ra xem.
Chiều nay bó hoa được chuyển đến công ty cho cô.
Tô Tần.
Vân Vy quay lại nhìn Giang Nhan trong vô thức.
Nếu như không có Giang Nhan thì làm sao có Tô Tần ?
Tô Tần và Giang Nhan là bạn thân của nhau, bởi vậy cô mới quen với Tô Tần. Quan hệ giữa ba người vô cùng tốt đẹp. Thế nhưng kể từ sau khi thời gian quayngược trở lại, quỹ đạo sống của cô đã thay đổi, côkhông còn dám mộng tưởng đến quá khứ.
Không có Giang Nhan, không có Tô Tần, ngay cảnhững người bạn trước đây cũng lần lượt tan biến, chỉ còn lại một mình cô cô độc trong thành phố này.
Nhìn ánh đèn mờ ảo, đột nhiên Vân Vy lại có một ảo giác.
Thực ra tất cả mọi thứ đều không thay đổi, chỉ là giữa thế giới của cô có một phần nào đó bị cắt đi mà thôi.
Ngồi nghỉ một lát, Vân Vy chợt vội vàng gọi điện cho Giang Nhan.
- Anh đã đến chưa?
- Đến rồi!
- Ok! - Cô cười: - Còn việc gì chưa làm xong không anh? Xong rồi phải đi ngủ ngay đấy!
Giang Nhan mỉm cười:
- Em cũng ngủ sớm đi, ngày mai anh đứng ở dưới lầu chờ em nhé, phải cùng anh đến bệnh viện đấy!
Vân Vy lật cuốn tạp chí ra xem.
- Vân Vy, còn cgì không?
- Không ạ!
Giang Nhan ngập ngừng:
- Có cần anh viết cho em một bản kế hoạch không?
- Không cần đâu, em tự viết rồi đưa anh xem...
Giang Nhan không quen biết Tô Tần.
Đặt điện thoại xuống, Vân Vy nằm ngửa trên giường,tay để trên trán, mắt nhắm nghiền. Giang Nhan không quen Tô Tần, thế thì Tô Tần càng không biết cô là ai.Thế cho nên...
Tại sao cô lại cảm thấy kì lạ nhỉ? Không hiểu sao trong lòng cô lại có một cảm giác rất kì lạ!
Cô mơ màng chìm vào giấc mộng, mơ thấy cô y tá thân thiện đẩy cô đến trước cửa bệnh viện phục hồichức năng, cúi đầu mỉm cười với cô:
- Nhìn đi, bạn trai cô đến rồi kìa! Cô mơ hồ nhìn về phía trước, ánh nắng chói chang khiến cho tầm nhìn của cô mờ đi. Cô phải cố mở mắt ra để nhìn, đột nhiên thấy một bóng người đang lại gần, che đi ánh nắng gay gắt. Thân hình cao lớn, toàn thân như được phủ bởi ánh mặt trời vàng ruộm. Cô nhìn không rõ người ấy là ai. Chỉ nghe thấy cô y tá nói: - Bạn trai của cô tốt thật đấy, ngày nào cũng đúng giờ đến thăm cô! Người đó đến gần, quỳ xuống trước mặt cô. Cô chớp chớp mắt. Cô y tá nói với anh: - Tôi bảo anh mua những thứ mà cô ấy thích đem về đây, anh đã mua được cái gì rồi? Anh giơ một cái túi ni lông ra trước mặt cô. Cô nhìn vào trong đó, bên trong là những khối màu đen sì sì. Cô y tá bật cười: - Khối máu tụ trong đầu cô ấy đã đè lên phần mắt, cô ấy nhìn không rõ, anh có thể nói cho cô ấy nghe những chuyện cô ấy biết, kế cho cô ấy nghe chuyện quá khứ của hai người... - Cô y tá dừng lại một lát rồi nói tiếp: - Đây là cách giúp cô ấy hồi phục nhanh nhất! Anh cầm đồ vật ở trong túi ni lông ra, định nhét vào tay cô nhưng cô nhất định không chịu cầm. Anh nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay cô, muốn tạo niềm tin cho cô. Cô y tá cố gắng khơi gợi - Anh ấy là bạn trai của cô, cô còn nhớ không? Anh lặng lẽ nhìn cô, cô lặng lẽ ngồi trên xe lăn, đầu óc trống rỗng. Cuối cùng tay cô cũng mở ra, anh đặt món đồ đó vào lòng bàn tay cô, sau đó cố thử cử động bàn tay của cô. Món đồ đó bị cô bóp đến chẳng ra hình dạng gì, anh thả tay cô ra, món đồ mềm nhũn kia rơi vào lòng bàn tay anh. Không biết anh đã làm thế nào và vừa lắc người một cái, anh đã biến thành một con gấu winny rất đẹp. Cái bụng của con gấu winny lồi ra bên ngoài áo. Nó lười biếng vươn vai, trông thật đáng yêu! Cô y tá nói: - Sau khi bị tổn thương, người ta thường mất đi niềm tin. Đây là chuyện thường gặp, anh phải kiên nhẫn. Nếu như người nhà cô ấy đã chọn anh làm người giúp cô ấy hồi phục, điều đó chứng minh rằng mọi người đều biết trong lòng cô ấy, anh chính là một người vô cùng quan trọng. Như vậy là đủ rồi! Sẽ có một ngày cô ấy sẽ nhớ ra anh và mọi chuyện sẽ có chuyển biến tốt đẹp! - Cô y tá nói xong liền chỉ vào anh và hỏi cô: - Anh ấy là ai? Cô có còn nhớ không? Sau khi cô y tá đi, anh bắt đầu bón nước cho cô uống. Anh có vẻ rất vụng về, làm rớt nước lên tay cô mấy lần liền. Cô cảm thấy anh không biết cách chăm sóc người khác. Anh chẳng mấy khi nói chuyện. Cô cảm thấy anh chẳng giống như những gì mà cô y tá kia nói, vui vẻ chăm sóc cho cô, ít nhất thì cô vẫn chưa tìm thấy được bằng chứng rõ rệt. Anh thích sự sạch sẽ, càng thích sự yên tĩnh, thường ngồi một góc đọc sách hàng giờ liền. Cô chỉ mờ mờ nhìn thấy những món đồ trên tay anh. Khi cô cảm thấy chẳng có chút thú vị nào, anh dường như lại hiểu được ra điều gì đó, liền đưa món đồ trong tay lại g Những kí hiệu kì lạ cô nhìn chẳng rõ. Cô chỉ là một bệnh nhân mới hồi phục. Cô cố gắng đẩy cuốn sách ấy xuống đất. Cô tưởng rằng một người như anh chắc chắn sẽ dễ dàng bị cô chọc giận, sau đó tức tối cầm đồ đạc đi thẳng. Quả nhiên anh cầm món đồ đó lên, ngẫm nghĩ một lát rồi bỏ đi. Cô y tá lại đến thay anh chăm sóc cho cô. Một lúc sau, anh quay lại. Anh đặt món đồ đang cầm trên tay xuống trước mặt cô. Đó là một cuốn truyện cổ tích, những câu chuyện cổ tích có hoàng tử và công chúa với những tình tiết hết sức cũ kĩ. Anh quỳ xuống đặt cuốn sách trước mặt cô, có sách để đọc còn tốt hơn là