ nhàng tựa hồ chỉ là việc đơn giản như chuẩn bị câu đối xuân đón tết.
“Lý Phó Thống lĩnh” ta nhìn về phía một thị vệ trung niên dáng người chắc
nịch: “Ngươi lĩnh một đội đại nội thị vệ đi theo Liêu cô cô và Trịnh
Thái y. Chuyện ta vừa giao phó, ngươi nghe hiểu chứ?” Ta nhìn thấy trong mắt hán tử trung niên này khát vọng thay thế vị trí của Phó Hạo Minh.
“Vi thần lĩnh chỉ!” Ta chậm rãi đứng lên, bước tới bên cạnh cửa, đứng từ xa quan sát đại đội nhân mã của bọn họ đi càng ngày càng xa. Đột nhiên cảm thấy trên người ấm áp, mới kinh ngạc phát hiện đang đứng giữa ánh mặt
trời rạng rỡ. Bất tri bất giác, mưa đã ngừng tự lúc nào, trong không khí tràn ngập mùi hơi nước ẩm thấp. Bầu trời tuy vẫn là một màu xám mờ mịt, nhưng mặt trời rốt cuộc cũng đã chọc thủng đám mây đi ra, bầu trời dần
dần quang đãng. Ta đứng giữa trung tâm ánh sáng, chói mắt tựa như phượng hoàng đắm mình trong lửa.
——[1'> Câu gốc nằm trong bài “Đạp sa hành” của Hạ Chú:
“Đương nhiên bất khẳng giá xuân phong
Vô đoan khước bị tây phong ngộ.”
Dịch thơ:
“Năm nao chẳng chịu lấy gió xuân
Dè đâu bị gió tây làm lỡ.”
(Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo)
Như vậy, tên chương có thể dịch là: Ngờ đâu bị gió thu làm lỡ——
Thượng Quan Bùi đứng dậy, tiến tới trước mặt Phó Hạo Minh vẫn đang quỳ
dưới đất, chỉ thấy hắn ngồi xổm xuống nhìn Phó Hạo Minh, tuy rằng cố sức đè thấp giọng nói, nhưng ta đứng cách đó không xa vẫn có thể nghe được
rõ ràng sự đau đớn ẩn chứa trong lời nói của hắn: “Hạo Minh ca ca, sao
ca có thể làm chuyện hồ đồ như vậy?”
Đúng, thực sự là hồ đồ, lựa chọn thời điểm Thượng Quan Bùi vẫn như cánh diều
không gió, căn cơ chưa ổn định mà xuống tay với ta, là một nước sai lầm, có thể thua cả ván cờ. Ta quay đầu nhìn về hướng hai huynh đệ bọn họ,
Thượng Quan Bùi vẫn nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Phó Hạo Minh, bởi vì hắn
quay lưng về phía ta, nên ta chỉ thấy được mái tóc đen dày buộc cao trên đỉnh đầu. Khi Phó Hạo Minh ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Bùi, ánh mắt lại
lướt qua Thượng Quan Bùi, dừng lại trên gương mặt ta. Ta gật đầu, khẽ
mỉm cười với hắn, khách khí như lời hỏi thăm người bạn cũ nhiều năm
không gặp. Chỉ thấy ánh mắt của hắn chứa đầy căng thẳng và kinh hoảng,
hắn lại cúi đầu, vẫn nói câu nói khiến trong lòng ta ngập tràn phẫn nộ:
“Tội thần cam nguyện nhận lấy cái chết!” Mặc dù là nói cho Thượng Quan
Bùi nghe, nhưng ta nghĩ có lẽ cũng là lời xin lỗi đối với ta.
Quả nhiên Thượng Quan Bùi cũng không muốn nghe lời thừa thãi này của hắn,
“xoạt” một tiếng phẩy tay đứng dậy, tức giận trở lại chỗ ngồi. “Hoàng
thượng, có lẽ người vẫn chưa dùng qua đồ ăn sáng. Không bằng cùng thần
thiếp ăn chút gì ở điện Chiêu Dương đi. Hoàng thượng long thể quý trọng, không thể để bị đói.” Ta bước tới bên cạnh Thượng Quan Bùi, cúi người
khẽ giọng đề nghị. “Trẫm không đói. Hoàng hậu cứ dùng trước đi.” Hắn
chau mày, dáng vẻ nặng nề tâm sự. Tâm tình không tốt, thực sự là ảnh
hưởng tới khẩu vị, ta cười nhạt trong lòng. Mà hiện tại khẩu vị của ta
lại rất tốt. Ta chậm rãi thưởng thức chút cháo gạo thơm và vài món ăn
thanh đạm.
Ta chắc chắn sẽ tra ra được nguồn gốc sự việc, ta không hoài nghi chút nào về năng lực tìm ra thủ phạm của Liêu cô cô. Hậu cung cấm uyển này, nhìn bề ngoài huy hoàng lộng lẫy, kỳ thực cũng chỉ là một chiếc lồng vàng mà thôi. Muốn tìm ra người này, chỉ là vấn đề thời gian, vì người đó có
chạy lên trời cũng không thoát nổi.
Dùng xong đồ ăn, vào lúc ta đang súc miệng, thì nhìn thấ
