iếc chìa
khóa nhỏ. Lúc đầu, nhìn sơ qua cô không chú ý đến nhưng nhìn kỹ lại mới
thấy chìa khóa này có phần quen mắt...
————— hoa lệ phân cách tuyến —————
Bóng đêm bao phủ bầu trời, Tô Nhiễm tìm được một câu lạc bộ hút xì gà ở phía đông thành phố, ông chủ ở đây dẫn cô tới trước một tủ bảo hiểm. Cô biết mình đã tìm đúng chỗ. Ở đây nhất định cất giữ bí mật của ba, không
chừng có liên quan đến chuyện nhảy lầu này.
Chìa khóa trong túi đồ thuộc về câu lạc bộ hút xì gà này. Cuối cùng cô cũng nhớ mình thấy chìa khóa này trong hộp xì gà của ba.
Ông chủ chỉ vào một tủ bảo hiểm trong đó, cười nói: "Cô Tô, đây là ngăn tủ
mà ông Hòa dùng. Ở câu lạc bộ hút xì gà của chúng tôi đều hạ chế hội
viên, mỗi người đều có riêng một tủ bảo hiểm. Bởi vì nơi đây tính bảo
mật rất cao nên rất nhiều khách đều đem đồ trang sức quý báu hoặc văn
kiện khóa ở chỗ này. Ông Hòa chính là một trong những người đó."
"Cảm ơn chú." Tô Nhiễm cầm chặt chìa khóa trong tay, lòng bàn tay cô toát đầy mồ hôi lạnh.
Tính tình ông chủ phóng khoáng, khoa tay, "Chuyện nhỏ thôi. Được rồi, hôm nay sao ông Hòa không tới? Lâu rồi chưa gặp ông ấy."
Tô Nhiễm nước mắt lưng tròng, chịu đựng, cố gắng mỉm cười, :ba cháu, ba...gần đây không được khỏe, đang ở nhà tĩnh dưỡng ạ."
Ông chủ gật đầu, "Cho chú gửi lời thăm ông ấy, mong ông ấy sớm hồi phục."
Sóng mũi Tô Nhiễm cay cay.
Chào hỏi vài câu rồi ông chủ rời khỏi.
Tô Nhiễm run run tra chìa khóa vào ổ, vì tay cô run rẩy mà chìa khóa mấy
lần. Rốt cục, cô cũng mở được, trái tim cô cũng đập nhanh một nhịp.
Trong tủ sắt chỉ có một hộp gỗ đơn độc lẻ loi, sơn đen sáng bóng, tựa như...một cổ quan tài nhỏ đáng sợ.
Cô hít sâu một hơi, chậm rãi cầm hộp trong tay, như là đang cầm chiếc hộp
Pandora, không biết khi mở ra cô sẽ thấy điều gì, cũng không biết sẽ
mang đến kết quả thế nào.
Chiếc hộp mở ra, Tô Nhiễm sửng sốt, chỉ là một phần văn kiện?
Kiểm tra trước sau hộp một lúc lâu, cô mới thừa nhận chỉ có một phần văn kiện đặt trong nó. Văn kiện mở ra...
Sau một phút, văn kiện từ trên tay Tô Nhiễm rơi xuống...
Cô chết lặng, như vừa bị sấm sét hung hăn đánh mạnh. Mãi lâu sau, hai chân cô mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.
Cổ họng cô tắc nghẹn, hô hấp ngưng trệ, sắc mặt cô trắng bệch đến dọa
người, cả người không ngừng run rẩy. Cô nhìn trân trân phần văn kiện như nhìn thấy dã thú. Cô muốn thét chói tai nhưng lại gọi không thành
tiếng. Cô muốn khóc nhưng lại mất hết sức lực...
Rất lâu sau, Tô Nhiễm run rẩy lấy điện thoại từ trong túi xách, bấm gọi một dãy số.
Nhanh chóng, giọng nói trầm thấp quen đến không thể quen hơn từ chỗ khác
trong điện thoại truyền đến. Lúc này đây, cô nghe giọng nói đó xa lạ mà
đáng sợ vô cùng.
"Anh đang ở đâu" Cô nghe giọng nói run rẩy đến lạc giọng của chính mình.
"Nhà." Đối phương đáp một chữ ngắn gọn.
"Tôi có chuyện muốn hỏi anh."
Đầu dây bên kia lại vang lên tiếng cười nhạt, "Về đi. Xem chừng, chúng ta
cần nói chuyện nghiêm túc với nhau." Nói xong liền cúp máy.
Nước mắt Tô Nhiễm theo điện thoại mà chảy xuống, không đến một phút, cô liền dốc sức lau đôi má đẫm nước, cầm văn kiện đứng dậy rời đi.
Nếu
như, ông trời đã định trước vào ngày Giáng sinh này cô sẽ mất đi tất cả
mọi thứ. Cô cũng tình nguyện mất đi mọi thứ rõ ràng. Dù cho, đây là một
hồi khó tránh của số phận... Lễ Giáng Sinh năm nay rất lạnh. Khi Tô Nhiễm xuống xe đứng ở cửa biệt
thự, cô chỉ thấy loại lạnh này như mũi khoan, khoan thật sâu vào lòng.
Cảm giác khó chịu mà cơ thể cô chưa từng trải qua cùng với cơn đau từ dạ dày co thắt đang hoành hành trong cô. Tô Nhiễm nắm thật chặt áo khoác
trên người, hít một hơi thật sâu rồi đi vào.
Sắc mặt chị Hoa khi mở cửa cho cô đầy lúng túng, nhìn ánh mắt của Tô Nhiễm cũng không làm
sao tự nhiên lên được, lời nói càng thêm ấp úng, "Cô chủ, cô... cô về
rồi à."
Tô Nhiễm nhìn thoáng qua vẻ mặt của chị Hoa, mi tâm nổi
lên mờ mịt nghi hoặc. Vào phòng khách, cô mơ hồ ngửi thấy thoang thoảng
hương thơm như có như không trong không khí, nhạt như hoa cúc nhưng ngửi kỹ hơn lại thấy vừa phải, vốn cơ thể và tinh thần cô đang mệt mỏi nên
cũng không còn lòng dạ nào để phân biệt. Cô chỉ còn lại chút sức lực
cuối cùng, nhợt nhạt hỏi, "Anh ấy đâu?"
"Cậu, cậu ấy đang ở phòng sách." Thấy Tô Nhiễm nhìn mình, chị Hoa vội vàng dời tầm mắt.
Tô Nhiễm biết chị Hoa có việc giấu diếm nhưng rồi cũng không hỏi gì, xoay người lên lầu.
"Cô chủ..." Chị Hoa ở phía sau gọi lại.
Tô Nhiễm dừng bước, sắc mặt tiều tụy quay đầu lại nhìn.
Chị Hoa bối rối muốn nói nhưng lại thôi, một lúc lâu sau miệng hơi mở ra,
nhẹ giọng nói: "Tôi nghe nói ông Hòa mới mất hôm nay, xin cô kiềm nén bi thương."
Chua xót khổ sở khó tả quét qua lòng cô, ánh mắt của
ba lại hiện lên trong trí nhớ cô, khẽ gật đầu, xoay người lần nữa, cổ
họng cô nghẹn ngào như hóc xương cá từ lâu, cô cũng không còn khả năng
ngẫm nghĩ chị Hoa như thế nào biết chuyện này, nếu như có thể có nhiều
tinh lực suy nghĩ hơn thì cũng không thua đến mức không còn manh giáp
nào.
Cửa phòng sách khẽ khép, Tô
