anh toán 1 lần, làm việc nhanh chóng dứt khoát khiến cô hướng dẫn viên tươi
cười ko dứt, Đỗ Hiểu Tô vẫn nhớ việc trả giá, thể nên cô hướng dẫn đã mời giám
đốc đến, lại giảm giá thêm cho họ. Lần đầu tiên trong đời Đỗ Hiểu Tô bỏ ra
nhiều tiền thế này, nhìn Thiệu Chấn Vinh quét thẻ, rồi lại còn một xấp giấy tờ
cần kí tên, hai người ngồi trong phòng VIP kí tên, trong phòng vô cùng yên
tĩnh, Đỗ Hiểu Tô nhìn Thiệu Chấn Vinh cúi đầu chăm chú điền đơn, viết tên 2
người lên giấy, nét bút vô cùng gọn ghẽ, Đỗ Hiểu Tô, Thiệu Chấn Vinh...
Người
hướng dẫn mang chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu của hai người đi photo, rất
lâu vẫn không thấy quay lại. Anh điền xong giấy tờ, quay lại nhìn cô cười: “Tên
của chúng ta, lần đầu tiên được viết cùng 1 chỗ. "
Anh
không hỏi cô, tự mình viết tên chủ nhà là cô.
Đỗ Hiểu
Tô từ phía sau vòng tay ôm lấy cổ anh, nhìn anh ký tên: “Anh không sợ em lừa
tiền lừa tình rồi chạy mất à?"
Anh thân
mật nhéo nhéo má cô: “Anh ấy à, chính là muốn dùng căn nhà này cột chân em, xem
em chạy được đến đâu?"
Cả năm
mới có 1 lần nghỉ tết dài ngày, ngay cả bệnh viện cũng được nghỉ, vì nhà của
Thiệu Chấn Vinh không ở thành phố nên khoa đặc cách không xếp lịch trực cho
anh. Anh cùng Đỗ Hiểu Tô về nhà, đợt lễ tết lại gặp phải tuyết lớn, vé máy bay
không những không giảm giá mà còn thiếu vé, khắp sân bay đâu đâu cũng thấy
người. Đây là lần đầu tiên Thiệu Chấn Vinh đến nhà Đỗ Hiểu Tô, nên Đỗ Mậu Khai
đã dành thời gian đến sân bay đón 2 người.
Về đến
bên cạnh bố mẹ, Đỗ Hiểu Tô như biến thành một đứa trẻ, liên tục nói không
ngừng: “Thiệu Chấn Vinh thật lợi hại, mua cổ phiếu giá tăng gấp đôi, nếu không
làm gì có tiền thanh toán tiền nhà một lần. "
Mẹ Đỗ
Hiểu Tô chỉ trách: “Mẹ có nói để bố mẹ giúp đỡ một chút, còn sống chết không
chịu nghe "
"Mẹ!"
Đỗ Hiểu Tô ôm mẹ: “Bọn con có tiền, Chấn Vinh trả tiền nhà, còn tiền của con
vừa đủ trang trí, mua thêm đồ dùng các thứ, mẹ đừng lo. Tiền anh ấy kiếm được
không ít, mà tiền của con cũng chẳng thiếu. "
Mẹ cô
thân tình nói: “Đuôi vểnh hết lên trời rồi, chỉ tại con tiêu tiền như nước,
kiếm được bao nhiêu cũng không đủ dùng. "
Đỗ Hiểu
Tô thấy chuyện đó bình thường: “Thiệu Chấn Vinh nói anh ấy sẽ nuôi con. "
Vô cùng
có lý, chỉ vì yêu anh, cho nên thẳng thắn.
Nhà họ
Đỗ khá rộng, mấy ngày trước mẹ Đỗ Hiểu Tô còn tự tay sắp xếp phòng cho khách,
đối xử với Thiệu Chấn Vinh lại càng chu đáo cẩn thận, ăn gì cũng làm, Đỗ Hiểu
Tô không thể không hét lên: “Mẹ thiên vị!. "
Thật
ra thiên vị Thiệu Chấn Vinh lại chính là cô.
Mang
hết tất cả hình ảnh đã cất từ nhỏ ra cho anh xem, anh cười nói: "Thì ra từ
nhỏ em đã thích thể hiện. " Hình chụp của cô có rất nhiều, bố mẹ yêu cô
đến vậy, nên từ nhỏ đến lớn chụp vô số hình, hình chụp to nhỏ lớn bé bày đầy
một giường.
Từ đứa
trẻ sơ sinh nhỏ xíu, đến khi ê a tập nói, thắt bím tóc mặc đồng phục thủy thủ,
biểu diễn trong nhà trẻ, hoạt động tết thiếu nhi ở trường tiểu học, tham gia
thi hát tại trường trung học....
Quá
trình trưởng thành, từng tấm từng tấm, anh đều rất thích, xem đi xem lại.
Cô
kể chuyện về từng tấm hình cho anh nghe, tấm này chụp khi nào, tấm kia là khi
mấy tuổi. Hai người xúm vào một chố, giống như 2 đứa trẻ, khoanh chân ngồi cạnh
nhau, xung quanh đều là hình chụp chất thành từng xấp. Anh nghe cô kể chuyện
không biết mệt mỏi, cảm thấy vô cùng thú vị, cứ như vậy, quãng thời gian đã
qua, cô của ngày xưa, từng chút từng chút kể cho anh nghe. Còn anh biết rằng,
cô của sau này sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh.
Cuối
cùng cô đặt album sang 1 bên, cười hỏi anh: “Nhiều như vậy, xem chán rồi phải
không?". Anh kéo cô vào lòng nói: “Không chán, anh còn thấy chưa đủ. Hiểu
Tô, đợi sau này chúng ta có con, mỗi ngày đều chụp cho nó 1 tấm hình. "
Cô
phì cười: “Vậy thì phải chụp bao nhiêu chứ?".
Anh
đáp: “Một năm ba trăm sáu mươi lăm tấm, cũng không phải là nhiều. "
Mẹ Đỗ
Hiểu Tô gõ cửa, gọi 2 người ra ăn hoa quả, bà đã rửa sạch nho, cũng đã cắt sẵn
dưa gang, cắt khế thành từng miếng hình ngôi sao, tất cả được đặt trên đĩa, bà
híp mắt cười nhìn hai đứa trẻ. Đỗ Hiểu Tô thấy trong đĩa có lê, biết Thiệu Chấn
Vinh thích, cho nên gọt một trái cho anh.
Chỉ có
lê là bao nhiêu năm qua mẹ cô không bao giờ gọt sẵn, ttrong nhà ai muốn ăn thì
tự gọt.
"Bởi
vì phải mãi mãi không chia lìa", đôi mắt sáng long lanh của Đỗ Hiểu Tô
nhìn Thiệu Chấn Vinh, rồi nói.
Hai
ngày sau, hai người phải đi Bắc Kinh để gặp cha mẹ Thiệu Chấn Vinh.
Mẹ Đỗ
Hiểu Tô giúp thu dọn hành lí, chuẩn bị quà, dặn dò con gái: “Phải biết điều một
chút, Tiểu Thiệu yêu con, nên con phải tôn kính bố mẹ người ta, để họ yên lòng,
để họ quý con. "
Đỗ
Hiểu Tô hơi căng thẳng: “Mẹ, nếu bố mẹ anh ấy không thích con thì sao?".
"Không
đâu, tiểu Thiệu được giáo dục tốt như vậy chứng tỏ bố mẹ cậu ấy đều là những người
rất hiểu biết, chỉ cần con thật lòng yêu Tiểu Thiệu, sao họ có thể không thích
con chứ?"
Đỗ Hiểu
Tô vẫn có phần bất an, bởi đây là lần đầu cô đi gặp mặt gia đình người yêu. Mãi
cho đến khi tới sân bay, tro