Old school Swatch Watches
Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322800

Bình chọn: 8.00/10/280 lượt.

ng lúc ngồi chờ lên máy bay cô còn níu tay Thiệu

Chấn Vinh hỏi: “Ở nhà, cô chú thích cái gì, còn không thích cái gì? Anh liệt kê

cho em những thứ cần chú ý được không?"

Thiệu

Chấn Vinh cười, nhéo mũi cô: “Bố mẹ quý anh nhất, nên họ nhất định sẽ thích em.

"

Sau

kỳ nghỉ lễ, Trâu Tư Kỳ biết Đỗ Hiểu Tô đi Bắc Kinh mới hỏi: “Sao rồi? Lần đầu

gặp bố mẹ chồng cảm giác thế nào?"

Đỗ

Hiểu Tô ngẩn ra một lát, nói: “Lúc đầu thấy hơi căng thẳng, sau đó.... "

Trâu

Tư Kỳ vẫn đang cười: “Cậu cũng biết căng thẳng sao? Chẳng phải bình thường cậu

vẫn tự nói da mặt cậu còn dày hơn cả tường đồng vách sắt đó sao?"

Đỗ

Hiểu Tô có vẻ hơi lơ đãng, Trâu Tư Kỳ thấy buồn cười: “Lần đầu tớ gặp bố mẹ

chồng là thế này, lúc tớ đi cùng người yêu đầu đến Phúc Kiến, ngồi trên xe lửa

mà tim cứ đập thình thịch cả đêm. Đúng rồi, nhà họ ra sao? Có điều thấy Tiểu

Thiệu thì biết bố mẹ anh ấy nhất định rất tốt, là người thấu tình đạt lý, chắc

là đối xử với cậu rất tốt, phải không?"

Đỗ

Hiểu Tô "ừ" một tiếng, nói: “Đối xử với tớ rất tốt. "

Thật

ra khi ở sân bay cô vốn định nói nhưng lại thôi, cô nhận ra anh có vẻ kì lạ,

cuối cùng anh mở lời: “Hiểu Tô, anh có chuyện muốn nói với em". Anh nắm

tay cô: “Chỉ là, em đừng giận".

Cô cắn

môi: “Anh có vợ ở Bắc Kinh sao?"

Anh

ngẩn người, sau đó không nhịn nổi cười: “Em đang nghĩ gì vậy?".



tủi thân liếc anh: “vậy sao anh lại như thế?".

Anh

đáp: “Bố anh là..." Ngập ngừng một lát, anh nói ra một cái tên.

Đỗ

Hiểu Tô lặng người một lúc, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng hỏi: “Cùng họ cùng

tên?".

Anh

đáp: “Không phải. "



nói: “Em không tin, anh họ Thiệu, sao có thể là con trai ông ấy được? Hơn nữa

anh làm ở bệnh viện, chỉ lái một chiếc Regal bình thường", cô tỏ vẻ hài

hước, "Anh đang gạt em phải không?".

Anh

nói: “Hiểu Tô, không phải như em nghĩ, anh họ Thiệu là vì theo họ mẹ, bố mẹ anh

rất tiến bộ, cả nhà anh đều không giống với người khác".

"Sao

có thể như vậy?", khuôn mặt cô đỏ lựng, đôi mắt cũng hoe đỏ, "Tại sao

anh không nói sớm cho em biết? Từ trước tới giờ em chưa từng nghĩ anh sẽ gạt em

".

"Hiểu

Tô", anh nhẹ giọng nói: “Không phải anh muốn gạt em, em đừng nói vậy

".

Hai

người đứng yên ở đó, đến khi loa thông báo đến giờ lên máy bay, anh nói: “Hiểu

Tô, xin lỗi em, lúc đầu anh không nói cho em biết chỉ vì sợ em có thành kiến.

Nếu anh nói sớm thì ngay cả cơ hội gặp mặt chúng ta cũng không có. Vì thế anh

không nói cho em biết, vì cảm thấy em sẽ không coi trọng điều này, nếu em giận,

cứ mắng anh được không?".

Đỗ Hiểu

Tô sốt ruột: “Em mắng anh làm gì, nhưng sao anh có thể nói dối em như

vậy?".

Anh

nói: “Hiểu Tô, em từng nói yêu anh, không quan tâm anh là ai, em vẫn yêu anh

đúng không? Em cũng chưa từng nói cho anh biết bố em là trưởng chi nhánh ngân

hàng, vì em cảm thấy chức vụ của bố em căn bản không liên quan đến quan hệ giữa

chúng ta. Bởi vì anh yêu em, không phai yêu bố mẹ em, nên người em yêu là anh,

không phải bố mẹ anh, em còn ngại gì chứ?".



không biết, trong đầu cô giờ rất hỗn loạn, tất cả đều quay cuồng, cô không biết

gì cả.

Anh nắm

tay cô đi về phía cửa lên máy bay, còn cô thì lo lắng đến phát khóc: “Chúng ta

có thể không đi không?".

"Không

được", anh nắm chặt tay cô: “Hiểu Tô, em nghĩ kỹ đi, họ chỉ là bố mẹ anh

thôi, em chưa từng hỏi anh về hoàn cảnh gia đình cũng như em chưa từng khoe

khoang về gia đình mình. Em không hề coi trọng điều này. Em chỉ yêu anh, tình

yêu của chúng ta không liên quan đến bất cứ ai khác".

Tiếng

loa giục lên máy bay vang lên, mọi người kéo hành lý đi ngang qua họ, có người

còn tò mò nhìn, xem đó như cặp tình nhân đang dỗi nhau.

Cuối

cùng cô cũng trấn tĩnh lại, bởi bàn tay anh thô ráp mà ấm áp đang nắm chặt tay

cô, còn ánh mắt anh kiên định đang nhìn cô. Cô dần thấy yên tâm hơn bởi thực ra

anh còn căng thẳng hơn, lo lắng hơn cô, anh chỉ lo cô không thể chấp nhận điều

này, liên tục lặp đi lặp lại: “Hiểu Tô, xin lỗi".

Cô quyết

tâm, không sợ, bởi vì cô yêu anh.

Chuyến

bay kéo dài hai tiếng đồng hồ, ngồi trên máy bay, tâm trạng cô vẫn rất mơ hồ,

cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh ngủ nên mới mơ thấy một giấc mơ buồn cười như thế,

hoặc nếu không là Thiệu Chấn Vinh đang nói đùa với cô. Nhưng dán vẻ anh rất

nghiêm túc, hơn nữa trong anh mắt còn đang cố giấu nỗi lo lắng, cứ nắm chặt tay

cô, như thể sợ cô sẽ chạy mất.

Đúng

là cô có ý nghĩ bỏ chạy, nếu đây không phải là máy bay.

Kết quả

là khi gặp bố mẹ Thiệu Chấn Vinh, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Bởi ông bà rất

thoải mái, bình dị lại dễ gần, cũng có thể xem như là rất quý cô, chấp nhận cô,

bởi Thiệu Chấn Vinh yêu cô. Họ là bố mẹ anh, cũng giống như tất cả các ông bố

bà mẹ trên đời này đều mong con mình được hạnh phúc.

"Đã

gặp mặt phụ huynh, giờ xem như mọi thứ đã ổn định rồi. " Trâu Tư Kỳ kéo

dài tiếng hỏi: “Định bao giờ tổ chức cưới chưa?".



hơi khép mắt: “Anh trai anh ấy...", cô thoáng thất thần, bất giác ngừng

lại.

Trâu

Tư Kỳ ngạc nhiên: “Anh ấy còn có anh trai?".

"Ừ,

anh ấy là con thứ ba".

Trâu Tư

Kỳ hét lên kinh ngạc, nói tiếp: