nhi của ngươi, ta không đi. Ngươi cứ việc giam giữ ta, ta không tin
ngươi có thể đem nữ nhi giấu cả đời.”
Thiệu Tứ Phương mỉa mai nói: “Ngươi gặp nàng làm gì? Bất quá là tự rước lấy nhục, uổng công lại bị khinh bỉ!”
“Ta sẽ gặp nàng!” Ngưng Yên phẫn nộ nói. Nàng phải biết chính mình
bại bởi ai, nữ nhân kia nhưng là bộ dạng so với nàng xinh đẹp? Có cái gì thiên đại bản lĩnh, khiến Thiệu Tứ Phương say mê thay lòng đổi dạ,
nhanh như vậy đã quên lời thề của bọn họ?
Quỷ y cũng không khách khí. “Giao ra hoàn hồn đan, nếu không đừng trách lão phu vô tình.”
“Thật đáng tiếc.” Ngưng Yên cười giễu cợt. “Hai người các ngươi ngàn
dặm xa xôi đem ta bắt đến, lại không biết bảo đan ta đã tặng người từ
lâu.”
“Hoàn hồn đan làm sao có thể tặng người?” Quỷ y không tin.
“Đều phải cảm tạ ngươi a!” Ngưng Yên nhìn thẳng Thiệu Tứ Phương,
phỏng đoán nói: “Là ngươi tiết lộ chuyện hoàn hồn đan đi? Nếu ngươi
không nói cho Thánh chủ công hiệu thần kỳ của hoàn hồn đan, khiến người
người mơ ước, bảo đan cũng sẽ không bị Thanh La sát Ma La giáo đoạt !”
Quả nhiên thấy trên mặt Thiệu Tứ Phương hiện lên một chút chột dạ, nàng
lại một trận đau lòng. Hắn không chỉ cô phụ nàng, còn nghĩ đẩy nàng vào
hiểm cảnh, làm cho thế nhân đều hướng nàng đoạt đan.
Quỷ y hỏi Thiệu Tứ Phương. “Đã lục soát người nàng chưa?”
Thiệu Tứ Phương lắc đầu. Quỷ y gọi tỳ nữ lại đây, đem Ngưng Yên mang
đi soát người. Khuất nhục này Ngưng Yên đều ghi tạc trong lòng, có một
ngày, muốn Thiệu Tứ Phương hoàn lại nàng.
Trở về trên điện, tỳ nữ hồi bẩm.
“Quả thật không có đan.”
Quỷ y nổi giận. “Hỏng rồi, thế này như thế nào ăn nói với Thánh chủ?” Hắn nhưng là cam đoan với Thánh chủ sẽ lấy đến bảo đan a!
Thấy bọn họ thất vọng, Ngưng Yên vui vẻ nâng cốc rượu.
“Con có biện pháp!” Thiệu Tứ Phương hiến kế. “Khi giải Ngưng Yên về
thành thì Hắc La sát từng đến cướp người. Nghĩ đến hắn với Ngưng Yên hữu tình, không bằng phái người đến Ma La giáo nói Ngưng Yên mệnh nguy, cần hoàn hồn đan cứu giúp. Hắc La sát là Ma La giáo đại đường chủ, nếu là
thực hữu tình với Ngưng Yên, chắc chắn sẽ lấy đan mang đến cứu!”
Ngưng Yên cười lạnh. “Cũng tốt! Đang lo không có người thay ta giáo
huấn Ma La giáo mấy người kia chút độc, hiện tại các ngươi chịu ra mặt,
ta ở một bên xem cuộc chiến, rất tiêu dao. Đúng rồi, muốn nghênh chiến
Lôi Tiêu, nhớ rõ trước tìm con đao tốt chút, sáp đao cũng không phải là
người bình thường ngăn được đâu.” Ngưng Yên nói được vân đạm phong
khinh, cười đến mềm mại đáng yêu, nhưng thật sự là đã kinh hãi run rẩy,
rất sợ nếu như Lôi Tiêu tìm được đường sống trong chỗ chết lại sẽ vì
nàng mà hại đến tính mệnh. Lôi Tiêu nếu nghe nàng gặp chuyện không may,
chắc chắn sẽ nghếch đem đan dược tới cứu, nàng không thể hại hắn nữa.
“Ta xem bất thành.” Quỷ y lắc đầu. “Hiền tế, Thánh chủ đã công đạo
quá, tận lực tránh cho cùng Ma La giáo đối địch. Mấy kẻ kia âm dương
quái khí, phạm vào bọn họ cũng khiến chúng ta chịu đủ. Bạch La sát mấy
ngày trước coi Hoàng Thành như chốn không người đoạt đi Li Hồn bảo kiếm. Hoàng cung đề phòng sâm nghiêm mà bọn họ còn như thế, phủ đệ của lão hủ chịu không được bọn họ náo loạn.”
Ngưng Yên nghe xong mặt không đổi sắc, âm thầm trầm trồ khen ngợi.
Thiệu Tứ Phương quan sát Ngưng Yên, thấy nàng thần sắc tự nhiên, đáy mắt trộm cười, xem thấu Ngưng Yên quỷ kế.
Hắn hướng Quỷ y nói: “Không sợ, Lôi Tiêu mấy ngày trước mới bị thương nặng, chúng ta chưa chắc đã không đánh được hắn. Hơn nữa cũng không cần chính diện nghênh địch, để cho Ngưng Yên đến đối phó Lôi Tiêu.”
“Phải không?” Ngưng Yên cười to. “Được được được, xem ta có giết được Lôi Tiêu hay không. Nhất định sẽ để các ngươi nhìn xem năng lực của
ta.Các vị thực coi trọng ta rồi.” Nàng trào phúng.
Thiệu Tứ Phương không để ý tới nàng, hãy còn hướng Quỷ y nói: “Trên
đường áp giải Ngưng Yên về thành, Lôi Tiêu bị thương còn bất chấp cái
chết đến cứu nàng. Tiểu tử này chắc chắn đối với Ngưng Yên tình thâm vô
cùng. Không bằng liền cho Ngưng Yên mê hồn dược, làm cho Lôi Tiêu tới
cứu thì uổng mạng dưới đao nàng. Chẳng những có thể đoạt được đan dược,
lại còn giết Lôi Tiêu thay Thánh chủ trừ bỏ mối họa, nhất cử lưỡng
tiện.”
“Thiệu Tứ Phương!” Ngưng Yên đột nhiên nắm chặt cái chén, hận đỏ hai mắt, cốp một tiếng, ném chén rượu, đánh trúng trán của hắn.
Thiệu Tứ Phương kêu đau, tay che lên trán, trong lòng bàn tay, chảy máu? Ra tay thật nặng!
Tỳ nữ chạy nhanh lấy cái khăn đến giúp cô gia lau miệng vết thương,
trong lúc hỗn loạn, Quỷ y kêu người giữ lại Ngưng Yên, nàng như thú phát cuồng, giãy dụa muốn nhào qua đánh Thiệu Tứ Phương.
Ngưng Yên gầm rú: “Ta giết ngươi, ta giết ngươi!” Mấy ngày liền thể
xác và tinh thần dày vò, phẫn nộ cố ý đè nén xuống, đều ở thời khắc này
kích phát, lục phủ ngũ tạng đột ngột bùng nổ đau đớn, đối hắn gào thét,
hận tận xương.
Vì sao? Nhân biến đổi tâm, nhưng lại độc ác như vậy?
Nàng khí cực công tâm, quỳ rạp trên đất, thở hổn hển.
Thiệu Tứ Phương mặt không biểu tình, mắt lạnh nhìn nàng sụp xuống,
liền đem khăn gấm trên trán bỏ xuống, ch