“Anh không thích những món ăn ở đây hay là thế nào?”
Nam Huyền vẫn lắc đầu.
“Vậy anh muốn ăn gì?”
“Tôi không thể ăn những thứ này, Vi Vi không nhớ sao?”
Lục Vi bất giác cảm thấy nghẹn họng, không nói nên lời, cái gọi là “chủ
nhân” này chính cô cũng không biết là thật hay giả, một số “chuyện cũ
trước kia” mà Nam Huyền nói, cô lại càng không hiểu gì, bây giờ biết
phải trả lời anh ta thế nào đây?
Vi Vi cắn chặt răng, cầm đũa
lên, nói: “Thật sự có rất nhiều chuyện tôi không thể hiểu được. Ý tôi
là… Nam Huyền, anh có nghĩ là anh đã nhận nhầm người rồi không, ví dụ
tôi vốn không phải chủ nhân mà anh cần tìm?”
Lục Vi vừa dứt lời, Nam Huyền liền ngẩng lên, vẻ mặt đầy cảnh giác, kinh ngạc nhìn Lục Vi,
trong ánh mắt đong đầy vẻ hoảng sợ xen lẫn ai oán. Ách! Chẳng lẽ anh ta
lo sợ bị chủ nhân vứt bỏ sao? Lục Vi chột dạ cúi đầu, đang do dự không
biết phải làm thế nào để xoa dịu tình hình thì bỗng nghe thấy giọng nói
nhỏ nhẹ của “thú cưng” ngốc nghếch: “Từ nay về sau, tôi hứa sẽ không nằm lên giường của chủ nhân, cũng sẽ không làm hỏng đồ hay gây ra những
chuyện rắc rối cho chủ nhân nữa.” Ngữ khí trong lời nói của anh ta đáng
thương vô cùng, trong nháy mắt, trái tim Lục Vi bỗng tan ra thành nước.
“Không phải tôi muốn đuổi anh đi, chỉ là mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi nhất thời không thể dễ dàng tiếp nhận.”
“Tôi biết, Vi Vi đã trở thành người phàm, không còn nhớ những ký ức trước
kia, không còn thần lực nữa, nhưng không sao, tôi sẽ bảo vệ cô.”
“…” Lục Vi nén tiếng thở dài, phát hiện ra cô hoàn toàn không thể bình
thường mà suy xét mỗi khi đối diện với Nam Huyền. Thôi bỏ đi, cho dù cô
không thể dễ dàng chấp nhận những chuyện này thì Nam Huyền rõ ràng vẫn
đang tồn tại trước mắt cô đây, hơn nữa, dù có đá qua đá lại thì trước
sau quả bóng vẫn nằm dưới chân mình, vậy thì… chấp nhận số mệnh đi. Nghĩ vậy nên Lục Vi khéo léo chuyển sang chủ đề khác: “Đúng rồi, tôi có một
chuyện vẫn muốn hỏi Nam Huyền, anh là… Ừm, ý tôi là Nam Huyền không phải người phàm, vậy anh là gì? Yêu quái sao?”
Nam Huyền lặng lẽ suy tư, dường như có chút thương cảm cho chủ nhân của mình, chẳng lẽ ngay
cả chuyện này cô cũng quên sạch rồi sao? Hồi lâu sau, anh ta mới nhẹ
nhàng nói: “Tiêu đồ.”
Thoáng chốc, Lục Vi cúi đầu, kề sát cằm
lên mặt bàn, im lặng. Tiêu đồ… Tiêu đồ là con trai của Thần Long? Chính
là Tiêu đồ với tính cách lập dị, lẻ loi, ít nói và hung dữ trong truyền
thuyết đó sao? Sự chênh lệch này… Lục Vi ngước mắt nhìn anh chàng dung
mạo tuấn tú đang ngồi đối diện, sự khác biệt này quả thực rất lớn! Lát
sau, Lục Vi cảm thấy đầu óc mình trở nên trống rỗng, tất cả các giác
quan dường như tê liệt.
Chẳng trách lúc nhìn thấy cánh cửa đó,
Nam Huyền lại ra ngây người ra như vậy, chắc hẳn anh ta cảm thấy con
người thật vô lý, sao có thể đem hình dáng của anh ta đóng lên cánh cửa, còn cảm giác không thể bảo vệ chu toàn cho những người trong nhà đó
nữa, chắc hẳn trong lòng anh ta áy náy lắm, thế nên lúc đó mới muốn vào
trong để đuổi bắt lũ Địa Phược Linh kia? Chẳng trách anh ta không biết
ăn cơm, chẳng trách Nhạc Lăng kia cũng phải khiếp sợ Nam Huyền…
“Vi Vi?” Nam Huyền nhìn vẻ mặt ngây ngốc của chủ nhân, khó hiểu, vò đầu bứt tai. Lục Vi vẫn giữ nguyên tư thế cầm đũa ban đầu nhưng vẻ mặt lại mơ
hồ, đờ đẫn. Hồi lâu cô mới lẩm bẩm: “Tôi đang nuôi dưỡng con trai của
Thần Long sao?”
“Phong cách rất Tây đó chứ! So với những người nuôi sư tử hay hổ làm thú cưng thì cô quả thực oai hơn nhiều!”
Vi Vi quay đầu nhìn, thiếu chút nữa thì hét lên. Dạ Ly mặc một bộ quần áo
đen xì từ đầu đến chân, chống cằm ngồi ngay bên cạnh, cặp mắt phượng
long lanh đang nhìn cô chăm chú.
“Tại sao anh lại ở đây?”
“Ồ! Vì những bảo bối bé nhỏ của tôi đã điều tra được một chút manh mối liên quan đến việc khu nhà hình ống không thể di dời, cô có muốn nghe
không?”
Lục Vi nhìn khuôn mặt ra vẻ cao thâm bí hiểm của Dạ Ly,
nghĩ đến những chuyện xảy ra tối hôm đó đều do “bảo bối bé nhỏ” của anh
ta đặc biệt “hỗ trợ” mà ra, chỉ cảm thấy cơn tức giận trào dâng trong
lồng trực, muốn trút hết lên mặt anh ta cho hả, Lục Vi lạnh nhạt quay
đi, mặc kệ anh ta đắc ý một mình. Nhìn thấy vẻ thờ ơ, lãnh đạm của Lục
Vi, Dạ Ly không hề tỏ ra tức tối, thậm chí còn vui vẻ nói:
“Những người công nhân đến làm nhiệm vụ phá dỡ khi tìm đến khu nhà chẳng phải
đều bị lạc đường hay nghe thấy tiếng kêu kỳ quái đó sao? Hừm! Thực ra
tất cả những chuyện này đều do bảo bối bé nhỏ của tôi gây nên. Có điều
tôi cần phải thanh minh chuyện này, cái chết của chủ nhiệm công trình có lẽ không liên quan gì đến cục cưng của tôi, mà do bà ta quá sợ hãi nên
khi bỏ chạy đã ngã đập đầu xuống đất, mất máu mà chết. Hơn nữa, những
bảo bối của tôi cũng là chịu sự sai bảo của người khác, bản thân chúng
không có lý do gì…”
Bộp!
Dạ Ly mới nói được một nửa, Lục Vi liền đập đôi đũa xuống bàn, cắt đứt những lời ngụy biện của anh ta,
tức giận nói: “Anh Dạ, nếu anh muốn đến đây để ăn cơm, vậy thì bên kia
còn chỗ trống, cảm phiền anh cút qua bên đó. Còn nếu anh muốn đến đây
tìm t