m làm gì vậy?".
"Huyền Thiên Ngọc Nữ hy vọng em có thể quay về vì
đại nghiệp cứu thế. Với uy danh của em năm đó, ma giới có lẽ cũng rất lo lắng
em sẽ trở thành mối đe dọa lớn."
Chúc Tiểu Tiểu cười ha hả: "Khi đó em còn có uy
danh sao?".
"Đúng, khi đó em rất thần dũng, là tiên phong
tiếng tăm hiển hách. Thời điểm ấy vì chiến công của em, ngay đến lợn tinh cũng
tăng thêm được ba phần thần khí."
Chúc Tiểu Tiểu vui quá mức: "Ha ha, Trư Bát Giới
phải không?".
Nghiêm Lạc nhìn cô, không nhịn được cười: "Rõ
ràng biết mình đang rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, em còn có thể đùa?".
"Còn chưa đến mức chết ngay trước mắt, vẫn chưa
thể coi là nghiêm trọng." Chúc Tiểu Tiểu trấn tĩnh lại, tiếp tục chen vào
lòng Nghiêm Lạc.
Nghiêm Lạc vỗ vỗ đầu cô: "Em phải bảo vệ mình
thật tốt, bắt đầu từ bây giờ, bất luận là đi đâu cũng không được một mình, tốt
nhất nên tìm Happy hoặc Smile đi cùng. Không được ra ngoài làm nhiệm vụ. Trong
thời gian không có anh bên cạnh, em cũng không thể lười nhác, phải luyện tập
thật tốt, anh sẽ dặn dò bọn họ giám sát quản thúc em".
Chúc Tiểu Tiểu chun mũi lại: "Em biết tự giác mà,
đâu cần phải giám sát quản thúc".
"Em là dễ xảy ra chuyện nhất, không để ý không
được."
"Đâu có." Chúc Tiểu Tiểu không thừa nhận.
"Pháp thuật anh dạy em, đều nhớ rõ cả chứ?"
“Nhớ kỹ rồi.”
"Sợi dây chuyền đừng gỡ xuống, Diêm Vương chú
cũng phải cẩn thận dùng, còn có cả thuật chiêu gọi lần trước dạy em, gặp phải
nguy hiểm em cứ thi triển, anh sẽ đến ngay."
"Biết rồi." Cô nói chuyện câu được câu
chăng, mi mắt bắt đầu nặng trĩu. Cuối cùng chỉ còn nhớ trước khi ngủ say,
Nghiêm Lạc đã nói với cô, anh và A Mặc phải tới thành phố C, ở đó nhiều khả
năng có ma thần xuất thế, bọn họ phải đi xử lý.
Ngày hôm sau, khi Chúc Tiểu Tiểu tỉnh dậy, Nghiêm Lạc
đã không còn bên cạnh. Smile cùng Bát Bát đang chơi trong phòng khách đợi cô.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn thấy Smile, nhớ lại phản ứng cổ quái của anh khi lần đầu
gặp mặt, cô cuối cùng cũng hiểu vì sao rồi.
Smile rõ ràng đã được Boss dặn dò, anh đặc biệt đến
giúp Tiểu Tiểu dọn nhà, hai người rất nhanh chóng thu dọn hành lý rồi xuất
phát, cả đoạn đường thao thao nói chuyện.
Chúc Tiểu Tiểu biết Smile là Bạch Vô Thường rồi, đương
nhiên có cả bụng hiếu kỳ muốn hỏi, Smile nói anh sớm đã muốn kể cho cô những
chuyện cũ, nhưng lại bị Happy cảnh cáo, bảo rằng cô hoàn toàn không còn nhớ
những chuyện năm đó, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, không cho anh làm
phiền đến cô.
Bây giờ cuối cùng không phải bí mật nữa, hai người nói
đến mức quên cả trời đất, sau đó quyết định giữa đường dừng xe tìm một quán cà
phê gọi đồ ăn sáng, vừa ăn vừa tán chuyện. Chúc Tiểu Tiểu được nghe rất nhiều
chuyện thú vị của mình năm đó, bị chọc cho cười suốt cả buổi.
Smile đang nói rất hăng, đột nhiên nhìn khách sạn phía
đối diện kia thì lập tức im lặng. Chỉ thấy ba chiếc xe cảnh sát vừa lái đến
cổng lớn khách sạn, có mấy cảnh sát xuống xe đi vào bên trong. Smile nheo mắt
lại, nhìn một hồi lâu, Tiểu Tiểu cũng trầm ngâm đánh giá khách sạn đó, quan sát
mãi chẳng phát hiện điều gì, cô hiếu kỳ hỏi: "Làm sao vậy?".
Smile không kịp giải thích, vội vã gọi điện thoại:
"Hồ Dương, khách sạn Hải Dật Hằng Nhã của đường Trung Hoa xảy ra chuyện gì
vậy? Tôi nhìn thấy người của các ông. Được, ông hỏi chút xem, còn nữa, thông
báo bọn họ lập tức rời đi, trong tòa nhà đó có tà khí rất nặng. Tôi chưa vào,
chưa nói rõ được, nhưng nhất định là không an toàn. Người của các ông không có
trang bị, bảo bọn họ lập tức rời đi, tôi thông báo công ty đến giúp".
Chúc Tiểu Tiểu thấy anh tức tốc gọi điện, cũng cảm
giác thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cô đột nhiên nhớ ra. Khách sạn này
hình như là sản nghiệp của nhà Vu Lạc Ngôn, có một lần bạn học tụ tập, anh từng
nói muốn đến chỗ này làm. Nghĩ tới đây Chúc Tiểu Tiểu lo lắng, vội nói:
"Smile, trong khách sạn này có vấn đề sao? Chỗ này hình như của nhà bạn
tôi mở".
"Bên trong rất nhiều tà khí, nếu tiện, hãy bảo
bạn cô trong vòng hai ngày đừng nhận thêm khách, đợi chúng ta xử lý xong thì
lại kinh doanh."
Chúc Tiểu Tiểu có chút khó xử, chuyện này đúng là
không biết phải nói thế nào, nhưng nghĩ đến sự an nguy của mọi người, cô vẫn
bấm máy gọi cho Vu Lạc Ngôn. Điện thoại rất lâu mới được kết nối, giọng nói của
Vu Lạc Ngôn nghe có vẻ hơi mất tinh thần. Chúc Tiểu Tiểu nói chuyện khách sáo
vài câu, lắp bắp nói cô đang ở đối diện khách sạn, một người bạn của cô hiểu
biết về pháp thuật, cảm thấy khách sạn có vài thứ không sạch sẽ tác quái, cho
nên muốn cảnh báo với anh một chút.
Vu Lạc Ngôn trầm ngâm rất lâu không nói gì, Tiểu Tiểu
thật sự sợ anh nghĩ cô bị thần kinh, sẽ dập điện thoại, nhưng sau một hồi, lại
nghe thấy Vu Lạc Ngôn lên tiếng: "Vì sao gần đây bên cạnh anh luôn xuất
hiện những chuyện như vậy. Tiểu Tiểu, dù gì em cũng có bạn hiểu về thứ đó, anh
không sợ phải nói với em, thời gian này anh không tới tìm em, là bởi vì anh
bệnh rồi, anh bị thứ bẩn thỉu quấn lấy, giày vò suốt bao lâu nay. Nhưng mấy
ngày trước đã có một đại sư bắt m
