vồ lấy.
Ngũ cấp Phong Lang a, tuy rằng không được tính là ma thú có đẳng cấp
cao.Nhưng là, tốt xấu gì nàng cũng là một linh sư.Tay của nàng là loại
móng vuốt Phong Lang, có độ cứng rắn cơ hồ có thể so sánh với kim cương.
Đồng thời linh lực của nàng Phong Vân sao có thể sánh bằng, đây là……Đây là loại cỏ dại gì……
-“Ếch ngồi đáy giếng.” Ngay tại khi nhị thẩm của Phong Vân choáng váng nhìn tình cảnh khó
tin trước mắt,Mộc Hoàng đã sớm đứng dậy, ngồi dựa ở thành giường xem
trò hay , chính hắn là người lạnh lùng ném ra câu nói ‘’ Ếch ngồi đáy giếng ‘’ .
Một tiểu linh sư nho nhỏ, ngay cả toàn bộ năng lượng của ma thú cũng
không thể phát huy được thế mà còn dám cùng Phong Vân và tiểu thực kia
so đấu, cả chủ lẫn tớ đều thực sự biến thái, không khác gì đi tìm đường
chết cả.
-“Đáng giận.” Nhị thẩm thoáng giật mình, gầm lên giận dữ.
Tay trái chấn động, móng vuốt sói sắc nhọn lập tức xuất hiện như
những chiếc kim châm nhọn hoắt, đồng thời sau lưng nàng ẩn ẩn hiện lên
bóng dáng một con sói đỏ to.Nhị thẩm giương nanh múa vuốt, thanh âm gần
như rít gào.
Một người một ma thú, tung một chưởng cực mạnh về phía Phong
Vân .Phong Vân thấy vậy lạnh lùng cười, nàng nâng bàn tay không có mang
tiểu thực lên . chậm rãi mở năm ngón tay mảnh khảnh .
-“Phanh.” Một tiếng nặng nề vang lên.
Nhị thẩm đình chỉ động tác trong giây lát, trừng mắt nhìn Phong
Vân.Cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.Chỉ thấy trước mặt
nàng ta , bàn tay trắng nõn lạnh lùng của Phong Vân đang tóm lấy bàn tay mang móng vuốt sắt nhọn.
Năm ngón tay mảnh khảnh , da thịt trắng nõn đẹp đẽ kia trông vô cùng
mềm mãi nhưng lúc này đang tóm chặt lấy tay nhị thẩm , bất động vững
chắc như một ngọn núi không sai chút nào.
Này…… Này……
-“Là ngươi tự tìm đường chết đấy nhé.” Phong Vân nhị thẩm gằn rõ từng tiếng , tròng mắt đã đỏ hoằn những tia máu tức giận.
Trên móng vuốt sói lại ẩn hiện thêm một tầng ánh sáng màu đỏ, ảnh
ảnh Phong Lang phía sau nhị thẩm cũng đột nhiên khuyếch đại gấp đôi ,
cấp bậc linh lực của linh sư cũng đột nhiên tăng nhanh , lập tức điên
cuồng đè Phong Vân xuống.
Không khí xung quanh bắt đầu cuộn lên như lốc xoáy, trang sức trong phòng đều nổ lớn rồi vỡ vụn thành từng mảnh.
Sức mạnh cực lớn nhất thời hạ xuống. Người đáng nhẽ vốn không chịu
nổi một chưởng là Phong Vân , lúc này khóe miệng ngược lại lại vẽ lên
một nụ cười phấn khởi.
-“Như vậy cho dù là linh sư, xem ra thực chất cũng không tốt lắm.” Không chút nào để ý đến, lời nói khiêu khích của Phong vân vang lên.
Cùng lúc đó , năm ngón tay mảnh khảnh của Phong Vân đột ngột thu lại.
Không có một linh lực nào chớp động. Nhưng lại thấy ảo ảnh của Phong
Lang sau lưng nhị thẩm thật giống như bị một chưởng ảo ảnh vô hình nhắm
trúng vậy, bắt đầu không ngừng giãy dụa, không ngừng gào thét.
Đồng thời trong lúc nó giãy dụa, ảo ảnh lớn kia cũng dần dần nhỏ
đi.Bắt đầu loáng thoáng thoát ra khỏi người nhị thẩm của Phong Vân.
-“Không, không, như thế nào sẽ……” Nhị Thẩm kinh hãi.
-“Cướp đoạt dung hợp lực lượng?” Mộc Hoàng từ nãy giờ lạnh lùng ngồi xem,giờ phút này lại giật mình thốt ra lời nói.
Lúc này tròng mắt sắc sảo hiện lên vẻ kinh ngạc rõ rệt, thân thể cũng từ từ ngồi thẳng lên.Phong Vân chính là đang cướp đoạt, hoặc nói là
đang chia cắt năng lượng của nhị thẩm cùng ngũ cấp dung hợp của Phong
Lang.
Này, này một khi dung hợp , cho dù có chết thì cũng không thể nào bị chia cắt hay cướp đoạt được, tại sao Phong Vân lại có thể?
Đây chẳng lẽ là do trời phú?
Mộc Hoàng lần đầu tiên thấy có điểm đáng kinh ngạc.Ngay trong lúc Mộc Hoàng còn đang kinh ngạc này, hắn lại bị nhị thẩm của Phong Vân che
khuất tầm mắt, nên không có thấy được tiểu thực xanh biếc kia, đang bắt
đầu hơi hơi biến sắc, thân thể nó căng như một dây cung, giống như Phong Vân đang cướp đoạt năng lực ngũ cấp của Phong Lang vậy.
Bóng đêm mê say, gió mát như nước.
-“Phanh.” Bất quá, gần như là trong nháy mắt, chỉ nghe một tiếng gãy lanh lảnh vang lên.
Phong Vân nhị thẩm liền ra một đòn vuốt sói khác, nhưng bị Phong Vân
chặt đứt ngay tức thì.Cùng trong khoảnh khắc đó , một đòn bắn vào Phong
Lang , một tiếng kêu lên.Phong Lang hoàn toàn biến mất sau lưng nhị thẩm Phong Vân.
Nhị thẩm thân thể mềm nhũn, hoàn toàn bất động, không dám tin nhìn
Phong Vân.Phong Vân nhìn thoáng qua móng vuốt sói trong tay, năm ngón
tay nhẹ nhàng sờ, móng vuốt sói cứng như sắt liền biến thành bột phấn
rơi xuống.
-“Ngươi…… Ngươi……”
“Nhị thẩm thực kinh ngạc? Chưa gì mà đã kinh ngạc như vậy ? Vậy tiếp
theo thì nên thừa nhận như thế nào đây?” Phong Vân vỗ vỗ đầu, nói chậm
rì rì.
Đồng thời, cùng với lời nói của nàng, Lưu Vân chậm rãi đi đến.Một
phong thư ném đến trước mặt nhị thẩm.Trên bao thư kia ghi lại rõ ràng
hành vi của nhà mẹ đẻ nàng,các tội trạng của Tề Đại tướng quân cùng thư
từ nàng và Liêu quý phi vẫn thường xuyên thông đồng qua lại với
nhau.Nhưng là, đây không phải vấn đề chính.
Vấn đề là, trên thư bút tích chính là của nhị thẩm, nói là muốn dùng
độc khống chế toàn bộ Hách Liên vương phủ, thỉnh