Polly po-cket
Hảo Mộc Vọng Thiên

Hảo Mộc Vọng Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213192

Bình chọn: 7.00/10/1319 lượt.

của ta, đám người Độc Vương Môn các ngươi tốt nhất tránh xa ta một chút, nếu không coi chừng chết thế nào cũng không biết!”

Nói còn chưa dứt lời, đã bị Mộc Lăng lạnh lùng nhìn lướt qua, nói: “Ngươi là đồ đệ của ta, không có nghĩa là người của Hắc Vân Bảo, muốn vào Hắc Vân Bảo phải do Tư Đồ định đoạt! Ngươi còn dám lấy chuyện này ra nói, ta sẽ đá ngươi ra khỏi sư môn.”

Vương Thập Nhị mặt đỏ lên, ngoan ngoãn thành thật nói: “Vâng… Sư phụ.”

Ba người Độc Vương Môn hận đến nghiến răng, nhưng bất đắc dĩ tên tuổi Hắc Vân Bảo quá lớn, bọn họ không dám đắc tội, chỉ có thể nén giận, cúi đầu tiếp tục ăn.

Mộc Lăng nhìn Vương Thập Nhị: “Sao ngươi lại hạ độc Ngô Yến?”

Vương Thập Nhị suy nghĩ một chút, hạ giọng nói: “Ta… ta muốn Độ Tiên Thảo của hắn.”

Mộc Lăng mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Vương Thập Nhị hỏi: “Tiểu nha đầu nhà ngươi muốn loại dược đó làm gì a?!”

Mấy người còn lại đều chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Mộc Lăng: “Độ Tiên Thảo là thứ gì vậy?”

Mộc Lăng nghẹn, vội vã uống trà, nói: “Không có gì.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, đều nghĩ làm sao mà lại không có gì được, tiếp tục nhìn Mộc Lăng.

Mộc Lăng cũng không để ý tới mọi người, vươn tay tới trước mặt Vương Thập Nhị: “Đưa ta!”[bé cưng đang trấn lột nhi đồng'>

Vương Thập Nhị nhăn mặt nhăn mũi, lấy ra một hộp gỗ nhỏ điêu khắc tinh xảo, đưa cho Mộc Lăng.

Mộc Lăng nhận lấy, nhét vào trong lòng, hỏi: “Ngươi vẫn chưa nói, muốn thứ này làm gì?”

“Muốn lấy Xạ Hương, trước hết phải dẫn xạ động dục.” Vương Thập Nhị dẫu dẫu môi nói: “Xạ Vương đã rất lâu không động dục rồi. Độ Tiên Thảo chỉ có trong Độc Vương Môn, cho nên ta trà trộn vào đó, lén trộm thứ này, Độc vương đó nhân phẩm không được tốt lắm, còn không chịu coi ai ra gì, cho nên lấy phương thuốc cha ta lưu lại, hạ độc hắn.”

Mọi người nghe xong đều hiểu rõ, thì ra Độ Tiên Thảo là loại dược này a, thảo nào Mộc Lăng khẩn trương như thế.

Mộc Lăng suy nghĩ một chút, chăm chú nhìn Vương Thập Nhị: “Ngươi rốt cuộc là muốn xạ của ngươi, hay đã chuẩn bị tốt để lấy Xạ Hương a? Ngay cả thứ dược khó có được như Độ Tiên Thảo cũng thu được vào tay rồi… Thành thật mà nói đi, rốt cuộc ngươi bái ta làm sư có mục đích gì!”

Vương Thập Nhị thầm mắng xui xẻo, gặp ai không gặp lại gặp sư huynh sư tỷ không vừa mắt này, thật vất vả lừa Mộc Lăng tin tưởng lại bị lộ rồi, cắn môi nói: “Được rồi, ta đã nói với ngươi… Tất cả đều là ta tính toán, lúc các ngươi chưa đến Đại Hắc Sơn Thành đã đi theo các ngươi, mục đích của ta chỉ có một, là cứu tình nhân của quái thúc thúc trong Bạch Đầu Sơn Trang.”

Mộc Lăng nhướng nhướng mày: “Ngươi cùng hắn có quan hệ gì? Liều mạng như thế?!”

Vương Thập Nhị bĩu nĩu môi, nói: “Hắn đã cứu mạng ta.”

“Vậy ngươi nói thẳng không phải được rồi sao?” Nhạc Tại Vân khó hiểu hỏi: “Mục đích của chúng ta cũng là lấy Xạ Hương, một đổi một, cũng sẽ không cự tuyệt, sao lại bày ra nhiều trò như vậy?”

“Cái kia… Quái thúc thúc nói như vậy tương đối xấu hổ, dù sao tất cả mọi người là người quen, cầu các ngươi, hắn cũng không muốn bị các ngươi chê cười, cũng không muốn nợ nhân tình của Hắc Vân Bảo các ngươi.”

“Ha?” Mộc Lăng chớp mắt mấy cái, một lúc lâu mới hỏi: “Người quen? Người này chẳng lẽ ta quen biết?!”

Sau khi cơm nước xong, để tránh gặp phiền phức, Mộc Lăng bọn họ về phòng nghỉ ngơi trước, Vương Thập Nhị giống tiểu bám đuôi muốn theo Mộc Lăng vào phòng, có điều tránh cho nó gây trở ngại, cho nên bị Tần Vọng Thiên đuổi ra, cuối cùng chỉ có thể ở cùng một phòng với Phùng Ngộ Thủy và Nhạc Tại Vân. Dù sao đều là tiểu hài tử xấu xa, ở cùng một chỗ đi, đương nhiên là Phùng Ngộ Thủy và Nhạc Tại Vân chen chúc trên một cái giường, Vương Thập Nhị một cái giường. Giáp Ất Bính Đinh thì nhồi nhét vào trong gian phòng thứ ba.

Mộc Lăng vào phòng rồi thì cởi giày leo lên giường ngồi xếp bằng, hai tay chống cằm bắt đầu đờ ra.

Tần Vọng Thiên ngồi vào bên giường, choàng tay giúp Mộc Lăng cởi áo choàng xuống, hỏi: “Thế nào? Còn chưa nhớ được là ai?”

“Ân…” Mộc Lăng hơi ngưỡng mặt nghĩ a nghĩ: “Ta không có bằng hữu như vậy a, hơn nữa, nếu thực sự là bằng hữu, đã sớm mở miệng gọi cứu người rồi, dù sao bệnh chính là ái nhân của hắn. Nếu không phải bằng hữu… chẳng lẽ là địch nhân? Nhưng mà ta cũng coi như là người gặp người thích, hẳn là không có cừu địch.”

Tần Vọng Thiên bị hắn chọc cho bật cười, kéo lại hôn má: “Đúng vậy, ngươi là người gặp người thích!”

Mộc Lăng giáng một tát qua, bị Tần Vọng Thiên nắm tay thuận thế đè ngã trên giường.

Hai người còn đang lăn qua lăn lại, Giáp gõ cửa tiến vào, thấy hai người đều nằm úp sấp trên giường, liền nói: “Đại ca, các ngươi tiếp tục, ta bảo chưởng quỹ nấu chút nước nóng, đổ vào bồn cho các ngươi, các ngươi làm xong vừa lúc tắm rửa…”

Nói còn chưa dứt lời, đã bị cái gối đầu Mộc Lăng phóng ra đáp trúng.

“Ai nha…” Giáp ngã ngửa, nước nóng hắt xuống chân Ất, Ất bị nóng nhảy lung tung lên.

“Đại phu, sao lại đánh ta a?” Giáp ủy khuất xoa xoa cái mặt bị đập đau.

Mộc Lăng tức giận thở gấp, một cước đá văng Tần Vọng Thiên còn đang dán dính trên người mình, quay sang Giáp rống: “Làm cái đầu