nh ngang
tai, cảm thấy không thể nào tin được. Thẫn thờ một lúc sau, cô mới nhớ đến việc
gọi điện cho Lôi Vũ Tranh, nhưng tổng đài không chịu chuyển máy, giọng nói ngọt
ngào từ chối cô: “Xin lỗi cô Đỗ, tôi không thể chuyển điện thoại của cô đến văn
phòng Lôi tiên sinh được”.
Trong lúc rối trí đột nhiên nhớ ra cái tên đã gửi chìa
khóa cho mình, có lẽ là thư ký của Lôi Vũ Tranh, không do dự cô liền ôm điện
thoại, như ôm lấy tia hy vọng duy nhất: “Vậy còn thư ký Thiệu? Có thể nối máy
cho cô ấy không?”.
Tổng đài vẫn từ chối một cách lịch sự: “Xin lỗi, thư
ký Thiệu đã theo Lôi tiên sinh ra nước ngoài”.
Cô không quen ai nữa, Lôi Vũ Tranh ra nước ngoài rồi,
thư ký Thiệu cũng đi cùng, anh ta cho người thay khóa rồi.
Anh ta không nói gì, lấy tất cả của cô.
Cô không còn chút sức lực nào nữa, cúp máy, cuộn mình
lại sát tường, giống như một con vật bé nhỏ vừa phải chịu đựng vết thương quá
nặng, không còn sức mà vùng vẫy nữa.
Cô giam mình trong nhà ba ngày, không ăn không uống,
cũng không cử động, cứ ngồi yên trên sofa giống một con rối. Nếu đúng là một
con rối đã tốt, không biết đau, không biết suy nghĩ, không có ký ức, không có
gì cả.
Anh ta lấy lại căn nhà, lấy đi phần ký ức cuối cùng mà
cô có được, cô không làm sai điều gì, nhưng anh ta vẫn không tha thứ, cô không
có lỗi với Chấn Vinh, nhưng anh ta vẫn không tha thứ cho cô.
Cô như người mê ngủ, lại như người tỉnh táo, không
thấy đói, tuy không ăn uống, nhưng cảm giác như bụng bị nhét đầy tảng đá, không
còn bất cứ cảm giác gì nữa. Cô loạng choạng đứng dậy, vào bếp, bật bếp ga, ngọn
lửa lập lòe dưới đáy ấm nước, thực ra trong ấm đâu có nước và cô cũng đâu có ý
định đun nước.
Còn nhớ khi đó ở trong bệnh viện, mẹ đã ôm lấy cô khóc
rất nhiều mẹ gần như cầu xin: “Hiểu Tô, con hứa với mẹ, con không được đi theo
Chấn Vinh, con hứa với mẹ, mẹ và bố chỉ có mình con, nếu con làm chuyện ngốc
nghếch, bố mẹ thật sự không sống nổi nữa”.
Lúc ấy cô đã hứa, hứa với mẹ là sẽ tiếp tục sống.
Nhưng không ngờ việc sống lại khó khăn đến vậy. Khó
đến mức cô không còn sức để gắng gượng nữa, thật sự không còn sức để gắng
gượng.
Cô quay lại phòng ngủ, ôm lấy tấm hình cô chụp chung
với Chấn Vinh để đầu giường vào lòng. Khung hình lạnh băng, khi chụp tấm ảnh
này là vào mùa xuân, hai người ở trong nhà, cô chụp bằng điện thoại, một tấm
hình ngốc nghếch, hai người chụm đầu vào nhau, như hai con gấu nhỏ, khi phóng
to đã mờ đi. Hình chụp chung của họ không nhiều bởi công việc cả hai đều bận
rộn, đến khi gặp nhau lại không chủ ý đến chuyện chụp hình. Nhiều lúc cô thích
lấy máy ảnh chụp anh, nhưng những tấm hình đó chỉ có mình anh.
Cô tắt bếp ga, bởi Chấn Vinh, Chấn Vinh nhất định rất
mong cô sẽ tiếp tục sống.
Anh yêu cô nhiều lắm, cô cũng yêu anh rất nhiều, cô sẽ
không làm trái ý anh, cô sẽ cố gắng hết sức mình để sống. Cô dựa đầu vào sofa
mà ngủ thiếp đi.
Sáng sớm trời đã đổ mưa phùn, từ trong nhìn ra ngoài,
phía xa là những tòa cao ốc nhọn như măng mới mọc, lại gần là những ô cửa sổ
trắng toát trên các căn hộ của toàn cao ốc, tất cả đều như một màn nước mỏng,
xa vời mông lung, cả thành phố bị phủ trong những đám mây xám xịt.
Lôi Vũ Tranh dậy từ rất sớm, bước ra khỏi phòng tắm,
sắc trời bên ngoài vẫn âm u, những giọt mưa nhỏ không ngừng rơi.
Anh thay quần áo, đi thang máy xuống lầu rồi đến thẳng
tầng hầm để xe.
Còn rất sớm, tuy trời mưa nhưng giao thông vẫn thuận
lợi. Ở thành phố này anh rất hiếm khi lái xe một mình, tiếng động cơ xe rất êm,
nhẹ nhàng xuyên qua làn xe, nhưng tâm trạng anh không vui. Nhận được điện thoại
trên cầu vượt cao tốc, giọng nói của thư ký vọng ra: “Lôi tiên sinh, hôm nay
tất cả các kế hoạch trong ngày của anh đã bị hủy bỏ, nhưng bên MG thông báo
tôi, CEO của họ vừa thay đổi kế hoạch, dự kiến trong chiều nay sẽ đên Thượng
Hải, anh xem…”
Anh không muốn trả lời, ngắt điện thoại.
Thư ký rất hiểu anh nên không gọi điện lại nữa.
Đường xa, vị trí khó tìm, xe chỉ có thể dừng dưới chân
núi. Lên núi rồi lại phải đi rất lâu, anh không mang dù những hạt mưa nhỏ bé
kết thành tấm màn, thấm ướt quần áo và tóc anh. Đường núi hai bên đều là cây,
những phiến lá xanh mơn mởn không khác gì mùa xuân, thỉnh thoảng có hạt mưa lớn
chảy xuống, dọc theo phiến lá, nhỏ xuống đầu người đang đi.
Mưa to hơn, cảnh núi phía xa chìm trong sương mù xám
nhạt. Anh dừng lại trong một mái đình nhỏ giữa lưng chừng núi, hút một điếu
thuốc.
Chấn Vinh không hút thuốc, bình thường cũng khuyên nhủ
anh, vì hút thuốc không tốt cho sức khỏe.
Lúc ấy anh hoàn toàn toàn không để tâm đến, xem nhưng
gì Chấn Vinh nói như lời con nít, nghe xong rồi quên.
Nhưng thật ra từ lâu Chấn Vinh đã không còn là trẻ con
nữa, đã thành người lớn rồi
Chấn Vinh hai mươi tám tuổi rồi, hôm nay.
Anh dập tắt thuốc, tiếp tục lên núi.
Hai tay trống không.
Anh không biết nên mang gì cho Chấn Vinh đây, không
đặt bánh kem, vì Chấn Vinh không thích đồ ngọt. Hôm nay là sinh nhật của Chấn
Vinh, em trai nhỏ của anh cũng đã hai mươi tám tuổi rồi.
Anh còn nhớ, khi Chấn Vi