Disneyland 1972 Love the old s
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323092

Bình chọn: 9.00/10/309 lượt.

m lòng như vậy. Giống như thực sự có một sinh mạng với trái tim đang đập thình thịch.

Phía sau bức ảnh, Mã Ly viết vài dòng:

Sao hả? Nhìn thấy là bé trai chưa? Sau này cậu và ông chú đó sinh một bé gái, tớ có thể cân nhắc để bé làm con dâu của tớ. Tuy nhiên điều diện tiên quyết là bé phải xinh đẹp và hiền lành như mẹ bé vậy, bằng không tớ sợ Thẩm công tử không đồng ý đâu. À, anh ấy nói kết sui gia với cậu, chi bằng tìm cái nồi…

Xem đến đây, nước mắt của Diệp Phàm rốt cuộc không kìm lại được nữa, tự chảy ra như suối.

Thế giới này chính là như vậy khiến người ta không thể nắm bắt được.

Có tình yêu trải qua giông bão, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Còn có tình yêu, lại mất phương hướng với tương lai mờ mịt. Cô muốn quay đầu lại tìm kiếm, nhưng lại phát hiện hóa ra không có gì cả… Cả ngày, Diệp Phàm suy sụp tinh thần, công việc cũng đãng trí còn làm ra một số sai sót.

Buồi chiều, chủ nhiệm Hoàng sang đây, thấy bộ dạng này của cô, tưởng vì chuyện xin nghỉ việc của Mã Ly làm cô đau lòng. Chủ nhiệm nói vài câu an ủi cảm tính, còn bảo cô về sớm một chút.

Cô gật đầu đồng ý, nhưng vì ngồi nhớ những chuyện trước kia mà thời gian tan tầm qua lúc nào không hay. Mãi đến khi mẹ cô gọi điện thoại đến, cô mới bỗng chốc bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn đồng hồ cũng gần bảy giờ rồi.

Mẹ cô cho rằng con gái xảy ra chuyên, giọng nói truyền qua điện thoại gấp đến độ muốn chết. Vì không muốn cha mẹ vọt đến cơ quan đón cô, cô đành phải điều chỉnh lại tâm trạng, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đi về.

Vừa đi ra khỏi cửa thư viện, cô lại ngẩng đầu nhìn theo phản xạ về hướng dưới tán cây ven đường ở đối diện. Nếu như là trước đây, Đoàn Diệc Phong nhất định sẽ dừng xe ở đó chờ cô. Nhưng hôm nay, dưới tàng cây đó chỉ có một chiếc xe SUV (việt dã) màu bạc xa lạ đỗ ở đó. Nhìn cảnh còn người mất như thế, cảm thấy trống rỗng.

Haiz… Diệp Phàm thở dài trong lòng, định đến trạm chờ xe buýt.

Bỗng nhiên, chiếc xe việt dã đang đậu ở dưới cái cây kia khởi động, chậm rãi chạy tới chỗ cô.

Lúc đó, Diệp Phàm đang đi tới trạm chờ xe buýt gần nhất kia. Vì đã qua giờ cao điểm tan tầm, nên ở trạm chờ cũng không có nhiều người lắm. Cô đứng lại nghỉ chưa được bao lâu, chiếc xe đi theo sau lưng cô kia vượt lên trước, dừng trước mặt cô.

Diệp Phàm ngẩn ra, cho rằng người trên xe muốn đi xuống, cho nên cô nhanh chân tránh sang một bên.

Kết quả cô đi một đoạn, chiếc xe kia cũng nhích lên một đoạn. Cô đang cảm thấy kỳ quái, thì cửa sổ xe bỗng nhiên được kéo xuống. Người đàn ông trên chiếc xe việt dã bạc đeo một đôi kính râm, vẫy tay với cô: “Vào đây.”

Hả? Diệp Phàm không rõ đầu đuôi thế nào, quay trái quay phải nhìn một chút, xác định trong trạm chờ này chỉ có một mình cô. Lúc này cô mới chỉ vào mình nói: “Tôi sao?”

“Đúng vậy, mau lên đây.” Người nọ hình như hơi sốt ruột, đưa tay kéo đôi kính râm màu đen với bản to chiếm gần hết khuôn mặt ra khỏi sóng mũi, để lộ ra đôi mắt, “Nhận ra chưa? Là anh!”

A! Diệp Phàm lúc này mới phản ứng được. Đây… đây không phải là Tần Nặc sao?

“Mau lên, anh sợ đội chó săn chụp được.” Tần Nặc nói, đẩy mắt kính về chỗ cũ.

Diệp Phàm lúc đó không suy nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy nếu đã quen biết hẳn là không sao. Cô mở cửa ngồi vào trong, mới ngồi xuống ghế cô đã hơi hối hận rồi.

Sao lại vào xe cơ chứ? Không phải Đoàn Diệc Phong đã bảo cô đừng gần gũi với những người trong giới giải trí rồi sao?

Nhớ đến Đoàn Diệc Phong, tâm trạng của cô lại xuống thấp. Mặc dù suốt ngày hôm nay, cô đã nhắc đi nhắc lại trong lòng là không được nghĩ đến anh, nhưng cô vẫn vô tình hoặc dễ dàng nghĩ đến anh như vừa rồi. Nếu như sau này đều như vậy, cô thật có thể quên được anh sao?

“Này, em đang nghĩ cái gì đó?” Tần Nặc hỏi.

Diệp Phàm định thần, lúc này mới nhớ bản thân đang ở trong tình cảnh đặc biệt, lắc đầu: “Không có gì, anh có chuyện gì sao? Tôi phải về nhà, mẹ tôi vừa gọi điện thoại đến thúc giục tôi.”

“Cũng không có chuyện gì, anh muốn cảm ơn em, nhân tiện đưa cho em cái này.” Tần Nặc không biết lấy từ đâu ra một cái túi.

“Đây là cái gì?” Diệp Phàm khó hiểu mở chiếc túi ra, chỉ thấy trong đó là một chiếc đĩa CD và một số mỹ phẩm cao cấp. Cô càng cảm thấy kỳ quặc: “Cái này… cho tôi à?”

“Đúng vậy!” Tần Nặc trang nhã gật đầu, “Thật ra mấy hôm trước, khi ra bản Demo, anh đã muốn tặng em. Cảm ơn em đã nói giúp anh, để thầy Đoàn viết bài hát cho anh.”

Tần Nặc nói những lời này, nói chung Diệp Phàm đã hiểu mọi chuyện. Thì ra Đoàn Diệc Phong cuối cùng cũng nhận lời viết bài hát cho anh ta. Tần Nặc tưởng cô đã nói những lời khen ngợi anh ta, cho nên đến đây cảm ơn cô.

Diệp Phàm đem túi đẩy trở lại: “Anh hiểu lầm rồi, tôi không có nói gì cả.”

“Em đừng khách sáo vậy mà. Nếu không có em giúp, thầy Đoàn nào có dễ dàng viết ca khúc giúp anh như vậy. Cầm đi mà, chỉ một chút tấm lòng thành mà thôi.”

“Không phải đâu.” Lòng Diệp Phàm cảm thấy nghèn nghẹn, “Anh thật sự đã hiểu lầm rồi. Thật ra tôi… tôi không có ảnh hưởng lớn như vậy đâu!” Cô cố gắng để mình nhìn có vẻ tự nhiên.

Song Tần Nặc đã nhìn ra.

“Sao thế? Hai người cãi nhau à?” Anh hỏi.

“K