ch Sơ Điệp và phu nhân cùng đi trả tiền, vừa đúng
mười triệu."
"Ba!" Lệ Minh Vũ đập mạnh lên bàn làm việc, gạc tàn thuốc trên bàn cũng rung theo. Đôi mắt anh loáng cái đong đầy tàn bạo, nguy hiểm như xoáy nước đen cuộn trào, hết sức đáng sợ.
"Mười triệu không phải là ít? Sao cô ấy lại có nhiều tiền như vậy?"
Cả ngày hôm nay, anh đều chờ Tô Nhiễm chủ động tới đây. Không ngờ, chuyện này cô đã tự giải quyết? Quả thực là sai lầm.
Đồng Hựu cũng rất ít thấy anh tức giận như vậy, càng thêm lo lắng. Anh thật
sự không biết nếu nói ra tất cả mọi chuyện thì bộ trưởng sẽ còn làm đến
chuyện gì, hậu quả khó lường. Thấy anh như vậy, Lệ Minh Vũ càng cáu
giận, quát lạnh một tiếng, "Nói."
Đồng Hựu hết cách, đành phải
kiên trì nói ra: "Em đã phái người đi dò la, nên mới biết được, Mộ
Thừa...đã về nước, mười triệu là do anh ấy đưa."
"Mộ Thừa?" Tay
Lệ Minh Vũ siết chặt, ánh mắt tối tăm dần chuyển lạnh đến đáng sợ. Mộ
thừa, lại là Mộ Thừa! Anh đột nhiên cười nhạt, "Mộ Thừa à Mộ Thừa, sao
anh cứ thích đối nghịch mãi với tôi?"
Đồng Hựu vừa nghe xong
toàn thân liền tê dại, biết kế tiếp chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt, vội vàng lên tiếng: "Bộ trưởng, hay để tìm anh ấy.."
"Chuyện Quý Hâm Dao sắp xếp thế nào rồi?" Lệ Minh Vũ bất thình lình cắt ngang anh, cảm xúc lại bình tĩnh như thường.
Đồng Hựu bỗng nghẹn họng, "Em đã thu xếp xong. Máy bay của cô ấy sáng mai sẽ tới."
"Được." Lệ Minh Vũ chợt cười, đan tay vào nhau , môi cong đầy ý vị sâu xa, "Tôi không thể đợi nỗi đến ngày mai để xem trò hay."
Đồng Hựu hoảng sợ. Nụ cười của Lệ Minh Vũ đầy ma quái... Ngày hôm sau, Bạch Sơ Điệp mới hoàn hồn lại. Bà ta vội vàng hỏi tình
hình của Tô Nhiễm. Tới bây giờ, bà ta chưa bao giờ tiếp xúc với những
người cho vay nặng lãi. Lúc đi trả tiền, suýt nữa đã bị hình xăm của
những người đó hù đến chết. Cũng may có Tô Nhiễm và Hòa Quân Hạo đi
cùng, nếu không bà ta cũng đã ngất xỉu.
Còn Bạch Lâm có lẽ do
quá mức khiếp sợ nên phải đưa thẳng đến bệnh viện. Tô Nhiễm về nhà nghỉ
ngơi một chút, nghe điện thoại của Bạch Sơ Điệp xong, cô cũng thở phào
nhẹ nhõm. Trầm tư đôi chút, cô lại gọi điện thoại cho Mộ Thừa, hẹn anh
ăn tối.
An Tiểu Đóa ăn mặc chỉnh tề, cầm giỏ xách trên sofa,
thấy Tô Nhiễm ngẩn ngơ, cô lo lắng, ngồi xuống, rồi hỏi: "Bảo bối, cậu
làm sao vậy? Khó chịu ư?"
Tô Nhiễm xoay người nhìn cô, lắc đầu,
rồi nhìn đồng hồ trên tường, thần sắc kinh ngạc, "Còn sớm mà cậu đã phải đến bệnh viện làm việc sao? Không phải cậu trực ca đêm sao? Giờ này mới buổi chiều thôi mà."
An Tiểu Đóa che miệng cười, "Hôm nay, Bác
sĩ Mộ làm ca ngày. Đương nhiên mình phải đến sớm. Cái này gọi là một
ngày không gặp nhu cách ba thu đó."
Nhìn nụ cười của cô, ngực Tô Nhiễm chua xót, sắc mặt lộ vẻ lúng túng, cất giọng hỏi: "Tiểu Đóa,
cậu...thật sự thích bác sĩ Mộ đến vậy?"
"Đương nhiên. Không phải thích, mà là yêu." An Tiểu Đóa thôi cười, hết sức nghiêm túc nhìn Tô
Nhiễm, "Tiểu Nhiễm, cậu biết không chưa bao giờ cảm giác này lại mãnh
liệt như vậy. Mình yêu anh ấy ngay từ cái nhìn cái nhìn đầu tiên, thật
lòng rất yêu rất yêu. Cho nên mình phải cố gắng hết sức để thi đỗ vào
khoa ngoại thần kinh. Đúng rồi, Tiểu Nhiễm, không phải cậu nói cậu là
bạn với anh ấy sao, nhất định phải giật bắc cầu cho mình, đợi đến lúc
tụi mình kết hôn thật, mình sẽ mời cậu tất cả kẹo mừng ngon nhất trên
thế giới. Hihi."
Tô Nhiễm gượng cười, nhưng lòng cô đầy buồn
phiền. Thôi xong rồi, nếu bị Tiểu Đóa biết Mộ Thừa cầu hôn cô thì làm
sao bây giờ đây? Bi kịch bốn năm trước với Hòa Vy, cô không muốn tái
diễn lần nữa. Tiểu Đóa là bạn tốt nhất của cô, cô tuyệt đối không thể để bốn năm trước mất đi chị gái, còn bốn năm sau lại mất đi bạn tốt.
Không, không được.
"Mộ Thừa, anh ấy...anh ấy đích thật là người đàn ông tốt, nhưng cậu cũng biết hoàn cảnh của anh ấy. Anh ấy..."
"Mình biết. Tối hôm qua, không phải cậu đã kể với mình mọi thứ rồi ư, ly dị, rồi còn nuôi con nữa. Mình không để tâm đâu. Mếu mình yêu anh ấy, vậy
mình sẽ yêu quá khứ của anh ấy, yêu mọi chuyện thuộc về anh ấy." Vẻ mặt
An Tiểu Đóa hạnh phúc lên tiếng.
Tô Nhiễm nhìn cô trìu mến, khẽ nói: "Đêm nay, mình mời anh ấy ăn cơm, cậu đi không? Coi như là chính thức làm quen."
Mắt An Tiểu Đóa sáng rực, suy nghĩ rồi lắc đầu, "Mình muốn đi lắm, nhưng
thôi. Mình muốn chờ đến khi thật sự làm việc ở khoa ngoại thần kinh, sau đó lại chính thức bái anh ấy làm thầy. Như vậy mới danh chính ngôn
thuận. Haha, ngẫm thấy sướng quá."
Tô Nhiễm đành cười.
"Trời ơi, không nói nữa đâu. Nói tiếp là bác sĩ Mộ tan tầm đó. Mình đi đây."
An Tiểu Đóa xem giờ, lập tức nhảy dựng lên, ba chân bốn cẳng chạy đến
cửa mang giầy, rồi đi."
Cửa đóng lại, Tô Nhiễm thở dài một hơi.
Mộ Thừa, có thể yêu An Tiểu Đóa hay không?
—————————————Hoa lệ phân cách tuyến————————————
Bữa tối, cô chọn ở một nơi gần biển, không náo nhiệt cũng chẳng sầm uất như Trung Hoàn, chỉ có bóng đêm và không gian lãng mạn đầy yên tĩnh. Nhà
hàng tây này không đông lắm, chỉ có lác đác một hai người khách. Dưới
ánh nến chủ