i lưu lạc giang hồ. Cuộc sống đao quang kiếm
ảnh mặc dù kích thích, nàng lại càng yêu an nhàn ngày. Ngắm hoa nuôi
chim, nhàn nhã uống rượu, gảy đàn ngâm thơ, đây mới là ngày sống mà nàng yêu nhất. Nếu không phải vì Thiệu Tứ Phương, nàng sao có thể có thể
giao thiệp với giang hồ? Cái người tài hoa kia, hắn lưu lạc đến nơi nào
rồi?
Ngưng Yên mệt mỏi, nằm ở bên suối, nghe nước chảy róc rách, dưới ánh
trăng đi vào giấc ngủ. Bóng cây mơn trớn mặt của nàng, nàng trong mộng
ngủ say, tưởng tượng là hắn đến khẽ vuốt ve nàng…
Hừng đông, Ngưng Yên rửa mặt, đứng dậy ra đi. Nàng xuyên qua rừng cây, đi vào chợ náo nhiệt, vào một gian hiệu cầm đồ.
Sau nửa canh giờ, một gã thiếu niên áo trắng đội mũ đi ra hiệu cầm
đồ. Thiếu niên mi thanh mục tú, ánh mắt thông tuệ, cười cười. “Hắn” vung ra quạt gỗ đàn hương, bước hướng đến nhà trọ tụ tập người qua đường,
đem cẩm y hoa lệ để lại cửa hàng.
Ngưng Yên công chúa nữ giả nam trang, gặp người liền hỏi thăm tin tức Thiệu Tứ Phương.
“Công tử có nghe nói qua người này không?”
Công tử mặc thanh sam bị hỏi há mồm phát ngốc. Kinh ngạc nhìn thiếu
niên tinh da nộn thịt trước mắt, thật sự là trông vô cùng xinh đẹp, hắn
mặt đỏ tai nóng, lắp bắp nói: “Ta… Ta không biết, Thiệu, Thiệu cái gì?”
Ngưng Yên mỉm cười. “Thiệu Tứ Phương, công tử có nghe qua người này không?”
Thanh sam công tử lắc đầu. Ngưng Yên lại đến chỗ ông chủ nhà trọ hỏi
thăm, lại lục tục tìm rất nhiều người hỏi, hỏi không ra tin tức, vì thế
ra khỏi thành hướng quan ngoại đi.
Lúc này, Hắc La sát vừa mới vào thành, cùng Thanh La sát ở nhà trọ hội hợp.
“Lúc cướp Ngưng Yên nàng không phản kháng?” Tôn Vô Cực hỏi hắn sự tình trải qua.
“Không có.”
“Hộ vệ đâu?”
“Ngưng Yên muốn bọn họ không động thủ.”
“Ừ.” Nhẹ nhàng xuất ra bảo quạt, Tôn Vô Cực tính toán. “Không đúng,
không giống tác phong của nàng.” Thúc thủ chịu trói, hoàn toàn không có
phản kháng? Nàng sao yếu đuối như vậy?
Lôi Tiêu rót rượu vào chén. “Có lẽ lo lắng bộ hạ chịu vất vả.”
Lời nói của Lôi Tiêu làm Tôn Vô Cực cười to. “Đừng đùa, tâm địa nàng sao lại tốt như vậy đâu?”
Lôi Tiêu cũng cười. “Nàng cố ý làm cho người của Thánh chủ biết Ma La giáo cướp đi hoàn hồn đan.” Hắn buộc phải giết Mãnh tướng quân diệt
khẩu.
“Muốn ta nói cho huynh hoàn hồn đan chơi tốt thế nào sao?” Tôn Vô Cực cười dò xét lão hữu.
“Không cần.” Hắn không có hứng thú.
“Vậy muốn biết ta lấy hoàn hồn đan làm gì sao?”
Lôi Tiêu uống rượu, đầu cũng không nâng, nói: “Huynh thích liền chơi
đi.” Còn không biết sao? Tôn Vô Cực yêu ngạc nhiên cổ quái gì đó, chuyện này chỉ là tìm thú vị, huynh đệ cao hứng là tốt rồi.
“Vô Cực hại huynh chuốc đến máu tanh rồi.” Tôn Vô Cực áy náy cười.
“Người giang hồ, không sợ máu tanh.” Lôi Tiêu cũng không rót rượu, trực tiếp chộp tới bình rượu uống một ngụm lớn.
“Đúng vậy a, người giang hồ chỉ sợ nhi nữ tình trường.” Tôn Vô Cực tựa tiếu phi tiếu nói.
Lôi Tiêu im lặng, lười quan tâm.
Tôn Vô Cực cứ thế nói: “Ngưng Yên xem ra là không trở về Đại Lý cáo trạng.”
Lôi Tiêu khó hiểu liếc nhìn Tôn Vô Cực.
”Chúng ta đều bị Ngưng Yên lợi dụng.” Tôn
Vô Cực nói. “Theo ta thấy, Ngưng Yên lợi dụng chúng ta thoát khỏi hộ vệ, chính là, nàng ở lại Trung Nguyên, dụng ý là cái gì?” Tôn Vô Cực cân
nhắc.
Lôi Tiêu cầm lấy chân gà ném xuống dưới bàn, hắc báo há mồm cắn nuốt.
Có chuyện gì có thể làm cho công chúa kim chi ngọc diệp cam nguyện lưu lạc giang hồ? Lôi Tiêu cân nhắc.
Tôn Vô Cực còn nói: “Thánh chủ
muốn ta giúp hắn đoạt hoàn hồn đan, ta cự tuyệt. Nếu hắn biết ta không
những không giúp, còn đoạt hoàn hồn đan mà hắn muốn, đến lúc đó sẽ muốn
tìm Ma La giáo phiền toái. Giờ chúng ta đều đừng gây chuyện a, tốt nhất
điệu thấp điểm, cẩn thận làm việc, phân phó huynh đệ chớ chọc đến người
của Thánh chủ ——”
Lôi Tiêu ngắt lời Tôn Vô Cực. “Tối hôm qua, ta giết Mãnh tướng quân.”
“Vậy sao?” Tôn Vô Cực nghe xong cười to.
Lôi Tiêu còn nói: “Cùng nhau làm thịt mười tám binh sĩ.”
Tôn Vô Cực cầm bảo quạt che mặt, đáy mắt nhiễm ý cười, trêu chọc nói: “Huynh thú tính quá a?”
Lôi Tiêu cười không nói, giết
sạch Thánh chủ binh sĩ chủ yếu là không cho bọn họ bắt Ngưng Yên, xem
như giúp nàng cản phía sau. Nắm chén rượu, hắn nhìn nước rượu màu hổ
phách rung rung trong chén, nhớ tới đêm qua nàng mị cười biểu tình, ngực hơi hơi nóng. Đêm qua bàn tay trắng nhỏ bé mềm mại của nàng, nhẹ kéo
cánh tay hắn, tuy chỉ một chút, lúc ấy, hắn lại thực cuồng.
“Nếu Ngưng Yên công chúa không có ý quay về Đại Lý, liền không quan tâm nàng.” Tôn Vô Cực nói.
“Không, muốn bắt nàng.” Lôi Tiêu khẩu khí kiên định.
“Tại sao?”
“Cuối cùng nàng cũng sẽ quay về
Đại Lý cáo trạng, để tránh ngày sau huynh đệ phiền toái, ta tới bắt
nàng.” Giống mèo vờn chuột, muốn bắt nàng là dễ như trở bàn tay. Lôi
Tiêu mạnh uống một ngụm rượu to, ngũ tạng, cũng giống như sau khi gặp
qua Ngưng Yên xao động tâm.
“Ừ, huynh đệ nói cũng đúng”. Tôn Vô Cực gật đầu, dò xét lão hữu, thanh thanh yết hầu, hỏi thăm: “Huynh
không phải là …?”
Lôi Tiêu trừng mắt Tôn Vô Cực, quát hắn một câu. “Câm miệng.”
Vô Cực ha h