han, chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng hành vi này của cô là vô cùng ấu tri... ngay cả bản thân cô cũng không ngờ, nhìn thấy những cái áo phông thú vị này, bản thân cô lại không chống lại được cám dỗ. - Của anh đâu? - Giang Nhan lanh lùng hỏi. - Cái gì? - Vân Vy nghi hoặc hỏi lại. - Chẳng phải em nói là áo đôi sao? - À... - Lẽ nào... Cô sợ anh sẽ chê cười nên không định mang đồ ra, mà cho dù có mang ra anh cũng sẽ không mặc. Thật không ngờ anh lại chủ động hỏi. Cô ngoan ngoãn đưa cái túi đựng áo ra. Bên trong là một cái áo phông màu vàng to hơn một chút, bên trên còn có in dòng chữ: Tôi cầm thìa! Giang Nhan không nhịn được cười khi nhìn thấy dòng chữ ấy. Vân Vy mua hai cái áo này có phải vì những dòng chữ in trên đó? Đó là sự thực. Mặc bộ áo đôi này đi vào trong nhà hàng, mọi người đều nhìn họ bằng ánh mắt kì lạ. Có thể họ cho rằng hai người là những sinh viên vừa mới tốt nghiệp. - Xin lỗi quý khách, cửa hàng chúng tôi chi phục vụ cho những khách hàng có thẻ hội viên ạ! - Nhân viên phục vụ vội vàng xin lỗi. - Tôi có thẻ hội viên đây! - Giang Nhan đi đên bàn làm thủ tục. Cô lễ tân cầm thẻ hội viên của Giang Nhan lên, lại xác nhận thêm vài lần nữa rồi nói: - Chúng tôi ở đây chỉ cho phép bản thân hội viên dẫn khách đến thôi ạ! Cũng chẳng thể trách người ta được. Giang Nhan mặc áo đôi vào trông lại càng đẹp trai và trẻ trung, chẳng khác gì so với những năm trước đây. Nếu nói anh là sinh viên thì cũng chẳng có ai nghi ngờ cả. - Ôi, anh là hội viên sớm nhất ở chỗ chúng tôi ạ, chỉ có điều có một số thông tin của anh đã thay đổi, vì vậy chúng tôi phải đổi lại thẻ cho anh Thời tiết tuần này nóng nực đến khó chịu. Mọi người đến đây đều là để tránh nắng nên giá phòng đắt đỏ đến đáng sợ, hơn nữa lại chỉ còn có một phòng. Cho dù Giang Nhan có thẻ vàng, có quyền ưu tiên thì cũng chi có thể thuê được một phòng mà thôi. Căn phòng còn lại này được bài trí khá đẹp. - Phòng rất rộng, lại gần bờ biển, có thể nhìn thấy quang cảnh bãi biển, chúng tôi cũng sẽ phục vụ rượu vang vào bữa tối cho quý khách! Nghe những lời này của cô lễ tân, Vân Vy cũng thấy có chút động lòng. Mặc dù chưa vào ở trong phòng nhưng cứ nghĩ đến việc bờ biển chỉ cách mình có vài bước chân là cô lại cảm thấy không sao chống lại được cám dỗ. Thế nhưng... dù gì... cô và Giang Nhan cũng là hai người... ở chung một phòng thì không hay cho lắm! - Hay là để tôi dẫn hai anh chị lên xem phòng! Căn phòng vừa sạch đẹp vừa rộng rãi, được thiết kế và trang trí theo phong cách châu Âu phảng phất chút phong vị lãng mạn của Pháp. Nhà vệ sinh vừa sạch sẽ vừa rộng rãi, bên cạnh bồn tắm mát xa còn có cắm hoa hồng tươi. Cửa sổ được mở tung, gió từ ngoài biển lùa vào mát rượi, cái rèm cửa màu trắng tinh bị gió thổi tung bay. Bên cạnh cửa sổ còn có một cái đàn piano. Cô lại thấy có chút động lòng. Cô nhân viên phục vụ đã thành thạo pha trà ở ngoài phòng khách, sau đó bê một cốc trà đến đưa cho cô: - Tôi sẽ làm thủ tục cho anh chị! Lần này thì Vân Vy không thể từ chối được nữa. Giang Nhan đi theo cô ta làm thủ tục, Vân Vy ở lại, thỏa thích ngắm nghía từng góc nhỏ trong căn phòng tuyệt đẹp. Điểm đến cuối cùng trong căn phòng là phòng ngủ. Một chiếc giường theo kiểu dáng châu Âu rất to, ga trải giường màu trắng, trên đó có hai hình trái tim được xếp bằng cánh hoa hồng đỏ rất đẹp. Ngụ ý là gì không cần nói cũng biết. Nghe thấy có tiếng Giang Nhan mở cửa, Vân Vy liền vội vàng chạy ra ngoài như một kẻ vừa làm xong chuyện xấu xa gì vậy. Cô nhẹ tay đóng cửa lại, mặt đỏ bừng, đứng ngây ra một chỗ, mặt nghệt ra nhìn Giang Nhan: - Mình không thể ở phòng này được! Giang Nhan dừng bước hỏi: - Sao thế, em không thích à? - Vì hai chúng ta... ý của em là lãng phí quá! - Không biết đây có phải là khách sạn cho các đôi tình nhân hay không mà đâu đâu cũng thấy cách bài trí khiến cho người khác phải đỏ mặt thế này. Em không thích phong cách bài trí ở đây! - Vân Vy nhăn mũi nói: - Nên bình thường một chút thì tốt hơn! Giang Nhan bỗng bật cười. Giang Nhan và Vân Vy nắm tay nhau đi ra ngoài. Không khí ở biển quả nhiên là mát mẻ và dễ chịu. Trong khi Giang Nhan chạy đi mua vé bể bơi thì Vân Vy đi mua hai cây kem và ngồi Có rầt nhiều trẻ con được bố mẹ cho đến đây chơi, thế nên ở nơi này, kem là món được vô cùng ưa chuộng. Mọi người xếp hàng mua kem càng lúc càng dài, đúng lúc ấy thì chẳng may máy bán kem bị hỏng, chủ cửa hàng đành phải ngừng bán kem và cho gọi người đến sửa máy. Đám đông chán nản giải tán. Trong tình trạng đó, một số ít người có kem để ăn đã trở thành đốì tượng ngưỡng mộ của mọi người. Nhất là cô, mỗi tay một que kem. Một cậu bé mặt mày đỏ hây hây trông thấy Vân Vy cầm kem liền mạnh dạn chạy đến, chớp chớp mắt, nói: - Cô ơi, cô cho cháu hai que kem của cô có được không? Cháu mang đồ ra đổi với cô! Cô dạo này rất được bọn trẻ con để ý đến. Lần trước vô tình gặp Tô Tần cũng là do cô bị hai đứa nhóc ấy để ý đến. - Được! - Cô hào phóng đưa một que kem trên tay mình cho thằng bé: - Cây kem này cô đã ăn rồi, nếu không cũng sẽ cho cháu nổt... - Cô ngại ngùng giải thích. Thằng bé đưa kem lên miệng l