Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323094

Bình chọn: 9.00/10/309 lượt.

hấy liền hỏi. Tất cả những

chuyện này đều có dây mơ rễ má, nhưng điều quan trọng nhất chính là cô luôn có

một cảm giác trống rỗng trong lòng, không gì chắc chắn.

Hai

người đàn ông đã cởi áo ngoài, ngồi xuống cạnh bàn khiến cô không khỏi có cảm

giác như hai đứa trẻ đang ngoan ngoãn ngồi đợi cơm. Lôi Vũ Tranh quả thật rất

yêu thương em trai, nói những chuyện nhỏ nhặt, hỏi anh tình hình công việc,

cũng không quên Đỗ Hiểu Tô, thỉnh thoảng quay lại kể cho cô những chuyện còn

nhỏ của Thiệu Chấn Vinh. Đỗ Hiểu Tô vốn rất thích không khí này, như là đang

được ở nhà vậy, nhưng hôm nay cảm giác bất an cứ bủa vây quanh cô. Tay nghề nấu

ăn của dì Triệu rất tuyệt, đồ ăn rất ngon, còn ngâm cả rượu mai, Lôi Vũ Tranh

và Thiệu Chấn Vinh đều uống rượu. Dì Triệu vuốt vuốt tóc cô, cười lớn: “Hiểu

Tô, ăn thêm chút nữa, sau này đến Bắc Kinh thì bảo Chấn Vinh dẫn con đến đây".

Lúc

này Lôi Vũ Tranh mới ngẩng đầu lên hỏi: “Cô Đỗ không uống sao?".

Thiệu

Chấn Vinh đáp: “Cô ấy không biết uống rượu".

Lôi

Vũ Tranh cười: “Thật sao?".



Triệu gắp cho Đỗ Hiểu Tô một khúc cá, sau đó quay sang trách Lôi Vũ Tranh và

Thiệu Chấn Vinh: “Uống ít thôi, ăn nhiều chút, lúc về còn phải lái xe".

Lôi

Vũ Tranh nói: “Không sao, tài xế đến đón con, thuận đường đưa Chấn Vinh và cô

Đỗ về luôn".

Bữa cơm

hôm đó kết thúc rất muộn, khi ra khỏi nhà trời đã tối đen. Đứng giữa giếng trời

nho nhỏ, cô bất giác ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẫm. Bốn góc trời ẩn hiện

sắc đỏ, có lẽ do anh sáng phản chiếu, nhưng vẫn có thể thấy sao trời, từng chấm

nhỏ, nhỏ đến mức không nhìn rõ được. Đỗ Hiểu Tô không uống rượu nhưng cũng cảm

thấy mặt mình đang nóng lên. Trong nhà lúc nãy, dì Triệu đeo cho cô một chiếc

nhẫn vàng, rất đẹp lại vô cùng tinh tế. Không để cô từ chối, dì Triệu nói:

“Chấn Vinh giống như con trai dì, nên cái này nhất định phải cho con. Khi Vũ

Đào dẫn chị dâu con về, dì cũng cho một cái. Sau này khi Vũ Tranh dẫn bạn gái

về, dì cũng còn một cái nữa. Ba người đều có, đây là tấm lòng của dì ".

Đáng

lẽ ra nên vui mừng mới phải nhưng cô lại cảm thấy chiếc nhẫn trên ngón tay mình

như đang nóng dần lên. Không khí về đêm rất lạnh, cảm giác như chích da, chích

thịt, chích vào tận phổi. Vì lạnh nên chóp mũi cô đỏ hồng lên, Thiệu Chấn Vinh

kìm chế cảm giác muốn nhéo mũi cô, chỉ nắm tay và ngạc nhiên hỏi: “Sao tay em

lạnh vậy?".



chỉ lắc đầu, Lôi Vũ Tranh đã ra đến nơi, ba người cùng chào tạm biệt dì Triệu.

Tài

xế đã đến, lặng lẽ đứng ngoài cổng. Không phải là chiếc xe Juguar xám bạc mà Đỗ

Hiểu Tô thấy ở sân bay, mà là chiếc Maserati màu đen, chiếc xe có khí chất rất

giống chủ nhân của nó, trầm tĩnh mà không kém phần sắc bén. Còn cô chỉ cảm thấy

tim như chùng xuống, chìm đến đáy vực sâu vạn dặm.

Lôi

Vũ Tranh nói: “Đi thôi, anh đưa hai người về", lại hỏi: “Hai người về Cảnh

Sơn?".

Thiệu

Chấn Vinh gật đầu.

Anh

ta rất lịch sự nhường cho Thiệu Chấn Vinh và Đỗ Hiểu Tô ngồi ghế sau, còn mình

ngồi bên cạnh tài xế. Tài xế lái xe chạy rất êm, điều hòa trong xe ấm áp. Đỗ

Hiểu Tô cúi đầu đếm ngón tay, cô chưa bao giờ im lặng như thế, cho nên Thiệu

Chấn Vinh hỏi: “Rất mệt sao?". Cô lắc đầu, vài lọn tóc nhỏ rơi xuống bờ

vai, anh giúp cô vén lên. Ngón tay anh vô cùng ấm áp, nhưng không biết vì sao,

trái tim cô lại thấy lạnh.

Sắp

đến nơi, Lôi Vũ Tranh mới quay lại: “Hai người sáng mai phải đi rồi sao? Chỉ

tiếc thời gian ngắn quá, Chấn Vinh cũng không đưa cô Đỗ đi đâu chơi được".

Thiệu

Chấn Vinh cười nói: “Cô ấy từng ở Bắc Kinh một năm rồi, hơn nữa trời lạnh thế

này, có gì vui đâu." Thấy Lôi Vũ Tranh không có ý định xuống xe, anh dừng

một lát, cuối cùng không nhịn được, hỏi: “Anh hai, bao lâu rồi anh không về

nhà?".

Lôi

Vũ Tranh như để lộ nụ cười, khóe miệng hơi nhếch, nhưng chỉ nói: “Không cần lo

cho anh, em tự chăm sóc mình cho tốt là được", nghĩ một lát rồi đưa cho

Thiệu Chấn Vinh một hộp màu đen, nói tiếp: “Cái này tặng hai người".

Thiệu

Chấn Vinh chỉ cười nói: “Cảm ơn anh hai" rồi nhận lấy, sau đưa cho Đỗ Hiểu

Tô: “Mở ra xem đi, có thích không?".

Đỗ Hiểu

Tô nghe lời anh mở hộp, thì ra là hai chiếc đồng hồ NHC Ottica, thời trang

nhưng cổ điển, tạo hình khá độc đáo, cũng không có mấy loại đá quý lấp lánh

thường thấy. Lúc đó sắc mặt cô tự nhiên tái đi, còn Thiệu Chấn Vinh lại có vẻ

rất vui, nói với cô: “Anh hai rất thích đồng hồ đeo tay, anh ấy còn có một

chiếc Tourbillon của Kiều Đại Vũ tự tay làm. Hiểu Tô, anh hai là người rất hào

phóng đấy".

Đỗ

Hiểu Tô đóng nắp hộp, cố gắng mỉm cười, chỉ sợ Thiệu Chấn Vinh sẽ nhận ra điều

gì.

Đến

tận khi về khách sạn, cô mới bắt đầu phát run vì lạnh. Thật ra trong phòng có

điều hòa, không khí ấm áp, nhưng cô vẫn không cởi áo khoác, cứ như vậy ngồi yên

trên giường, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đến khi chuông điện thoại đột ngột

vang lên.



điện thoại trong phòng, tiếng chuông gấp gáp khiến cô giật mình, tim đập thình

thịch, càng đập càng lớn, dường như âm thanh đang dội vào tai không phải tiếng

chuông điện thoại mà là tiếng trái tim đang loạn nhịp. Cô nhìn ch


Disneyland 1972 Love the old s