ng nghe thấy
giọng nói lắp bắp của Dạ Ly truyền đến: “Bây giờ xã hội có pháp luật,
ngươi nên nhớ nếu ngươi hại chết ta, cảnh sát sẽ không để yên cho ngươi
đâu!”
Lục Vi như sụp đổ. Dạ Ly khốn kiếp, rốt cuộc có lúc nào
anh ta đứng đắn không!! Nam Huyền không có ý gì là đang đùa cợt, sau khi nghe Dạ Ly nói một đống những lời vô nghĩa, vẫn tóm chặt cổ của anh ta, một lúc sau mới gằn từng từ, nói: “Trên người lũ Địa Phược Linh ấy có
mùi của anh ta. Vi Vi, anh ta muốn hại cô.” 0 giờ 22 phút, ngày 16 tháng 2 năm 2012.
Trong nhà Lục Vi liên tục truyền ra những tiếng khóc lóc thảm thương giống như bị quỷ ám.
“A… a… a… Tuyết rơi tháng Sáu, oan hơn Đậu Nga[1'>, tôi thật là người bất hạnh mà!”
[1'> Vở kịch Đậu Nga oan của Quan Hán Khanh kể về cảnh ngộ bi thảm của cô
gái Đậu Nga, trong đó có chi tiết tuyết rơi giữa tháng Sáu, đến ông trời cũng thấu hiểu nỗi oan ức, khổ hạnh của Đậu Nga.
“Tôi mặc kệ, mặc kệ, mặc kệ. Các người phải nói cho tôi biết rõ ràng mọi chuyện.”
“A… a… a…”
Lục Vi ngồi trên sofa, nghe hết tiếng kêu khóc này đến lời than vãn khác,
đinh tai nhức óc, chỉ cảm thấy hai bên thái dương nhói lên từng cơn nhức nhối, cuối cùng không chịu được thêm nữa, cô nhảy dựng lên, hét: “Im
miệng ngay! Anh đã gào khóc suốt nửa giờ đồng hồ, anh không thấy phiền
nhưng tôi thì phiền lắm rồi!”
Dạ Ly nghe thấy vậy liền nín bặt,
không dám khóc tiếp nữa, chỉ biết ôm bụng, ngậm ngùi nói: “Dù thế nào
thì tôi cũng là người bị hại, mấy người nhất định phải tha lỗi cho tôi!”
Lúc này, Nam Huyền vẫn giữ vẻ trầm tư vốn có, không đồng tình cũng chẳng
phản bác, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía Dạ Ly, vẻ mặt đề cao cảnh giác. Nếu không phải nghe lời chủ nhân không được làm hại đến
anh ta thì chưa biết chừng giờ phút này, Nam Huyền đã nhào đến cắn đứt
cổ anh ta rồi.
Lục Vi vỗ nhẹ lên đầu “thú cưng” của mình, nhẹ
nhàng nói: “Tôi tin anh.” Nhìn biểu hiện mấy ngày nay của Nam Huyền, mặc dù anh ta có hơi phá hoại nhưng bù lại tính cách trung thực, so với tên yêu nghiệt Dạ Ly kia, anh ta còn mạnh mẽ gấp mấy lần. Hơn nữa, từ khi
Dạ Ly đưa Nam Huyền đến đây, Lục Vi mới bị những con quái vật đó quấy
rầy, cô có đầy đủ mọi chứng cứ xác thực để nghi ngờ tên đầu sỏ gây ra
tất cả những chuyện này chính là Dạ Ly.
Dạ Ly giễu cợt nói: “Tôi đây ngọc thụ lâm phong[2'>, hào hoa phong nhã, anh tuấn tiêu sái, khí
khái bất phàm, dám làm dám chịu, nói một là một, nói hai là hai, một con người tài đức vẹn toàn, ôn hòa văn nhã như tôi đã nói không làm thì
chính là không làm. Nếu tôi thực sự muốn hại cô, hà tất phải mượn Địa
Phược Linh để hù dọa cô làm gì cho phiền phức, nếu muốn, tôi chỉ cần tùy tiện phẩy đầu ngón tay là cô lập tức biến mất khỏi thế giới này rồi. Cô thấy nói thế có đúng không, Nhạc Lăng?”
[2'> Chỉ sự tao nhã, phóng khoáng.
“… Hừ, Nhạc Lăng?” Đợi mãi không thấy ai trả lời, Dạ Ly quay đầu nhìn cấp
dưới của mình, liền trông thấy Nhạc Lăng đang trốn vào trong góc đưa tay đếm, lẩm bẩm: “Nhưng trong tam giới, Nam Huyền nổi tiếng là có mũi linh mà…”
“Hả?” Dạ Ly chép miệng. “Nói như thế nghĩa là cô cũng tin con Địa Phược Linh ấy là do tôi bày ra phải không?”
Lục Vi vỗ tay: “Thấy không, ngay cả người của anh cũng nghi ngờ anh, quả nhiên anh chẳng có gì tốt đẹp cả!”
Bên này, Nhạc Lăng thấy Boss đang muốn phát điên thì kinh hãi run rẩy, vội
vàng kéo tay Dạ Ly, lắc đầu giải thích: “Không phải, không phải, Boss
còn nhớ không, ngài quả thực đã để một đám Địa Phược Linh thoát ra
ngoài.”
Nhạc Lăng vừa dứt lời, ánh mắt Dạ Ly bất chợt lóe sáng,
dường như anh ta đã nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu nhìn sang phía
Nhạc Lăng đang đứng đối diện. Nhạc Lăng nhận ra vẻ nghi hoặc trên khuôn
mặt Dạ Ly, thành thực gật đầu một cái. Vi Vi đứng bên cạnh lặng lẽ quan
sát mọi cử chỉ, biểu hiện của hai người họ rồi khinh thường nói: “Quả
nhiên là anh!”
Đảo mắt quan sát xung quanh một lượt, Dạ Ly hắng
giọng ho khan mấy tiếng, trong nháy mắt đã trở lại bộ dáng đoan trang,
đứng đắn không gì sánh được, nói: “Chuyện này có thể có chút hiểu lầm,
đợi tôi điều tra rõ ràng chân tướng sự việc rồi báo lại cho mọi người
sau.” Nói xong, anh ta quay người định rời đi, Vi Vi làm sao có thể bỏ
lỡ cơ hội tốt như vậy được, liền “hừ hừ” mấy tiếng, “thú cưng” Nam Huyền chóng lao ra trấn thủ tại cửa ra vào.
Xem ra, nuôi dưỡng tên “thú cưng” này kể cũng không quá thiệt thòi.
Nhạc Lăng quay đầu nhìn Dạ Ly rồi lại nhìn Lục Vi, lúc này theo phe nào cũng đều khó xử cả, cô cất tiếng than thở: “Haizz! Vi Vi, không phải tôi
muốn nói giúp cho Boss của tôi, nhưng có thể trong chuyện này thực sự đã có chút hiểu lầm. Chúng tôi để bọn Địa Phược Linh thoát ra ngoài, nhưng thông thường chúng không thể tấn công người khác.”
“Nói như vậy thì chuyện xảy ra tối hôm nay là ngoài ý muốn sao?”
“Đúng vậy, nhưng cũng có thể có chút sai sót nào đó.”
“Nói như cô thì tôi bị chúng dọa chết cũng là việc ngoài ý muốn à?”
“…” Nghe Lục Vi nói vậy, Nhạc Lăng lại lặng lẽ thu mình trong góc khuất, im lặng, không dám nói tiếp.
Dạ Ly thở dài, giọng nói trở nên mềm mạ