tủ lạnh, lấy bánh mì ra tự nướng cho
mình hai lát khác.
Bàn ăn bằng gỗ, phòng bếp rất to và dài, hoa tươi vừa
được gửi tới, anh để lên giữa bàn, che mất nửa khuôn mặt, khiến cô không nhìn
rõ vẻ biểu cảm trên mặt anh. Cô cố gắng ăn, dao nĩa chạm nhau vang lên những
tiếng leng keng nho nhỏ.
Hai người cùng im lặng, bên ngoài trời đổ mưa, tí tách
tí tách.
Cô lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên: “Xin anh một việc
được không?”
Anh vốn
tưởng cô định hỏi chuyện căn nhà kia, nhưng kết quả nằm ngoài dự đoán, không
phải vậy.
Cô và
Thiệu Chấn Vinh từng nhận giúp đỡ vài đứa trẻ nghèo trong một trường học ở
ngoài đảo. Bọn trẻ rất ngoan, tháng nào cũng viết thư cho họ. Tết vừa rồi bọn
trẻ gửi thư đến, xin cô và Thiệu Chấn Vinh gửi cho chúng một tấm ảnh và rất hy
vọng được gặp cô và anh. Lúc ấy cô và Thiệu Chấn Vinh nói trong thư hồi âm,
rằng đợi khi chú Tiểu Thiệu nghỉ phép, nhất định sẽ đến thăm chúng ta, mang
theo máy chụp hình, chụp thật nhiều hình rồi chờ bọn trẻ lớn lên xem lại.
“Có thể
cùng tôi đi thăm bọn trẻ không, chỉ một lần thôi, sẽ không mất nhiều thời gian
của anh, anh rất giống Chấn Vinh, bọn trẻ sẽ không biết đâu…”, cô thì thầm,
“Tôi thật sự không biết phải nói thế nào với chúng…nếu tôi nói Chấn Vinh không
còn nữa… những lời tàn nhẫn như vậy, ngay đến bản thân tôi còn không thể chấp
nhận…”, cô cúi đầu nhưng không khóc, khóe miệng còn kiên cường khẽ nhếch lên,
tạo thành một nét cười thê lương.
Anh
nhìn cô: “Cô cũng ôm đồm nhiều việc quá đấy”.
“Chúng
tôi vốn định bảo trợ chúng đến tận đại học, nhưng bây giờ… dù sao tôi cũng
quyết định sẽ giúp chúng học tiếp”, cô ngẩng lên nhìn anh, “Chỉ phiền anh một
lần này thôi, tôi đảm bảo sau này sẽ không phiền anh nữa, đây là lần cuối
cùng”.
Đôi mắt
đen láy nhìn anh, nhưng không phải là ánh mắt cầu khẩn, cũng không có vẻ đáng
thương, đôi mắt mang luồng sáng trong vắt, đôi mắt chỉ đơn thuần tìm kiếm sự
giúp đỡ. Vốn dĩ anh cảm thấy cô đáng thương, nhưng có lúc cô lại khiến anh vô
cùng bất ngờ.
Anh
lặng im không đáp.
Cả đi
và về trong ba ngày có chút mệt, nhưng thời gian như vậy chỉ cần cố gắng chút
cũng đủ rồi. Đỗ Hiểu Tô không mang nhiều hành lý, nhưng lại mua khá hiều dụng
cụ học tập như giấy bút, sách tham khảo, không ngờ cũng chất đầy túi du lịch
lớn. Khi xuống máy bay lại còn phải chuyển xe giữa trời mưa xối xả, hành trình
rất cực khổ, đường xá gập ghềnh, còn phải qua hai lần thay lốp. Đến gần biển
thì trời đã tối, sau đó phải lên thuyền mới ra được đảo. Trời đang mưa, sóng
rất lớn mà thuyền lại nhỏ, cô bị say sóng, nôn khá nhiều, nên chỉ có thể quỳ
trên thuyền không dám đứng lên. Anh đưa cho cô chai nước, vì thường xuyên ra
biển câu cá nên anh thích ứng khá nhanh. Cô quỳ trên thuyền, nắm chặt dây
thừng, nôn lên nôn xuống, vô cùng mệt mỏi nhưng cũng không hỏi bao giờ đến.
Sự quật
cường này của cô cũng có phần giống Chấn Vinh.
Mãi lâu
sau thuyền mới đến nơi, có lẽ đây là lần đầu tiên cô ngồi thuyền qua biển, chân
chạm đất rồi mà vẫn còn loạng choạng không vững, tựa như mặt đất cũng đang rung
động như trên biển. Trên cầu có một ngọn đèn chiếu sáng những hạt mưa đang rơi,
quay đầu lại nhìn mặt biển cách đó không xa mang một màu đen ánh.
Bọn trẻ
cầm theo đèn biển, dưới sự chỉ dẫn của thầy giáo đứng ở cầu đón họ.
Thầy
giáo họ Tôn, tuổi còn trẻ, thật ra cũng chỉ là một cậu trai trẻ chừng mười tám,
mười chín tuổi nên gặp họ cũng có phần ngượng ngùng, chỉ tranh xách hành lý.
Có một
đứa trẻ kêu lên: “Chú Tiểu Thiệu !”. Đỗ Hiểu Tô giật mình, quay đầu lại nhìn
thấy anh cười đáp lại, còn đưa tay xoa đầu đứa nhóc, Đỗ Hiểu Tô thở phào nhẹ
nhõm. Bọn trẻ bắt đầu cười nói như một tổ chim nhỏ vô cùng náo nhiệt. Mấy cô bé
gọi Đỗ Hiểu Tô: “Chị Hiểu Tô!”. Một cô bé lớn hơn nhón chân, định giúp Đỗ Hiểu
Tô che dù, thấy cô bé như thế, Lôi Vũ Tranh đeo ba lô lên lưng, đưa tay ra nhận
lấy cái dù: “Để anh”.
Trên
đường đi Đỗ Hiểu Tô rất trầm lặng, sau khi Thiệu Chấn Vinh gặp nạn cô vẫn luôn
như vậy, chỉ khi nói chuyện với bọn trẻ, cô mới có vẻ hoạt bát hơn một chút:
“Bốn phía đều là biển, chúng tôi chắc chắn sẽ không đi lạc đâu, trời mưa thế
này còn ra đón chúng tôi làm gì?”.
Thầy
Tôn vẫn rất ngại ngần nói: “Hôm qua nhận được điện thoại nói hai người sẽ đến,
học sinh cứ bàn tán cả ngày trời, rồi đứa nào cũng nhất định đòi đi đón, tôi
không khuyên được. Vả lại hai người từ xa đến đây, chúng tôi cũng nên đi”.
Chiếc dù rất nhỏ mà mưa bắt đầu nặng hạt, có một cô bé nói chân thành: “Chị
Hiểu Tô, chị xem chú Tiểu Thiệu ướt hết rồi.”, thì ra dù trong tay anh nghiêng
hết sang phía cô. Đỗ Hiểu Tô ngẩng người, còn anh vẫn để mặc một bên vai ướt
đẫm, cô không biết phải làm sao mới được, cuối cùng do dự một lát, đưa tay giữ
lấy cánh tay đang cầm ô của anh.
Mấy đứa
trẻ cười khúc khích, có vẻ rất vui khi nhìn thấy hai người thân thiết như vậy.
Trường
học được xây ở lưng chừng núi, đường lên núi ngoằn ngoèo uốn lượn khó đi, hầu
như đi bước nào trượt bước đó. Khó khăn lắm mới đến được kí túc xá học sinh,
mọi người gần như