t kế xây
dựng cho khu cao ốc hạng nhất, có thể mua một căn hộ với giá nội bộ, không phải
cậu nói muốn mua nhà ở khu cao ốc hạng nhất sao, hay là tớ đăng ký giúp cậu?”.
Trâu Tư
Kỳ vô cùng vui mừng: “Vậy là tốt rồi”.
Đỗ Hiểu
Tô điền vào danh sách đăng ký mua nhà, mọi việc rất thuận lợi, sau đó không lâu
bên khu cao ốc hạng nhất đã thông báo cô đi chọn nhà và giao tiền đặt cọc, cô
đi xem nhà cùng Trâu Tư Kỳ.
Lúc này
là giai đoạn thị trường bất động sản nhộn nhịp nhất, khu cao ốc hạng nhất có vị
trí tuyệt vời, lại là nhà tiêu chuẩn, người đến xem nhà đông vô cùng. Hỏi thăm
mới biết thì ra hôm nay là đợt bốc thăm lần đầu, rất nhiều người muốn mua đều
thuê người đến xếp hàng giúp, rất náo nhiệt. Người hướng dẫn nhìn thấy số hiệu
của hai người thì dẫn cả hai đến phòng VIP, mời ngồi, rót trà, sau đó mỉm cười
nói: “Hai vị là người trong nội bộ phải không? Trường hợp này chúng tôi để dành
đến đợt hai, khu căn hộ đầy đủ, hướng tốt vô cùng, thông gió nam bắc, tất cả
đều được quy hoạch có sân vườn, rất thuận lợi về mọi mặt. Không biết hai vị
muốn xem nhà thế nào, diện tích bao nhiêu?”.
Trâu Tư
Kỳ hỏi: “Đợt hai thì giao nhà vào lúc nào?”.
Cô
hướng dẫn mỉm cười: “Đợt hai và đợt một giao nhà cùng một thời điểm, thật ra
đều là nhà tiêu chuẩn, chẳng qua là đợt một bán trước”.
Đỗ Hiểu
Tô đột nhiên hiểu ra, thì ra cái gọi là đợt hai chẳng qua là giữ lại chờ tăng
giá thôi.
Người
hướng dẫn đưa cả hai đi xem nhà, bên trong thiết kế rất hợp lý, phương hướng và
tầng lầu đều tốt, ngay cả Đỗ Hiểu Tô xem xong cũng động lòng, đừng nói đến Trâu
Tư Kỳ. Nào ngờ khi hỏi đến giá cả, hai người đều không khỏi thở dài một tiếng.
Người hướng dẫn nói: “Bán cho người trong nội bộ giá cả phải chăng, chỉ cần
khoảng mười vạn thôi”.
Trên
đường về, Trâu Tư Kỳ ủ rũ: “Haizzz, tiền lương một năm không mua nổi một căn
phòng vệ sinh”.
Đỗ Hiểu
Tô cũng nói: “Thị trường nhà đất quả là điên rồi, chẳng trách nghề của bọn tớ
càng ngày càng phát triển, vẽ thiết kế đến rã cả tay”.
Trâu Tư
Kỳ tiếp lời: “Nhất định sẽ còn tăng giá, từ năm ngoái đến giờ giá vẫn không
ngừng tăng, tòa nhà này vị trí rất tốt, không ngờ tớ ngay cả tiền cọc cũng
không trả nổi, còn để cậu phí công”.
Đỗ Hiểu
Tô an ủi: “Không sao, qua vài năm nữa mua cũng được mà”.
Trâu Tư
Kỳ có vẻ rất luyến tiếc: “Qua vài năm nữa nó lại lên giá, tớ vẫn mua không
nổi”, đột nhiên nói, “Hiểu Tô, hay là cậu mua đi, dù sao cậu cũng sắp kết hôn
với bác sĩ Thiệu, sau này mua không bằng mua ngay, căn nhà đó cũng tốt lắm”.
Đỗ Hiểu
Tô động lòng, nhưng lại do dự.
Quay về
nói chuyện với Thiệu Chấn Vinh, ai ngờ anh bảo: “Dù sao sớm muộn cũng phải mua,
hay là cứ mua đi”.
Đỗ Hiểu
Tô nói: “Nhưng mà nó đắt quá, tuy rằng vị trí tốt, bố trí cũng khá, nhưng lại
đắt”, cô vừa nói vừa thấy hối hận mình bình thường chi tiêu không tiết kiệm,
tuy có để dành được một chút, nhưng cũng chả thấm vào đâu.
Thiệu
Chấn Vinh nói: “Không sao, khi ở nước ngoài anh vẫn còn chút tiền, còn cả cổ
phiếu ở bên London, rút hết ra là được, có lẽ sẽ đủ mua nhà”, ngừng một lát,
anh nắm tay cô, “Hiểu Tô, anh muốn có một căn nhà của hai chúng ta”.
Căn nhà
của hai người, Đỗ Hiểu Tô vừa nghĩ đến đã thấy trái tim ấm áp hẳn lên. Hai năm
nay cô vẫn thuê nhà, tuy thoải mái dễ chịu nhưng đồ dùng trong nhà cũng không
tiện thêm bớt gì, dù sao giữa thành phố to lớn, biển người mênh mông thế này,
cũng gọi là có được chút cảm giác quay về nhà. Lời anh nói khiến cô thấy bình
yên hơn, ngôi nhà của hai người, hấp dẫn biết bao! Vậy nên cô hạ quyết tâm,
mua!
Thiệu
Chấn Vinh quá bận, khó khăn lắm mới có chút thời gian đi xem nhà.
Căn nhà
không lớn, nhưng cũng đủ rồi, hai phòng ngủ đều hướng về phía nam, còn có cửa
sổ lớn, đối diện với trời xanh mây trắng trên đầu thành phố. Chỉ cần cúi người,
vừa đúng có thể nhìn thấy một khu vườn nhỏ bên dưới.
Cô
hướng dẫn tươi cười: “Bây giờ là phòng đọc sách, sau này có thể sửa lại thành
phòng cho trẻ em, căn hộ dạng này rất thích hợp với các cặp vợ chồng trẻ”.
Thiệu
Chấn Vinh nói với Đỗ Hiểu Tô: “Hay là sơn tường trắng, sau đó đặt giá sách, đợi
sau này chuyển thành phòng cho con thì đổi sang giấy dán tường màu sắc dễ chịu
hơn?”. Đỗ Hiểu Tô thấy hơi buồn cười, cũng thoáng sững người, còn sớm thế này
đã nghĩ đến việc đó. Tay anh nắm tay cô, hai người đi qua đi lại trong nhà,
thật ra bốn phía vẫn chỉ là tường trống trơn, sờ lên lớp xi măng thô ráp, gió
thổi từ cửa sổ phòng khách vào trong. Đỗ Hiểu Tô cảm thấy mình thật ngốc, bởi
cô đang nghĩ khi dọn vào sẽ treo rèm kéo, sau đó nhìn ánh nắng mặt trời rọi
trên sàn nhà, để những hoa văn nhỏ bé trên rèm cửa hiện lên thật rõ ràng.
Nhà của
cô và anh, hai người đều tủm tỉm cười.
Về
đến phòng mua bán, về cơ bản cả hai đều hài lòng. Nhưng giá cả vẫn đắt, Đỗ Hiểu
Tô nhìn con số trên giấy, không thể không quay sang hỏi anh: " Chúng ta có
cần nghĩ lại không?"
"Không
cần đâu, em thích là được, vả lại anh cũng rất thích.
Bởi là
giao dịch nội bộ, không những giá cả được ưu đãi, mà Thiệu Chấn Vinh cũng định
th