ý với cha của cô là sẽ trong coi toà mộ kia.
"Đông Khải đâu?" cô phải nói chuyện với anh.
"Bệnh tình của mẹ anh ta đang nguy kịch, trở lại Mỹ rồi. Chờ anh ta về rồi nói sau." Sở Ngự Tây ôm Niệm Niệm đi ra ngoài, nhiều tranh cổ như vậy, tuy được bảo vệ nhiều lớp, nhưng đứng ở bên trong lâu, cũng có chút ngột ngạt không nói nên lời.
Chỉ nhìn bức hoạ mấy lần, đã đến giờ hội quán đóng cửa.
Thương Đồng nhìn lại toà Cố Cung kia, nhớ đến những văn vật đó, e rằng mỗi một món đều có chuyện xưa chấn động lòng người, mà các triều đại khói thương binh lửa, không biết đã phá huỷ bao nhiêu.
Trong cuộc sống, cái gì là vĩnh hằng nhất?
Cho dù bây giờ tất cả châu báu đều thuộc về cô, nhưng sau khi chết thì sao? Lại không biết thuộc về người nào.
Nhưng con người vĩnh viễn không hiểu đạo lý này.
Nếu là cô, cô thà rằng vứt bỏ tất cả, thậm chí tính mạng, để đổi về sự khoẻ mạnh của Niệm Niệm.
Toà mộ kia, tốt nhất để cho nó mãi mãi phủ đầy bụi.
----- Vũ Quy Lai -----
một tháng sau, nước Mỹ.
Nghĩa trang, toàn thân Nhiễm Đông Khải là một bộ Tây trang màu đen, đứng trước hai ngôi mộ, một là của Nhiễm phu nhân, một cái khác là của em gái anh, trong trí nhớ vĩnh viễn là một cô gái nhỏ 4, 5 tuổi.
Khí trời có chút lạnh, nhưng anh vẫn không nhúc nhích.
Rơi vào im lặng thật lâu.
"Đông Khải, trời rất lạnh, mẹ cũng không hy vọng anh bị lạnh đâu." Lận Khả Hân mặc bộ đồ màu trắng, trong tay cầm một bó hoa cúc vàng, đặt xuống trước bia mộ, nhẹ nhàng đứng ở phía sau Nhiễm Đông Khải.
Nhiễm Đông Khải vẫn làm thinh như cũ.
Nhiều năm qua, anh chưa từng hưởng thụ tình thương của cha, anh nhớ rất rõ ràng, ngày đó sau khi mẹ anh nhận được tin dữ của cha anh ở trạm điện thoại, lập tức kinh hồn bạt vía, anh trơ mắt nhìn bà nắm tay em gái, từ đường cái bên kia đi về phía anh.
một chiếc xe lao nhanh tới, anh chưa kịp chạy qua, thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn bị chiếc xe đụng bay, máu tươi trào ra.
Tinh thần của mẹ anh cũng vì vậy mà thất thường rất lâu, còn bị va chạm hỏng hai chân.
Mà em gái của anh, lại chết ngay tại chỗ.
Hạnh phúc của gia đình anh, lập tức bị phá huỷ.
Nhiều năm qua, thù hận chính là thứ đã chống đỡ anh cố gắng đấu tranh, anh từng chút điều tra ra, người bạn học phát động lúc ấy chính là Sở Hán Thần, anh cố gắng xây dựng lực lượng lớn mạnh, mới về nước điều tra rõ sự thật.
Nên anh lấy thân phận con cháu đi vào nhà họ Sở, chiếm được ưu ái của bọn họ, thậm chí ngầm đồng ý cho anh và Sở Vân Hề qua lại.
Nhưng cái gì anh cũng không quan tâm, ngoại trừ điều tra rõ sự thật.
Bây giờ, mẹ anh đã chết, anh buộc phải hạ quyết tâm một lần nữa, anh không thể để bà cứ như vậy mà ra đi, anh nhất định phải tự mình đi khảo sát cổ mộ, ít nhất năm đó bọn họ bị nhốt trong phòng tối, chắc chắn vẫn còn sót lại dấu vết.
"Đông Khải?" Toàn thân của Lận Khả Hân lạnh đến phát run, cô nhẹ nhàng lắc Nhiễm Đông Khải, hy vọng có thể nhắc nhở anh, cần phải trở về.
Nhiễm Đông Khải đã hạ quyết tâm, xoay người lại, không thèm nhìn tới Lận Khả Hân, đi nhanh ra khỏi nghĩa trang.
"Đông Khải..." Lận Khả Hân đuổi theo, ôm lấy anh: "Đông Khải, em biết anh đang buồn, em cũng rất khó chịu, nhưng anh còn có em, em sẽ luôn ở cùng với anh."
Nhiễm Đông Khải từ từ kéo tay của Lận Khả Hân ra, anh mở cửa xe, thờ ơ với tình cảm dịu dàng đó.
Lận Khả Hân cũng mở cửa xe, chui vào trong xe của anh.
Nhiễm Đông Khải gọi điện thoại: "Chu Hi, đặt cho tôi một vé máy bay trở về, càng nhanh càng tốt."
Để điện thoại xuống, anh nặng nề thở ra một hơi.
"Đông Khải, anh muốn trở về Trung Quốc sao?" Lận Khả Hân có chút nôn nóng, cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ anh còn muốn Thương Đồng và đứa bé kia?
Nhiễm Đông Khải gật đầu, lạnh lùng nói: "Có một số việc phải xử lý."
"Em đi với anh có được không?"
"không cần." Nhiễm Đông Khải lái xe, chuẩn bị trở về thu xếp.
"Đông Khải, em là vợ của anh, đừng bỏ em lại vào lúc này được không? Mẹ chắc chắn hy vọng em có thể chăm sóc tốt cho anh..." Lận Khả Hân nhắc tới Nhiễm phu nhân vừa mất, làm đôi mắt của Nhiễm Đông Khải càng thêm bi thương.
Lận Khả Hân thấy anh cuối cùng cũng không phản đối, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
---- Vũ Quy Lai ----
Nguyên Đán vừa qua, khí trời còn rất lạnh.
Gió Bắc Kinh rất lớn.
Sau khi Nhiễm Đông Khải nghỉ ngơi ở khách sạn xong, đầu tiên chính là đi xem Niệm Niệm.
Trong phòng bệnh của bệnh viện Hiệp Đồng, tình hình của Niệm Niệm vẫn không lạc quan lắm, mà Tân Mộng Lan cũng ngủ mê mệt. Sở Hán Thần hoàn toàn biến thành một ông già, cả ngày ông đều nói chuyện với Tân Mộng Lan, hy vọng bà có thể tỉnh lại.
Sở Vân Hề biết được sự thật, càng trở nên trầm lặng, cũng bắt đầu gánh vác tất cả.
Nhiễm Đông Khải gõ cửa phòng bệnh, Sở Vân Hề đi tới cửa, vừa mở ra, thì thấy Nhiễm Đông Khải mặc áo khoác dài màu xanh đen.
"Là anh..." Sở Vân Hề đứng ở cửa, nhìn Nhiễm Đông Khải đã cách biệt gần hai tháng, anh đã gầy đi.
Nhiễm Đông Khải nhìn Sở Vân Hề, cũng có chút giật mình, anh lại nhìn thấy Sở Hán Thần ở trong phòng bệnh, mới biết mình không đi sai chỗ, tóc của Sở Vân Hề mềm mại buông xuống, đôi mắt to mênh mông như
