gian phòng.”
Tần Vọng Thiên nhìn nhân số một chút, gật đầu nói: “Ba phòng cũng vừa đủ.”
“Ha hả…” Lão bản nương phân phó: “Lão Tứ, chuẩn bị phòng cho khách!”
Mộc Lăng đảo mắt nhìn một vòng, khách điếm đã có không ít người, tổng cộng bốn bàn. Một bàn có vẻ như là thương nhân buôn bán, một bàn là mấy người đạo sĩ, còn có một bàn rất nhiều người ngồi, trong đó còn có mấy người có chút quen mắt.
Những người đó vừa thấy Vương Thập Nhị đi theo bên người Mộc Lăng, liền ồn ào, bọn người Mộc Lăng cũng nhận ra, chính là đám người đuổi bắt Vương Thập Nhị hôm trước. Mà bọn họ rõ ràng là mặc trang phục gia tướng, ngồi cùng bàn còn có hai người trẻ tuổi và một lão giả, ăn mặc đều rất đẹp đẽ danh giá. Lão giả kia vóc người cao gầy, da tay ngăm đen, cằm có vài ba sợi râu dài, mắt tam giác, lộ ra vài phần giảo hoạt. Ngồi chỗ chủ tọa bên cạnh hắn là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dáng vẻ đường đường, lộ ra vài phần ngạo mạn, mắt phượng môi mỏng, thoạt nhìn có chút lãnh khốc. Người thanh niên ngồi bên cạnh người này tuổi tác có vẻ trẻ hơn, xem dáng người, là một cô nương giả nam trang.
Mộc Lăng quét mắt nhìn bọn họ một cái, cũng không để ý nữa, chỉ là hỏi lão bản: “Lão bản nương, ở đây có gì ăn ngon không? Đói bụng sắp cong người rồi.”
“Có!” Lão bản nương nhiệt tình giúp bọn họ lau khô một cái bàn: “Chúng ta nơi này có thịt dê, thịt hươu muối, còn có thỏ rừng và gà rừng… Khách quan muốn gọi thứ gì a?”
Mộc Lăng nghe thấy hai mắt tỏa sáng nói: “Đều là món dân dã a!”
“Đương nhiên rồi.” Lão bản nương cười hì hì nói: “Đều là đặc sản của Trường Bạch Sơn, ở nơi khác tuyệt đối không có, rượu cũng là Thiêu Đao Tử loại tốt nhất, thời điểm băng thiên tuyết địa như bây giờ uống rất hợp!”
“Vậy các món dân dã đều dọn lên một phần, thêm một bình rượu ngon!” Mộc Lăng hăng hái gọi món.
Lão bản nương bị hắn chọc cho bật cười, cười đáp ứng: “Trù phòng, nghe thấy không! Các món dân dã đều dọn lên một phần, một bình hảo tửu!”
“Hảo!” Từ trù phòng truyền đến thanh âm lanh lảnh.
Bọn người Mộc Lăng đều ngồi xuống, lão bản nương bưng đến một ấm trà cùng bát trà, vừa châm trà vừa hỏi: “Các vị khách quan là muốn lên núi a, hay chỉ đi ngang qua?”
“Nga, lên núi.” Giáp trả lời.
Lão bản nương lắc đầu: “Vậy thì phải chờ tuyết ngừng, nếu không không thể đi được.”
“Theo kinh nghiệm của lão bản nương, tuyết khi nào mới dừng a?” Nhạc Tại Vân hỏi.
“Cái này không chắc a.” Lão bản nương cười hì hì nói: “Tuyết ở đây rơi rất thất thường, có thể tối nay sẽ ngừng, có khi sáng mai, cũng có khả năng đến hậu thiên[ngày mốt'>… Nói chung sẽ không quá ba ngày.”
Tần Vọng Thiên sau khi nghe xong phản ứng đầu tiên là thầm tính ngày, Mộc Lăng nhìn bọn họ thì nghĩ đi chơi rất vui.
Lúc này, chỉ thấy mấy đại hán ở bàn bên cạnh, cũng chính là đám người tối hôm trước đuổi bắt Vương Thập Nhị bị Tần Vọng Thiên đánh chạy nhìn chằm chằm vào Vương Thập Nhị.
“Nhìn cái gì!” Vương Thập Nhị nhăn mặt với bọn họ: “Không biết xấu hổ, nhìn chằm chằm tiểu cô nương nhà người ta!”
“Ngươi…” Tên đại hán dẫn đầu tức giận đến nỗi mũi sắp lệch qua một bên, quay đầu nói với thanh niên mắt phượng: “Thiếu trang chủ, tối hôm trước chính là bọn họ!”
Người thanh niên kia gật đầu, cũng không nói gì, chỉ là bưng chén rượu lên uống một ngụm. Bàn của Mộc Lăng ngoại trừ Mộc Lăng, ai cũng cũng hiếu kì liếc mắt, xem Thiếu trang chủ Dược Vương Trang trong truyền thuyết.
Mộc Lăng lại bắt đầu nhìn đông nhìn tây, không bao lâu, một con dê nướng được đưa lên, bóng nhẫy, bên ngoài vàng rượm bên trong chín mền, cái kia hương a.
“Oa…” Nước bọt Mộc Lăng đã sắp chảy ra rồi, hạnh phúc dạt dào vươn vuốt xé một ảnh thịt dê nhét vào miệng, “Ân!”
“Thơm quá a.” Phùng Ngộ Thủy và Nhạc Tại Vân cũng tán thán, rất nhanh, những món khác cũng được đưa lên, Mộc Lăng một tay thịt gà một tay thịt dê, ăn đến thiên môn địa ám.
Khách nhân mấy bàn bên cạnh cùng lão bản nương đều há to miệng không tin nổi nhìn Mộc Lăng, ngực buồn bực sao một người văn nhã như thế, lại ăn hùng hổ như vậy, còn có a, thân thể gầy như thế, mấy thứ ăn vào đều chạy đi đâu hết rồi?
Còn đang hạnh phúc ăn, chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào xôn xao, sau đó rèm cửa nhấc lên, có mấy người mặc áo chòang, toàn thân đều là tuyết đi vào, cởi áo choàng, phủi tuyết trên người, một người oán giận: “Nương a, hạ tuyết lớn như vậy.”
“Lão bản, một bình rượu ngon, một con dê béo.” Nói xong, ba người kia đi tới bàn giữa bàn của Mộc Lăng và mấy người Dược Vương Trang ngồi xuống, lớn tiếng hét to.
Bọn Mộc Lăng đảo mắt quan sát, chỉ thấy là ba người, hai nam một nữ, hai nam nhân đều có vẻ thô kệch, râu quai nón, không thấy rõ tướng mạo, chỉ là trong tay cầm đao nói rõ bọn họ đều là người luyện võ. Nữ nhân kia một thân hồng y, trang điểm xinh đẹp, vẻ mặt có chút phong trần.
Mộc Lăng chỉ nhìn thoáng qua rồi cũng không để ý, chỉ là ăn một hồi, thấy hơi no, liền rót một chén trà đặc tiêu thực, nhân tiện giải dầu mỡ. Đang tính toán đi lên lầu ngủ một giấc, đột nhiên cảm giác Vương Thập Nhị bên cạnh tựa hồ có chút căng thẳng, cúi đầu. Khẽ nhíu mày, Mộc Lăng ngẩn
