Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Heo Yêu Diêm Vương

Heo Yêu Diêm Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216120

Bình chọn: 8.00/10/1612 lượt.

phải trị địa phủ các ngươi tội lấy quyền làm chuyện

ác."

Tất Mặc Kỳ nhướn mày lên, quay đầu nhìn sang quỷ sai

đang rúm ró phía sau.

Quỷ sai nhỏ tiếng giải thích: "Là Đại vương muốn

dùng hồn phách tươi mới tiếp đãi khách khứa, trong địa phủ không có hồn phách

mới nhận, cho nên…”

Tất Mặc Kỳ lòng thầm chửi rủa, anh thật sự là nhàn rỗi

tự tìm phiền phức rồi.

Anh biết Bắc Âm Vương vẫn luôn tàn bạo, không coi mạng

người ra gì. Anh cũng mấy lần nghe nói Bắc Âm Vương dùng hồn người để tiếp đãi

khách khứa ma giới. Chỉ là ác hồn, tội hồn thì cũng bỏ đi, nhưng lại thấy bảo

còn dùng cả lương hồn để làm chuyện như thế. Anh tuy phản cảm căm ghét, nhưng

cũng biết đạo sáng suốt giữ mình, từ trước đến nay chưa từng hỏi han nhúng tay,

giả vở như không hay.

Nào biết hôm nay lại bắt gặp việc ác tại trận thế này.

Đụng phải thì cũng thôi, lại còn khí thế hiên ngang đồng lõa giúp kẻ xấu, chẳng

trách cô gái kia lại tỏ thái độ coi thường mình đến vậy.

Tất Mặc Kỳ cảm thấy cơn giận trào lên, vô cùng khỏ

chịu, nhưng sự việc đã thế này, anh cũng chỉ có thể hung dữ gườm mấy tên quỷ

sai kia, chắp tay nói với cô gái: "Đám quỷ sai thực sự đã làm không đúng,

tôi sẽ trừng phạt bọn chúng đích đáng, đa tạ cô nương chỉ ra chỗ sai", nói

xong khuôn mặt đen sì định lôi quỷ sai đi,

"Hừ, thượng bất chính, hạ tắc loạn1,

sao có thể nói thành dễ nghe như thế. Địa phủ các ngươi hành sự như vậy đâu chỉ

mới ngày một ngày hai, làm việc tàn ác, tiêu dao không được lâu đâu.”. Cô gái

kia bình thân, chậm rãi nhạo báng mấy câu.

Tất Mặc Kỳ quay người nhìn cô, bóng dáng màu đỏ đó

dưới những tia nắng mặt trời, tỏa ra ánh sáng đẹp mắt, cô hùng dũng hiên ngang,

không hề sợ hãi. Tất Mặc Kỳ nhìn thẳng vào mắt cô, hai người dùng ánh mắt giao

đấu với nhau, sau đó anh không quay đầu lại nữa, kéo các quỷ sai rời đi.

1 Thượng

bất chính, hạ tác loạn: Bề trên không quang minh chính đại, kẻ dưới ắt làm

loạn.


Ba ngày sau, thủ hạ của Tất Mặc Kỳ mang về tin tức anh

muốn biết, hóa ra cô gái đó tên là A La, cùng huynh trưởng Diêm La mới gia nhập

thần giới chưa lâu. Hai huynh muội này pháp lực cao cường, thân thủ bất phàm,

lại là những người trừ ác phục thiện, cũng đã làm được không ít việc tốt, nhận

được sự tán thưởng sâu sắc của thần tộc. Trước mắt, thần tộc đang bàn bạc phong

cho bọn họ chức vị gì đó.

Tất Mặc Kỳ nghe rồi tiếp tục uống rượu, chẳng nói lời

nào, thuộc hạ kia đứng như trời trồng chẳng biết phải làm sao, cuối cùng đành

lui ra ngoài.

Lại qua mười ngày nữa, Tất Mặc Kỳ tuần tra quay về,

nhìn thấy trước cửa đại điện có mấy quỷ sai tùy tùng của Bắc Âm Vương đứng,

liền biết Bắc Âm Vương lại đang bày tiệc mời khách. Anh có thể tránh thì tránh,

đang định đi theo đường vòng, lại nhìn thấy hai vị phó vương khác cùng bước vào

đại điện, anh tiện miệng hỏi thăm quỷ sai: "Hôm nay ai đến thế?".

"Bẩm Tất Vương, là Thái Ất Chân Nhân đưa một cặp

huynh muội mới nhập thần giới đến gặp Đại vương."

Thái Ất Chân Nhân? Thật là nhàn rỗi không có việc gì.

Tất Mặc Kỳ không ngừng bước chân, đi về cung điện của mình.

Thái Ất Chân Nhân, người đó nhìn không vừa mắt Bắc Âm

Vương rất lâu rồi, luôn muốn đến thuyết giáo bảo địa phủ thay đổi phương thức

quản chế đối với hồn phách loài người. Đáng tiếc Bắc Âm Vương từ trước đến nay

không coi ông ta ra gì. Lần này ông ta lại muốn đến làm việc công cốc.

Đột nhiên, Tất Mặc Kỳ dừng bước, quay người lại hỏi:

"Ngươi vừa rồi nói, cùng đi với Thái Ất Chân Nhân, là một cặp huynh muội

mới nhập thần giới?".

"Bẩm Tất Vương, đúng như vậy."

"Bọn họ là ai?"

"Nghe nói là hai huynh muội tên Diêm La và A La,

tình hình cụ thể thì không rõ lắm. Nhưng mà..." Quỷ sai kia tra mặt ra,

sán đến nhỏ giọng cười hì hì nói: "Muội muội kia dung mạo như hoa như

ngọc, mấy vị vương khác cũng qua đó rồi".

Ẩn ý trong câu nói này, Tất Mặc Kỳ đương nhiên hiểu.

Anh đã nói rồi mà, một Thái Ất Chân Nhân, dăm bữa nửa tháng lại đến tìm phiền

phức, làm sao còn có thể gọi mấy kẻ kia ra mặt khoản đãi, hóa ra vì có sự hiện

diện của mỹ nhân.

Tất Mặc Kỳ cũng hiếu kỳ, quay người đi về phía đại

điện, anh muốn xem xem, mỹ nữ nóng nảy chính nghĩa lần trước, hôm nay đang chơi

trò gì.

A La của lần này rất khác lần trước. Cô mặc áo hoa,

đầu cài trâm phượng, gương mặt trang điểm tinh tế, yên tĩnh ngồi phía sau huynh

trưởng.

Người tên gọi Diêm La kia, nhìn thế nào cũng thấy chỉ

có ba phần giống với A La, mang vẻ đẹp của một đấng trượng phu. Anh ta tướng

mạo đường hoàng, khí thế lấn áp người, chỉ ngồi ở đó thì đã khiến người ta

không dám coi thường rồi.

A La ở phía sau hơi cúi mặt xuống, trong đại điện này

ngoại trừ cô ra, còn lại đều là đàn ông, cô khép nép ngồi sau lưng huynh

trưởng, cũng hiện rõ mấy phần e thẹn động lòng người.

Đợi khi Tất Mặc Kỳ khôi phục được thần trí, mới phát

hiện mình cũng giống như các vị chủ nhân khác trên điện, đang nhìn chăm chú A

La này. Anh rời ánh nhìn, lại hướng đến cặp mắt phảng phất như nhìn thấu tất cả

kia của Diêm La.

Tất Mặc Kỳ đột nhiên rất muốn cười, lẽ nào vị quân tử

ngh